Trọng Sinh Chi Chí Tôn Tiên Lữ - 639

Cập nhật lúc: 18/02/2026 15:00

Yến Thiên Ngân từng ảo tưởng rằng, vào một lúc tình cờ nào đó, Trường Sinh sẽ phát hiện ra cậu thực chất không hề xấu xa như vậy. Cậu đã phải chịu đựng biết bao ủy khuất và tổn thương, chỉ mong huynh ấy có cái nhìn khác về mình, thậm chí có thể vì đau lòng mà đối xử với cậu tốt hơn một chút. Nhưng sau này, tâm thái của cậu đã sớm như núi lở biển dâng.

Dẫu có là Ma, hắn cũng có trái tim.

Chịu quá nhiều ủy khuất, gánh vác quá nhiều gánh nặng và bêu danh, Linh Dục không còn là đứa trẻ vô tư lự, vừa cười vừa mắng nhưng luôn ôm lòng thiện ý với thế gian của năm xưa nữa.

Ban đầu g.i.ế.c người là vì bị dồn vào đường cùng.

Về sau, g.i.ế.c ch.óc trở thành sự phóng túng để phát tiết.

Đạo Tổ đã c.h.ế.t, trên đời không còn ai hiểu hắn, cả đời này của hắn cứ thế mà trôi đi. Hắn chán ghét bản thân mình trong quá khứ, vì vậy mọi chuyện cũ, hắn đều không muốn nhắc lại.

Cậu càng không hy vọng Trường Sinh biết chuyện, cũng chẳng muốn vì cái tiền kiếp không nên nhắc lại kia mà gieo tâm ma cho Lận Huyền Chi của hiện tại. Cậu muốn tận mắt nhìn thấy huynh ấy bước lên đỉnh cao của Đạo thống.

Cậu muốn hoàn trả tất cả những gì đã nợ huynh ấy.

"Thương Dung, hãy quên hết những chuyện này đi." Yến Thiên Ngân nói.

"Ngươi sẽ hối hận." Thương Dung nhìn thiếu niên quật cường và kiên định trước mắt bằng ánh mắt thương xót.

"Ta quả thực đã làm rất nhiều chuyện khiến mình hối hận." Yến Thiên Ngân khẽ cười, nụ cười mang theo vẻ tự giễu: "Nhưng tuyệt đối không bao gồm chuyện này."

Đến nước này, Thương Dung cũng chẳng còn gì để nói. Chút ý niệm cuối cùng của hắn dần tan biến, thân ảnh nam t.ử tóc dài chạm đất trở nên trong suốt, cuối cùng hóa thành những vệt sáng nhạt, tựa như hạt bồ công anh phiêu tán trong gió rồi biến mất không dấu vết.

Hào quang lịm dần, khi ý thức của Yến Thiên Ngân trở lại, cậu vẫn đang ở trong sơn động ấy.

Dung Chỉ Thủy đầy vẻ kinh ngạc, thốt lên: "Vừa nãy khi tay đệ ấn lên, cuộn trục này đã sáng lên một chút đấy!"

Hồi lâu sau Yến Thiên Ngân mới hoàn hồn, cậu cứng nhắc xoay tròng mắt nhìn Dung Chỉ Thủy, hỏi: "Sáng bao lâu?"

Dung Chỉ Thủy đáp: "Chỉ trong chớp mắt thôi, đệ vừa nhấc tay ra là tắt ngóm. Đệ sao thế... ngẩn người ra à?"

Yến Thiên Ngân: "..."

Xem ra, những ảo cảnh nhìn thấy trong cuộn trục đối với thực tại chỉ dài bằng một cái chớp mắt. Yến Thiên Ngân thản nhiên thu cuộn trục lại, nói: "Xem ra cuộn trục này đúng là vật gia truyền của Dung gia các ngươi, người ngoài có chạm vào cũng chẳng thấy gì. Hay là ngươi cứ thu lại đi, sau này về mật cung mà từ từ nghiên cứu xem trên đó viết gì."

Dung Chỉ Thủy gật đầu, không nghi ngờ gì mà thu cuộn trục vào túi trữ vật: "Lần này đa tạ đệ, sau này có việc gì cần đến ta, cứ việc lên tiếng."

Yến Thiên Ngân nở một nụ cười cao thâm khó đoán. Nếu không có gì bất ngờ, tất cả văn tự ghi chép trên cuộn trục đó hẳn đã bị xóa sạch không còn một chữ. Những chuyện quá khứ ấy, sẽ không bao giờ có người nhắc lại nữa.

Người của Dung gia tìm kiếm Thiếu chủ rầm rộ đến mức cả Cửu Giới đều hay biết. Nếu không phải vì mệnh bài của Dung Chỉ Thủy cho thấy gã vẫn còn sống, e là Dung gia đã đổ hết tội lỗi lên đầu Vạn Pháp Chính Tông mà g.i.ế.c tới cửa rồi. Trong khi đó, chính chủ Dung Chỉ Thủy dù biết mình gây ra náo loạn lớn nhưng vẫn nhởn nhơ đi làm nhiệm vụ cùng Yến Thiên Ngân, hoàn toàn nhập tâm vào vai "Ân Trường Ca" đến từ thâm sơn cùng cốc, chẳng mảy may quan tâm tộc nhân lo lắng ra sao.

Theo lời Dung Chỉ Thủy thì: "Dù sao ta đột nhiên mất tích cũng chẳng phải lần đầu, họ chỉ làm bộ làm tịch thế thôi, chứ trong tộc không biết có bao nhiêu kẻ mong ta một đi không trở lại đâu."

Yến Thiên Ngân tỏ ra rất thấu hiểu.

Nhiệm vụ lần này của hai người khá đơn giản, nhưng loại linh thảo được yêu cầu lại chỉ mọc đơn độc trong một thung lũng sâu tại Đông Bắc Giới, nằm cheo leo trên vách đá dựng đứng, muốn hái được cũng phải tốn chút công sức. Đối với Yến Thiên Ngân và Dung Chỉ Thủy, hái t.h.u.ố.c không phải chuyện khó, cả hai chỉ mất nửa ngày đã hoàn thành nhiệm vụ tông môn để về phục mệnh.

Khi tới một thị trấn nhỏ giáp ranh giữa Đông Bắc Giới và Phương Đông Giới, trời đã sập tối. Hai người không vội lên đường, liền tìm một khách điếm sang trọng và khí phái nhất trấn để nghỉ chân. Ban đầu Yến Thiên Ngân muốn thuê hai phòng, nhưng Dung Chỉ Thủy khăng khăng bảo ra ngoài phải ở chung cho an toàn, cuối cùng chỉ lấy một gian.

Yến Thiên Ngân mặc nội y, cởi giày leo lên giường, thấp thỏm nói: "Lúc về ngươi nhất định phải quên chuyện hai ta chung chăn chung gối này đi nhé. Nếu để đại ca ta biết, ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội đâu."

"Nếu không phải lo người nhà ta tìm tới cửa, mà ta thì ngủ say quá không kịp chạy, ta cũng chẳng thèm ngủ chung với đệ đâu." Dung Chỉ Thủy chê Yến Thiên Ngân bò chậm, bèn bồi thêm một cước vào m.ô.n.g cậu, đá cậu vào phía trong giường, rồi tự mình nghênh ngang cởi giày quăng áo, xoay người lên giường.

Yến Thiên Ngân: "..." Quen nhau lâu thế mà không nhận ra Dung Chỉ Thủy khi riêng tư lại bặm trợn thế này, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Hai người nằm vai kề vai trên giường. Trong bầu không khí này, nếu không tâm sự đêm khuya thì quả là quá thiếu phong tình.

Dung Chỉ Thủy lên tiếng: "Hai ta cũng coi như là đồng cam cộng khổ rồi nhỉ?"

Yến Thiên Ngân đáp: "Đừng nói nghe sến súa thế, chúng ta đây là 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã', cá mè một lứa thì có."

Dung Chỉ Thủy bật cười: "Đệ không thể nói gì tốt đẹp về mình một chút sao?"

Yến Thiên Ngân liếc gã một cái: "Ta chủ yếu là muốn ngươi nhận ra hành vi sai trái của mình."

"Nên đệ kéo luôn cả chính mình xuống nước hả?" Dung Chỉ Thủy trở mình, gối đầu lên tay, đôi mắt phượng nhìn Yến Thiên Ngân, cười hắc hắc đầy gian xảo: "A Ngân này, đệ với Hoa Dung Kiếm Tiên rốt cuộc là 'thông đồng' với nhau thế nào vậy? Ta thấy ngài ấy không giống kiểu người biết động lòng, thế mà lại sẵn sàng nuông chiều đệ làm loạn, nhìn kiểu gì cũng thấy đây là chân ái rồi."

Yến Thiên Ngân vặn lại: "Khoan đã, chân ái thì ta công nhận, nhưng 'làm loạn' là ý gì?"

Dung Chỉ Thủy nói: "Chỉ để tìm Huyết Bách Nhũ cho đệ mà ngài ấy bất chấp tính mạng xông vào U Sơn Chi Trủng, không phải làm loạn thì là gì?"

Trong lòng Yến Thiên Ngân thấy ngọt ngào, nhưng miệng vẫn cứng: "Đại ca ta đã muốn đi thì chắc chắn là đã có tính toán cả rồi."

"Tính toán đến mức đan điền vỡ nát, gân mạch đứt đoạn sao?" Dung Chỉ Thủy khẽ chuyển động tròng mắt: "Nói mới nhớ, ta không ngờ khi gặp lại, tu vi của đệ không những khôi phục hoàn hảo mà còn tăng tiến vượt bậc — đệ dùng cách gì mà bổ khuyết đan điền nhanh thế?"

Yến Thiên Ngân ngồi dậy: "Viên đan d.ư.ợ.c ngươi đưa hiệu quả không tệ."

Nhắc tới đây, cậu chợt nhớ mình chưa từng kể cho Lận Huyền Chi nghe về việc Liên Hoa điểm vào trán cậu khiến đan điền bị tổn hại. Ở U Sơn Chi Trủng, Lận Huyền Chi không biết tình hình nên dĩ nhiên không nghi ngờ, nhưng giờ đã ra ngoài, lại có người biết chuyện như Doãn Trọng Nguyệt bên cạnh, sớm muộn gì đại ca cũng sẽ phát hiện ra chuyện cậu giấu giếm.

"Viên đan d.ư.ợ.c đó cùng lắm chỉ làm vết thương khép miệng chứ không thể tu bổ hoàn toàn đan điền được." Dung Chỉ Thủy nghi hoặc: "Chắc chắn là có sự trợ giúp khác phải không?"

Đan điền bị phá, huyệt mạch đứt đoạn, cùng với oán khí tích tụ vạn năm trong thiên lao, đó chính là thiên thời địa lợi nhất để tu Sát.

Yến Thiên Ngân dĩ nhiên không nói thật, cậu bèn đổ hết lên đầu kẻ "c.h.ế.t không đối chứng" là Liên Hoa: "Đạo lữ của lão tổ tông nhà ngươi cũng tốt bụng lắm, bản lĩnh lại càng phi phàm."

Tuy không nói thẳng là khôi phục thế nào, nhưng cậu đã để lại một khoảng trống đủ lớn cho đối phương tự tưởng tượng. Dung Chỉ Thủy thốt lên một tiếng "Ồ" như thể đã vỡ lẽ. Yến Thiên Ngân thở phào nhẹ nhõm, sau này nếu Lận Huyền Chi có hỏi, cậu cũng không sợ bị lộ tẩy.

"A Ngân." Dung Chỉ Thủy như nghĩ tới chuyện gì đó, gã nhìn Yến Thiên Ngân và hỏi: "Đệ đã từng làm chuyện gì khiến mình tuy hối hận, nhưng vẫn buộc phải làm chưa?"

Yến Thiên Ngân khựng lại một chút rồi hỏi ngược lại: "Còn ngươi?"

Dung Chỉ Thủy trở mình nằm ngửa, đờ đẫn nhìn lên trần giường, khẽ đáp: "Có."

"Ta rất hối hận vào năm mười tuổi năm ấy, vì bị đám đệ t.ử trong tộc trêu chọc mà bị lừa vào U Sơn Chi Trủng."

Khi đó, U Sơn Chi Trủng vẫn là một vùng cấm địa. Mẫu thân của Dung Chỉ Thủy trong Dung gia chỉ là một tiểu thiếp của dòng chính, vì vậy gã trở thành đối tượng bị đám con cháu dòng chính bắt nạt, khinh rẻ. Dung Chỉ Thủy không dám phản kháng, còn mẫu thân gã mỗi khi thấy con bị bắt nạt chỉ biết ôm gã khóc thầm chứ chẳng bao giờ đứng ra bảo vệ, khiến kẻ yếu mãi là kẻ yếu, đám đệ t.ử dòng chính ngày càng quá quắt. Cho đến khi gã bị lừa vào U Sơn Chi Trủng.

Nơi đáng sợ như vậy, ngay cả Yến Thiên Ngân và Lận Huyền Chi vào đó cũng phải cẩn trọng từng bước vì sợ mất mạng, huống hồ Dung Chỉ Thủy khi ấy chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, sao có thể không sợ hãi?

"Nhưng vận khí của ta không tệ. Có lẽ vì Liên Hoa khi đó quá buồn chán, hoặc có lẽ ngài ấy phát hiện ra kẻ xâm nhập này mang huyết mạch của Dung gia nên đã thuận tay cứu ta khi ta sắp bị lũ quái vật gặm đến tận xương."

"Phần lớn đạo pháp của ta đều do lão tổ tông dạy. Ngài ấy giữ ta lại đó rất nhiều năm, mãi đến khi tu vi của ta đạt tới Huyền Giai mới thả ta đi."

Giọng nói của Dung Chỉ Thủy trầm thấp, bình thản, nhưng trong từng câu chữ đều thấm đẫm huyết lệ: "Khi ra ngoài ta mới biết đã trôi qua nhiều năm như vậy. Ta trở về Dung gia tìm nương, nghĩ rằng giờ đây mình đã có bản lĩnh, không còn là đứa trẻ bị bắt nạt mà không thể phản kháng năm xưa nữa, ta định đưa nương rời khỏi Dung gia. Thế nhưng... họ lại nói nương ta đã mất từ một năm trước. Ngay sau khi ta mất tích được nửa năm, bà vì muốn tìm ta nên đã xông vào U Sơn Chi Trủng, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy ra."

Nói đến đây, ánh mắt Dung Chỉ Thủy tối sầm lại. "Nhưng U Sơn Chi Trủng từ lâu đã không còn động tĩnh gì. Lão tổ tông kiểm soát mọi thứ ở đó, ngài ấy đã nói không có, thì chắc chắn là không có."

"Người Dung gia lừa ta. Nhưng vị Gia chủ bế quan lâu ngày đột ngột xuất quan, ngay khi ta chuẩn bị chất vấn thì ông ta lại đích thân chỉ định ta là người kế vị của Dung gia. Ta thực sự... không biết phải làm sao."

"Ta đã chấp nhận vị trí này. Những đệ t.ử từng khinh nhục ta, ta không bỏ qua cho một ai, nhưng cũng không lấy mạng họ. Ta chấp nhận vị trí này, cũng đồng nghĩa với việc ta chấp nhận cái lý do rằng nương ta mất tích vì vào U Sơn tìm ta."

Dung Chỉ Thủy nói: "Ta biết nương ta không c.h.ế.t như thế, nhưng ta không thể tiếp tục truy cứu sâu hơn được nữa, nếu không, địa vị hiện tại của ta có lẽ cũng chẳng giữ nổi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.