Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 103
Cập nhật lúc: 12/02/2026 16:00
Trong lòng khó chịu, buổi đêm khi Yến Vương vừa tới, Lý trắc phi liền sướt mướt khóc lóc với ngài một trận.
Yến Vương thấy đau cả đầu, nếu không phải vì nữ nhi vừa xuất giá, mấy đêm nay ngài cần giữ thể diện cho Lý trắc phi thì ngài đã bỏ đi ngay lập tức rồi.
"Nhà họ Dương cách vương phủ có hai con phố, bấy nhiêu đó cũng đáng để nàng khóc sao?" Yến Vương nằm trên giường, quay lưng về phía Lý trắc phi mà nói.
Lý trắc phi vẫn đang ngồi bên bàn trang điểm, vừa khóc lóc như đóa lê trong mưa, vừa thỉnh thoảng liếc vào gương để duy trì dáng vẻ khóc sao cho đẹp, uất ức đáp: "Ngài thừa biết thiếp khóc không phải vì chuyện đó mà."
Yến Vương hừ mạnh một tiếng.
Đồ nữ nhân ngu ngốc!
Nếu nói trước đây ngài chưa từng nghĩ đến vị trí kia, gả nữ nhi vào nhà họ Dương thuần túy là vì tán thưởng tiểu t.ử Dương Bằng Cử, thì giờ đây, ngài đã có tính toán mới. Đợi khi ngài thành đại sự, người đầu tiên được đề bạt chính là các thuộc quan thân cận; nhà họ Dương trong tương lai chắc chắn sẽ chiếm một vị trí trong hàng ngũ huân quý tại kinh thành.
Mặc cho Lý trắc phi khóc lóc thế nào, Yến Vương lẳng lặng nghiền ngẫm đại sự của mình. Đợi đến khi Lý trắc phi khóc đủ rồi nằm xuống, bên tai thanh tịnh, Yến Vương liền ngủ thiếp đi.
Tiếp đó, Yến Vương tự ngủ riêng hai đêm rồi mới sang chỗ Từ Vương phi. Vương phi biết lòng ngài vẫn còn đôi chút không thoải mái, bèn đặc biệt kể chuyện thê t.ử lão Tam m.a.n.g t.h.a.i để dỗ ngài vui.
Yến Vương kinh ngạc: "Hoài t.h.a.i khi nào?"
Từ Vương phi: "Đúng vào ngày thêm trang cho Sam nhi."
Yến Vương vuốt râu, bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười đầy vẻ bí hiểm.
Ngày hôm sau, Yến Vương phái Hải công công đến Trừng Tâm Đường đón Hành ca nhi đi. Ân Huệ có chút lo lắng: "Công công, hay là Hành ca nhi phạm lỗi gì rồi ạ?"
Hải công công cười đến híp cả mắt: "Phu nhân đừng lo, Vương gia chỉ là nhớ Ngũ lang thôi."
Ân Huệ tin lão ta mới lạ, nhưng cũng chỉ biết trân trối nhìn Hành ca nhi bị dắt đi.
Tại điện Cần Chính, Yến Vương thấy tôn t.ử liền đuổi hết mọi người ra ngoài, bế Hành ca nhi vào thư phòng. Trên bàn trải một bức họa, trên đó có một con phi long đang cưỡi mây đạp gió, lại có một con mãnh hổ đang gầm thét giữa rừng già.
Yến Vương chỉ vào bức họa, hỏi Hành ca nhi: "Ngũ lang, con thấy tổ phụ giống cái này, hay giống cái này?"
Hành ca nhi nhìn bức họa, rồi lại nhìn tổ phụ, lắc đầu: "Đều không giống, tổ phụ đẹp hơn."
Yến Vương nhịn không được cười, tiếp tục dỗ cháu: "Vậy, nếu tổ phụ có thể biến thành một trong hai cái này để chơi với con, con muốn ta biến thành cái nào?"
Hành ca nhi suy nghĩ một chút, chỉ vào con rồng nói: "Cái này ạ, nó biết bay."
Yến Vương đại hỷ, xoa đầu tôn nhi bảo: "Được, vậy tổ phụ liền biến thành cái này, sau này dẫn Hành ca nhi cùng bay!"
Tóc của Hành ca nhi bị người xoa cho rối tung lên. Yến Vương cười đã đời mới lấy ra những bức họa khác, chỉ vào mấy con tiên hạc, hỷ tước gì đó hỏi lại Hành ca nhi, hỏi đến mức Hành ca nhi quên luôn bức họa đầu tiên.
Sau đó ngài mới cùng Hành ca nhi giao ước đây là bí mật của hai ông cháu, không được nói cho bất kỳ ai, kể cả phụ mẫu: "Nếu con nói ra, tổ phụ sẽ đ.á.n.h phụ thân con, không cho phụ thân con về nhà nữa. Tóm lại bất kể người khác hỏi thế nào, con cứ nói ta cho con ăn bánh là được."
Hành ca nhi nghe vậy, vội vàng gật đầu lia lịa.
Hải công công cười híp mắt đón Hành ca nhi đi, rồi lại cười híp mắt đưa nhóc trở về. Thấy Ân Huệ, Hải công công đầy ẩn ý nói: "Phu nhân không cần lo lắng, hôm nay là sinh thần Ngũ lang, Vương gia vừa rồi chỉ là gọi Ngũ lang đi ăn điểm tâm thôi."
Hành ca nhi quả thực cũng mang về một hộp điểm tâm. Ân Huệ mỉm cười dắt lấy nhóc tì, tiễn Hải công công rời đi. Nàng biết thâm ý trong lời nói của Hải công công, nhưng hành động đặc biệt này của công công làm sao nàng không tò mò cho được. Nàng gặng hỏi riêng Hành ca nhi xem ở chỗ tổ phụ đã làm những gì.
Hành ca nhi: "Tổ phụ mời con ăn bánh, ngon lắm ạ."
Ân Huệ nhìn đôi mắt đen láy đang chột dạ nhìn quanh của con trai, mỉm cười: "Được rồi, là đi ăn bánh. Bất kể ai hỏi, con đều trả lời như vậy nhé." Đã là việc công công căn dặn, nàng cũng không làm khó nhi t.ử nữa.
Hoàng hôn Ngụy Yến trở về, nghe chuyện này, không khỏi gọi Hành ca nhi lại thử hỏi han. Hành ca nhi ngọ nguậy trong lòng phụ thân, vẫn là câu nói đó: "Ăn bánh ạ."
Ân Huệ ngồi đối diện, thấy nhi t.ử không hề thiên vị phụ thân, nàng bật cười. Ngụy Yến liếc nhìn nàng một cái, nghiêm túc nói với Hành ca nhi: "Chuyện tổ phụ bảo con làm, con có thể nói dối, nhưng những chuyện khác, con phải nói thật với ta."
Hành ca nhi vẫn sợ cha, bèn ngoan ngoãn gật đầu. Ngụy Yến hỏi han xem hôm nay con đã học thêm bài thơ mới nào chưa. Hai phụ t.ử chơi đùa một lúc, Hành ca nhi đột nhiên hỏi: "Phụ thân ơi, tổ phụ có đ.á.n.h người không?"
Ân Huệ vừa nhấp một ngụm nước ấm, nghe vậy liền bị sặc, lại bị Ngụy Yến liếc cho một cái.
"Chưa từng đ.á.n.h, sao con lại hỏi vậy?" Thu hồi tầm mắt, Ngụy Yến tiếp tục hỏi con trai.
Hành ca nhi rốt cuộc vẫn là trẻ con, không giấu được quá nhiều bí mật, nhóc đứng dậy, ghé sát tai cha nói nhỏ: "Tổ phụ bảo, nếu con không nghe lời ngài, ngài sẽ đ.á.n.h cha, còn không cho cha về nhà nữa."
Ngụy Yến nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt nhi t.ử, sợ cha thực sự bị đòn. Chàng rất không vui, Phụ vương sao có thể dùng lời lẽ như vậy để hù dọa một đứa trẻ cơ chứ?
"Sẽ không đâu, con cứ ngoan ngoãn nghe lời tổ phụ, ta cũng nghe, tổ phụ sẽ không đ.á.n.h người." Hành ca nhi bấy giờ mới yên tâm.
Dùng xong bữa tối, v.ú nuôi định đưa Hành ca nhi đi nghỉ. Ân Huệ sợ nhóc vẫn còn nhớ lời đe dọa của tổ phụ, bèn ôm nhóc thơm mấy cái lên má, rồi cả lên cổ nữa. Hành ca nhi ngứa quá cười nắc nẻ, được v.ú nuôi bế vào buồng mà tiếng cười vẫn chưa dứt.
Ân Huệ bước vào gian giữa, thấy Ngụy Yến đang ngồi trên ghế nhìn nàng bằng một ánh mắt khó tả. Ân Huệ biết chàng đang để ý chuyện gì, khẽ xì một tiếng: "Sao nào, người không thích thiếp hôn, thiếp hôn Hành ca nhi cũng không được à?"
Ngụy Yến lặng lẽ dời tầm mắt đi. Ân Huệ suy nghĩ một chút, tiến lại gần, mỉm cười nắm lấy tay chàng dắt vào nội thất.
Vòng qua bình phong, Ân Huệ bảo Ngụy Yến ngồi bên mép giường. Nàng cởi bỏ áo ngoài, rồi ngồi vào lòng chàng, nghiêng đầu lộ ra phần cổ trắng ngần hướng về phía chàng. Nàng đẹp, chiếc cổ cũng đẹp, trắng trẻo và thon dài.
Ngụy Yến mặt không cảm xúc: "Làm gì vậy?" Nàng đang mang thai, chắc chắn không phải muốn quyến rũ chàng.
Ân Huệ nhắm mắt, giọng điệu nũng nịu chưa từng có: "Người hôn thiếp một cái đi."
Cổ họng Ngụy Yến khẽ chuyển động, sau đó trầm giọng mắng: "Linh tinh."
Ân Huệ bèn nằm bò lên một bên vai chàng, hai tay ôm lấy cổ chàng: "Người không hôn thiếp nhất định không buông tay."
Sự giằng co này đối với Ngụy Yến là một loại hành hạ. Chàng đâu chỉ muốn hôn cổ nàng, chàng còn muốn nhiều hơn thế, mà cái khổ chính là chàng biết rõ mình không thể làm gì. Chàng hôn lấy lệ lên cổ nàng một cái, môi vừa chạm vào đã dời đi ngay.
Ân Huệ ghé tai chàng trêu chọc: "Lúc trước người đâu có hôn như thế này."
Ngụy Yến không nói gì. Ân Huệ cười đứng dậy, đi đến giá rửa mặt thấm ướt một chiếc khăn, rồi đi tới trước mặt Ngụy Yến. Trước mặt chàng, nàng vừa tỉ mỉ lau sạch chỗ chàng vừa hôn, vừa quan sát thần sắc của chàng.
Nam nhân này quả nhiên nhíu mày lại. Ân Huệ cười bảo: "Sao nào, chỉ cho phép người chê nước miếng của hai mẫu t.ử thiếp, không cho phép thiếp chê người sao?"
Ngụy Yến lặng thinh hồi lâu, chẳng thể thốt ra lời nào.
Ân Huệ trong lòng thấy khoan khoái hẳn, bèn gọi nha hoàn vào hầu hạ.
Khi đèn đã tắt, Ân Huệ trở mình vài lượt trong chăn, nhìn vào bóng lưng của Ngụy Yến mà hỏi: "Tam gia, người nói xem, rốt cuộc Phụ vương gọi Hành ca nhi qua đó để làm gì vậy?"
Ngụy Yến đáp: "Không biết, cũng không cần hỏi thêm làm gì."
Ân Huệ c.ắ.n c.ắ.n môi, hỏi với vẻ vô cùng nghiêm túc: "Vậy nếu thiếp tìm cách dỗ dành Hành ca nhi nói ra sự thật, Phụ vương có thực sự đ.á.n.h người không?"
Hơi thở của Ngụy Yến bỗng nặng nề hơn một bậc.
Ân Huệ mỉm cười xoay lưng đi, đang lúc chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì Ngụy Yến đột nhiên chui sang, ôm c.h.ặ.t lấy nàng và hôn lên cổ.
Ân Huệ hít một hơi thật sâu, nàng rất muốn cố tình trêu tức chàng, nhưng nàng không có cái thói xấu như Ngụy Yến, nàng thích cảm giác này.
Nàng lẳng lặng tận hưởng, thế nhưng Ngụy Yến lại đột ngột rời đi y như lúc đến, chàng rút về chăn của mình, lạnh lùng nói: "Thời gian tới ta sẽ ngủ lại ở tiền viện."
"Vâng."
Ân Huệ cũng mong là như vậy, nếu không cứ lửng lơ thế này thì cả hai đều chịu cảnh dày vò.
Lại qua vài ngày, Ân Huệ bắt đầu xuất hiện triệu chứng ốm nghén, nhưng lần này phản ứng nhẹ hơn nhiều so với lúc m.a.n.g t.h.a.i Hành ca nhi, chủ yếu chỉ là cảm giác buồn nôn thoáng qua rồi nhanh ch.óng đè xuống được.
Ngụy Yến vẫn đi sớm về muộn như cũ, sau khi về sẽ hỏi han xem cơ thể nàng thế nào, rồi lại giống hệt như lúc nàng m.a.n.g t.h.a.i Hành ca nhi, chẳng còn lời nào khác để nói. Điểm khác biệt dẫu sao cũng có: hồi đó mới cưới, phu thê còn xa lạ nhất, chàng chỉ hỏi thăm một câu rồi đi ngay; còn bây giờ, chàng sẽ tháp tùng Hành ca nhi chơi đùa trước và sau bữa ăn, mãi đến khi Hành ca nhi đi ngủ, chàng mới rời khỏi hậu viện.
