Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 15
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:03
Trong sảnh đường bày một chiếc bàn bát tiên bằng gỗ hoàng đàn, vợ chồng Ân Cảnh Thiện - Triệu thị ngồi một bên, hai anh em Ân Văn - Ân Lãng ngồi một bên. Ân Dung liếc mắt nhìn Ân Huệ, không mấy cam lòng chừa ra một chỗ cạnh mình cho nàng.
Ân Huệ mỉm cười, đi về phía Ân Dũng, làm nũng nói: "Tổ phụ nhích vào bên trong một chút, con muốn ngồi sát cạnh người."
Ân Dũng cũng rất vui vẻ với sự thân thiết này, cười hỉ hả nhường chỗ.
Triệu thị không chịu nổi cái sự quấn quýt nũng nịu của hai ông cháu, bèn dùng giọng điệu nuông chiều nói với Ân Huệ: "A Huệ đã làm mẫu thân rồi mà tính tình vẫn cứ như trẻ con vậy. Ở nhà mình thì không sao, chứ về lại vương phủ thì nhất định phải sửa, kẻo các bậc tôn quý lại cười cho."
Ân Huệ đang hào hứng nhìn bàn thức ăn, thản nhiên đáp: "Thẩm mẫu yên tâm, con hiểu cả mà."
Ân Dũng đã bắt đầu gắp thức ăn cho cháu gái: "A Huệ mau nếm thử đi, đây là món cá vược biển con thích nhất đấy. Sáng sớm nay mới có một đợt hàng từ vùng biển chuyển về, ta cũng quên bẵng đi, vẫn là Đức thúc thương con nên mới nhớ đấy."
Ông vừa về nhà đã mải mê hàn huyên với chất nữ, việc bếp núc chắc chắn là do Đức thúc dặn dò, làm một bàn toàn những món nàng thích ăn.
Bình Thành vốn không giáp biển, loại cá biển như thế này một con có thể bán tới vài chục lượng bạc, gia đình giàu có bình thường cũng chẳng dám ăn, nhưng đối với Ân Huệ mà nói, nàng muốn ăn lúc nào là có lúc đó. Phủ Yến Vương tuy xây cất uy nghi nhưng ăn uống lại không chuộng phong thái xa hoa, chỉ có dịp lễ tết mới lên những món quý giá như vậy. Ngay cả ở Ân gia, không phải ai cũng được hưởng đãi ngộ như Ân Huệ, ví như Triệu thị chẳng hạn, bà ta chẳng bao giờ dám đòi hỏi bữa nào cũng có hải sản hay đồ trân quý.
Sự trở về đột ngột của Ân Huệ khiến cả gia đình nhị phòng ai nấy đều có chuyện muốn hỏi, kẻ thì hỏi nguyên nhân nàng về, người thì dò la thói quen sinh hoạt của các bậc quý nhân trong phủ Yến Vương. Ân Huệ chỉ lo ăn, Ân Dũng vốn dĩ đã xót cháu gái gầy đi, thấy nhà nhị phòng cứ làm phiền nàng liền không vui nói: "Lấy đâu ra mà lắm chuyện để hỏi thế, cứ lo ăn cơm trước đã!"
Có sự yêu chiều của tổ phụ, Ân Huệ ăn lại càng ngon miệng hơn.
Dùng bữa xong, nàng lập tức theo tổ phụ vào thư phòng. Chỉ là lần này không thể trò chuyện quá lâu, lần đầu tiên xuất phủ thăm thân, nếu về quá muộn có thể sẽ ảnh hưởng đến những lần sau.
Ân Dũng cũng không dám giữ cháu gái quá lâu, sau khi dùng xong hai tuần trà, ông rời đi một lát, lúc quay lại liền dúi ngân phiếu vào tay Ân Huệ.
Ân Huệ nắm lấy tay tổ phụ, dở khóc dở cười nói: "Người còn sợ con thiếu bạc sao?"
Của hồi môn của nàng, ngoài vàng bạc trang sức, lụa là gấm vóc, ruộng vườn cửa hiệu quý giá, chỉ riêng số bạc mặt liệt kê trong danh sách đã có mười vạn lượng, mà đó chỉ là phần nhỏ, tổ phụ còn lén đưa thêm cho nàng một triệu lượng ngân phiếu nữa.
Một triệu lượng ngân phiếu, đối với người ngoài là một con số không tưởng, nhưng với gia thế nhà họ Ân, dù đã quyên cho Yến Vương hai triệu lượng quân nhu, lại cho Ân Huệ thêm một triệu lượng của cải hồi môn, phần còn lại vẫn vô cùng đáng kể. Gia tộc giàu có nhất đất Yến tuyệt đối không phải hư danh.
Ân Dũng nhìn nàng bằng ánh mắt từ ái: "Phu gia con quyền thế ngất trời, dù con có chịu uất ức tổ phụ cũng chẳng giúp được gì, thứ duy nhất ta có thể cho con là những vật ngoài thân này. Lỡ như sau này gặp phải rắc rối, dùng bạc có lẽ sẽ tiêu tai giải nạn được. Hơn nữa, những thứ kia là cho con, còn khoản này là cho Hành ca nhi. Ai ai cũng biết ngoại tằng tổ phụ nó giàu có, ta sao có thể không có chút biểu hiện gì?"
Hai ông cháu đẩy tới đẩy lui, cuối cùng Ân Huệ vẫn không nỡ làm trái ý tổ phụ, nàng gói xấp ngân phiếu vào khăn tay rồi cất kỹ trong người.
Ôn phu nhân tặng Ân Dũng một củ nhân sâm, Ân Dũng cũng chuẩn bị một món quà đáp lễ cho Ôn phu nhân, đó là một bức họa của danh gia tiền triều, trọng ở sự thanh nhã. Ngoài ra ông còn bảo Đức thúc chuẩn bị một thùng gỗ đựng đầy cá vược biển tươi rói để cháu gái mang về cải thiện bữa ăn cho mọi người trong vương phủ.
Nhà họ Ân vốn dĩ giàu có, dù sao ai nấy đều biết cả rồi nên cũng chẳng cần phải che đậy làm gì.
"Người nhớ giữ gìn sức khỏe, trước Tết Trung thu tôn nữ sẽ lại về hiếu kính người." Đứng bên trong cửa Ân trạch, Ân Huệ luyến tiếc không rời.
Ân Dũng cười đáp: "Thân thủ tổ phụ còn tốt hơn con đấy, A Huệ đừng lo."
Vừa nói, ông vừa đích thân đội lại mũ che mặt cho chất nữ. Trước khi lớp lụa trắng rủ xuống, Ân Huệ đã thoáng nhìn thấy đường ca Ân Văn đang đứng cách đó không xa.
Nàng thầm thề rằng, kiếp này nhất định sẽ không để Ân Văn làm liên lụy đến tổ phụ nữa.
Lời tác giả:
Kỷ Tiêm Tiêm: Cha chồng mau nhìn kìa, Tam đệ muội đang giấu một khoản tiền khổng lồ đó!
Yến Vương: Ngươi đang ám chỉ ta thích đi cướp tiền đấy à?
***
Bước lên xe ngựa của phủ Yến Vương một lần nữa, tâm trạng của Ân Huệ đã khôi phục lại vẻ bình hòa.
Khoảng thời gian dẫn đến biến cố khiến tổ phụ mất mạng vẫn còn xa, nàng có thừa thời gian để điều tra xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trên người Ân Văn. Cứ thong thả từng bước một, không cần phải vội vàng nhất thời.
Xe ngựa không chút chậm trễ lăn bánh trở về phủ Yến Vương. Ân Huệ trước tiên đi thỉnh an Từ Vương phi.
Từ Vương phi khách sáo hỏi thăm sức khỏe của Ân lão gia t.ử.
Ân Huệ mỉm cười đáp: "Đa tạ mẫu thân quan tâm, tổ phụ con thân thể khang kiện, vẫn còn cứng cáp lắm ạ. Tiện có lô hải sản vừa mới vận chuyển tới, tổ phụ bảo con mang về cho mọi người nếm thử đồ tươi, còn phải phiền mẫu thân phân phối giúp ạ."
Từ Vương phi cười nói: "Ừm, ta biết rồi, con đi nghỉ ngơi sớm đi."
Ân Huệ cáo lui.
Sau khi nàng đi, bốn bà t.ử thô sử khiêng một thùng nước vào, bên trong nuôi chừng hai mươi con cá vược biển dài gần hai thước, con nào con nấy bơi lội rất khỏe.
Vận chuyển cá biển phiền phức hơn cá sông nhiều, dù hương vị đều tươi ngon như nhau nhưng cá biển thường đắt hơn cá sông quý hiếm gấp mấy lần. Hơn nữa cá biển khó nuôi, không để lâu được, mấy ngày này đều phải tranh thủ ăn ngay, kẻo cá c.h.ế.t thì phí của.
Yến Vương thích ăn cá, Từ Vương phi bèn làm chủ, sai người mang tặng mỗi viện t.ử của các vị chủ t.ử một con, số còn lại đều đưa đến nhà bếp bên chỗ Yến Vương.
"Vương phi, loại cá vược biển to lớn thế này, một thùng chắc phải bán được cả ngàn lượng bạc ấy nhỉ?" Sau khi các bà t.ử thô sử rời đi, vị ma ma tâm phúc bên cạnh Từ Vương phi thấp giọng bàn tán.
Từ Vương phi đáp: "Tầm đó đấy, nếu mang đến kinh thành bán thì còn đắt hơn nữa."
Vị ma ma tặc lưỡi: "Nhà họ Ân thật sự quá giàu có, Tam phu nhân về nhà một chuyến mà nhà họ Ân đã chi ra cả ngàn lượng bạc, đủ thấy Ân lão gia t.ử sủng ái đứa cháu gái này đến nhường nào."
Từ Vương phi nghĩ đến hai triệu lượng bạc quân nhu mà nhà họ Ân "chủ động" quyên góp, đối với loại gia tộc đại phú như thế thì chút quà cáp ngàn lượng bạc này có thấm tháp gì?
Tam gia cưới nữ nhi nhà họ Ân, tuy tổn hại thể diện nhưng lại vớt vát được thực lực, được mất cân nhắc ra sao thì mỗi người lại có một cái nhìn khác nhau.
Ân Huệ từ biệt Từ Vương phi xong lại sang bên chỗ Ôn phu nhân. Ôn phu nhân kinh ngạc thấy con dâu về sớm như vậy: "Sao không ở lại thêm một lát?"
Ân Huệ cười nói: "Được về thăm tổ phụ con đã vô cùng mãn nguyện rồi, không dám nán lại quá lâu. Đúng rồi mẫu thân, tổ phụ con rất cảm kích củ nhân sâm người tặng. Nghe con nói người thích hoa cúc nên ông đã đặc biệt chọn bức họa Thu Cúc Đồ này, bảo con mang về biếu người thưởng ngoạn ạ."
Kim Tiễn hai tay nâng bức họa của danh gia quý giá kia dâng đến trước mặt Ôn phu nhân.
Ôn phu nhân xuất thân từ nông môn, kiến thức làm sao so được với Ân Huệ, bà cũng chưa từng nghe danh vị đại gia thư họa nào. Mở bức họa ra, bà chỉ thấy những đóa hoa cúc trong tranh sống động như thật, toát lên một thần vận khiến người ta say đắm. Bà cũng đặc biệt nhìn vào phần lạc khoản trên cuộn tranh, nhưng tuyệt nhiên không nhận ra đó là chữ của ai.
"A Huệ, bức họa này có đắt lắm không con?" Ôn phu nhân nhỏ giọng hỏi.
Ân Huệ đáp: "Đắt hay không cũng không quan trọng bằng việc bức họa tìm được đúng người biết thưởng thức nó. Tổ phụ tuy thích sưu tầm tranh chữ nhưng ngày thường chẳng mấy lúc rảnh rỗi để ngắm nhìn, tặng cho người là hợp lẽ nhất ạ."
Ôn phu nhân khẽ thở dài: "Ta thì biết thưởng thức gì đâu, chỉ là nhìn cái vẻ bề ngoài thôi."
Thuở nhỏ huynh trưởng bà muốn đi theo con đường khoa cử, trong nhà cũng có vài bộ Tứ Thư Ngũ Kinh. Ôn phu nhân từng theo ca ca học chữ, nhưng cũng chỉ là học được chút da lông, khá khẩm hơn thôn phụ bình thường một chút chứ chẳng thể coi là thanh cao nhã nhặn được.
Ân Huệ suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Nhi tức cũng hiểu biết đôi chút, hay là để nhi tức giảng cho người nghe về bức họa này nhé?"
Ôn phu nhân lập tức vui vẻ hẳn lên, giống như một người học trò hiếu học gặp được sư phụ, gương mặt tràn đầy vẻ khao khát.
Ân Huệ bị biểu cảm của bà làm cho bật cười. Đã là người làm tổ mẫu rồi mà tính tình vẫn còn giữ được nét ngây thơ chất phác như vậy.
