Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 24
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:05
Tất nhiên Ân Huệ đã không thèm để ý.
Được sống lại một đời, Ân Huệ thu hồi lại trái tim dành cho Ngụy Yến, tự nhiên cũng có tâm sức đặt vào những việc khác. Chu thúc dù có đáng tin đến đâu thì năm nay cũng đã gần năm mươi rồi. Nàng có thể dùng thúc ấy thêm mười năm, thậm chí hai mươi năm nữa, nhưng người rồi cũng có lúc già yếu không làm nổi. Ngộ nhỡ quản sự mới năng lực kém cỏi, mà bản thân nàng lại chẳng hiểu biết gì, chẳng phải sẽ dẫm vào vết xe đổ của nhà nhị thúc, để sản nghiệp tổ phụ dày công để lại cũng lụi bại hay sao?
Vì vậy, nàng buộc phải làm quen với việc kinh doanh các sản nghiệp này, phải tranh thủ lúc tổ phụ và Chu thúc còn đó mà bồi dưỡng, nâng đỡ thế hệ quản sự kế cận.
Đúng lúc giữa trưa dùng bữa, khách khứa trong Cẩm Tú Lâu không nhiều. Nữ chưởng quỹ Lưu Mạn Nương ngồi sau quầy tính toán bàn tính, vô tình liếc mắt nhìn ra ngoài, rồi sau đó ngẩn người ra.
Ân Huệ mỉm cười với Lưu Mạn Nương. Nàng là viên ngọc quý trên tay tổ phụ, từ nhỏ đã thích theo lão đi lại khắp nơi. Những nơi xa xôi thì không đi được, nhưng các cửa tiệm lớn nhỏ của nhà họ Ân trong thành Bình Thành này nàng đều đã từng tới. Lại vì nữ t.ử luôn yêu cái đẹp, Ân Huệ đến Cẩm Tú Lâu là nhiều nhất, nên rất quen thuộc với Lưu Mạn Nương. Theo lời Lưu Mạn Nương nói, Ân Huệ chính là người mà bà nhìn lớn lên.
"Nhị tiểu thư của ta ơi, người không ở trong vương phủ, sao lại tự mình ra ngoài thế này?" Lưu Mạn Nương gạt bàn tính sang một bên, kích động chạy ra, nhanh ch.óng mời Ân Huệ vào hậu viện.
"Nhị tiểu thư, người ra ngoài thế này không có vấn đề gì chứ?"
Phủ Yến Vương chính là "trời" trong mắt bách tính Bình Thành, mà Lưu Mạn Nương cũng đã gần hai năm không gặp Ân Huệ, nên trong lòng bà tự nhiên mặc định vương phủ là nơi "nội bất xuất, ngoại bất nhập".
Ân Huệ mỉm cười nói: "Một tháng ra ngoài một lần thì không vấn đề gì đâu ạ. Phiền bà sai người đi mời Chu thúc tới đây, chúng ta thong thả trò chuyện."
Lưu Mạn Nương lập tức sai một tiểu sai đi mời lão Chu.
Sản nghiệp hồi môn của Ân Huệ rất nhiều, Chu thúc phải quản lý mọi nơi nên là một người vô cùng bận rộn.
Ân Huệ bảo Lưu Mạn Nương lấy thước dây ra, nàng muốn đặt may thêm tại tiệm nhà mình sáu bộ đồ đông và sáu bộ đồ xuân. Một mùa mười bộ y phục, đối với nàng mà nói thì chẳng có gì là xa xỉ.
Lưu Mạn Nương rất vui mừng. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, bà vừa đo kích thước cho Ân Huệ vừa cảm thán: "Lần trước may đồ cho tiểu thư là để chuẩn bị hồi môn, hôm nay mới lại có dịp. Ái chà, eo của tiểu thư sao vẫn thon thế này, chẳng giống người đã sinh con chút nào. Ừm, vòng một lại nảy nở thêm rồi..."
So với các tú nương trong vương phủ, Lưu Mạn Nương coi Ân Huệ như con cháu trong nhà nên lời nói thẳng thắn mà đầy vẻ thân thiết.
Tuy nhiên, tâm trí Ân Huệ hôm nay không đặt vào việc đó, nàng bắt đầu dò hỏi Lưu Mạn Nương về các phương thức vận hành của Cẩm Tú Lâu. Lưu Mạn Nương kinh ngạc: "Tiểu thư sao đột nhiên lại quan tâm đến những chuyện này?"
Ân Huệ nói thẳng: "Nhị thúc vẫn luôn bất mãn việc tổ phụ giao Cẩm Tú Lâu cho con. Nếu con không để tâm, sau này khi bà và Chu thúc già yếu không giúp được con nữa, mà con lại chẳng hiểu biết gì, lỡ như ảnh hưởng đến việc kinh doanh, để nhị thúc nhị thẩm châm chọc vài câu thì con chịu không nổi."
Lưu Mạn Nương vừa bất ngờ vừa kinh hỷ. Vị nhị tiểu thư vốn chỉ biết ăn chơi hưởng lạc ngày nào, cuối cùng cũng đã trưởng thành. Bà bắt đầu giảng giải cho nàng từ những điều cơ bản nhất.
Khi giảng đến mức khô cả cổ, lão Chu cũng tới. Lưu Mạn Nương để Chu thúc tiếp đón Ân Huệ, còn mình ra phía trước tiếp khách. Thời gian có hạn, Ân Huệ không thể một bước lên mây, nàng bảo Chu thúc chỉnh lý toàn bộ sổ sách các sản nghiệp của năm ngoái rồi gửi vào vương phủ. Nàng sẽ tự mình đối chiếu sổ sách để học hỏi, chỗ nào thắc mắc thì ghi lại để lần sau hỏi tiếp. Dù sao cũng là tiểu thư nhà đại phú thương, từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy, Ân Huệ vẫn có chút nền tảng. Chỉ cần nàng thực sự muốn bắt tay vào làm, sớm muộn gì cũng sẽ thông thạo, ít nhất là không để người khác dễ dàng lừa gạt.
Chu thúc làm việc rất nhanh nhẹn, chỉ cách một ngày đã sai người gửi một hòm sổ sách tới, bao gồm cả thư từ qua lại với các trang chủ và quản sự ở nơi khác. Ngoài những việc xã giao trong phủ, Ân Huệ nhìn chung rất nhàn hạ, có thừa thời gian để nghiên cứu sổ sách.
Thấm thoát đã đến mùng chín tháng Chín, Tết Trùng Cửu.
Sáng sớm, phủ Yến Vương tổ chức lễ tế tổ. Buổi chiều, Từ Vương phi lập yến tiệc thưởng cúc tại hoa viên. Thời tiết khá đẹp, Ân Huệ cũng đưa Hành ca nhi ra ngoài. Thằng bé đã biết ngồi, lúc người lớn trò chuyện, nó ngồi trong chiếc xe đẩy nhỏ bằng gỗ có bánh xe, đôi mắt to tròn tò mò nhìn ngó khắp nơi. Mi tỷ nhi, Nhị lang và Tứ lang cũng có mặt.
Mi tỷ nhi năm tuổi, ngoan ngoãn ngồi cạnh đích tổ mẫu là Từ Vương phi. Nhị lang sau bài học bị cấm túc một tháng nay đã vững vàng hơn, dù bị gò bó trong khung cảnh mà nó rõ ràng không thích nhưng vẫn tỏ ra rất thành thật. Bụng của Kỷ Tiêm Tiêm đã rất lớn, chẳng biết ngày nào sẽ sinh, hôm nay nàng ta cũng đưa thứ t.ử là Tứ lang ra ngoài. Tứ lang đã hơn một tuổi nhưng vì thể trạng yếu nên đi đứng vẫn chưa vững vàng.
Nhìn Hành ca nhi đang chơi đùa một mình vui vẻ trong xe gỗ, Kỷ Tiêm Tiêm cười nói với v.ú nuôi của Tứ lang: "Để Tứ lang lại chơi với Ngũ lang đi, chỉ có hai đứa nó là chưa biết đi thôi."
Ân Huệ vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng Ôn phu nhân lại lộ vẻ căng thẳng. Tứ lang vốn là một đứa trẻ ốm yếu, lúc này trông thì khỏe mạnh, nhưng vạn nhất trên người vẫn còn bệnh khí lây cho Hành ca nhi thì sao?
Lý Trắc phi lộ vẻ mặt xem kịch hay.
Từ Vương phi mỉm cười nói: "Cứ để Tứ lang chơi một mình đi. Ngũ lang nhìn thì nhỏ nhưng sức thì không nhỏ đâu, đá trúng Tứ lang thì sao."
Ân Huệ bấy giờ mới phụ họa gật đầu: "Mẫu thân nói phải ạ. Sáng sớm nay con cho Ngũ lang ăn nho nghiền, bị nó đá một phát vào tay, đến giờ vẫn còn thấy hơi đau đây này."
Kỷ Tiêm Tiêm mỉa mai: "Chà, Ngũ lang sức lớn thế cơ à? Vậy mau bế Tứ lang về thôi, Tứ lang nhà ta mỏng manh lắm, không dám đắc tội Ngũ lang đâu."
Lý Trắc phi quay sang hỏi Từ Vương phi: "Thế t.ử gia và các con chắc giờ này đã khởi hành về rồi nhỉ?"
Từ Vương phi đáp: "Chắc là về rồi. Trước đó Vương gia có suy đoán, nói tầm cuối tháng là các con sẽ tới nơi."
Lý Trắc phi liếc nhìn Ân Huệ, cười nói: "Mau về thôi, Tam gia đi một mạch ba tháng trời, chắc là làm nương t.ử lão Tam buồn chán lắm rồi, hèn chi cứ dăm bữa nửa tháng lại phải ra ngoài hít thở không khí."
Ân Huệ biết rõ, một khi nàng thường xuyên xuất phủ thì chắc chắn sẽ bị người ta soi mói. Vì Lý Trắc phi là bậc tiền bối nên nàng không nói gì. Ôn phu nhân bình thường không tranh giành nhưng cũng không chịu nổi cảnh Lý Trắc phi nói lời bóng gió bắt nạt tiểu tức phụ của mình. Cộng thêm việc dạo này Yến Vương thường xuyên ghé chỗ bà nên bà có thêm tự tin, bấy giờ liền nói: "A Huệ da mặt mỏng, tỷ tỷ đừng trêu con bé nữa. A Huệ năm ngoái vừa gả vào đã mang thai, cả năm trời không về ngoại. Khó khăn lắm lão Tam mới vắng nhà không bận bịu gì, con bé mới có chút thời gian rảnh rỗi về thăm tổ phụ."
Quách Trắc phi cũng lên tiếng: "Phải đấy, thê t.ử lão Tam thế là đủ nhẫn nhịn rồi, chứ như muội đây, liên tục ba tháng không cho về thăm nhà xem, chắc muội nhớ c.h.ế.t mất."
Lý Trắc phi trực tiếp lườm Quách Trắc phi một cái trắng mắt. Từ Vương phi bất lực lắc đầu: "Được rồi, gió nổi lên rồi, chúng ta giải tán thôi, kẻo làm các con bị lạnh."
Đám nội quyến chia nhau đi về hướng Đông, Tây Lục sở. Kỷ Tiêm Tiêm bụng lớn nên đi chậm, Ân Huệ đẩy xe cho Hành ca nhi nên cũng không nhanh được, hai tẩu t.ử đệ muội thế là đi cạnh nhau.
"Tam đệ muội, Tam gia đi lâu thế này, muội có nhớ thúc ấy không?" Kỷ Tiêm Tiêm biết rõ còn hỏi. Bình thường, tân nương nào lại không nhớ trượng phu? Nhưng Ân Huệ lại là một trường hợp đặc biệt.
Nàng mỉm cười: "Cũng bình thường thôi ạ."
Kỷ Tiêm Tiêm tặc lưỡi: “Muội cũng đừng trách ta nhiều chuyện, biểu muội Như Nguyệt cũng đang ở kinh thành đấy. Tam gia và nàng ta là thanh mai trúc mã, đã đến kinh thành rồi thì lẽ nào không tới thăm hỏi một phen?"
Ân Huệ cố ý giả ngốc: "Đi thăm cũng là lẽ đương nhiên mà, biểu huynh muội khó lắm mới gặp được nhau một lần."
Nàng quá đỗi bình thản, trông cũng chẳng giống như đang giả bộ. Kỷ Tiêm Tiêm lấy làm lạ, trước đây chỉ cần nàng ta nhắc tới Ôn Như Nguyệt là Ân Huệ sẽ biến sắc, sao hôm nay lại như biến thành người khác thế này?
Đến ngã rẽ, Ân Huệ chào biệt Kỷ Tiêm Tiêm rồi về Trừng Tâm Đường. Vừa phải chăm con, vừa phải xem sổ sách, thời gian đối với Ân Huệ bỗng nhiên trôi qua rất nhanh.
Chập tối ngày hai mươi mốt tháng Chín, Kỷ Tiêm Tiêm giống như kiếp trước, hữu kinh vô hiểm sinh hạ một ấu nữ, đặt tên là Trang tỷ nhi.
Sáng hôm sau, Cẩm Tú Lâu đã gửi sáu bộ đồ mùa đông mà Ân Huệ đặt may tới. Đồ mùa xuân thì làm chậm hơn một chút, dù sao cũng không vội.
Ngày lễ "tẩy tam" (lễ tắm bé ngày thứ 3) của Trang tỷ nhi, Ân Huệ mặc một bộ đồ mùa đông do vương phủ phát xuống. Chiếc áo khoác kép bằng gấm màu hồng đào càng tôn lên khuôn n.g.ự.c đầy đặn và vòng eo thon gọn, trông nàng rạng rỡ như một đóa mẫu đơn phấn hồng đang kỳ nở rộ nhất.
