Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 26

Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:05

Kim Tiễn và Ngân Tiễn rất biết ý, chỉ giữ im lặng đứng canh ở ngoài cửa.

Ân Huệ ngủ không sâu lắm. Khi Ngụy Yến ngồi xuống giường làm tấm ván giường lún xuống, nàng chợt tỉnh giấc. Đôi vai không cử động, nàng khẽ nghiêng đầu nhìn ra phía sau, thấy Ngụy Yến đã cởi đồ chỉ còn lại lớp trung y, đôi mắt phượng đen sẫm đang thâm trầm nhìn nàng chằm chằm.

Ân Huệ chớp chớp mắt, nhìn ra phía sau Ngụy Yến. Bên ngoài cửa sổ vẫn còn sáng rõ, chưa có vẻ gì là đã tới hoàng hôn.

"Người... người đã về rồi ạ?"

Vừa thắc mắc tại sao chàng lại về sớm hơn dự tính, Ân Huệ vừa chống tay ngồi dậy. Mái tóc dài đen láy, mượt mà tự nhiên rũ xuống, có vài lọn tóc không nghe lời hơi vểnh lên, sự rối ren ấy lại càng thêm vài phần lười biếng và quyến rũ.

Tầm mắt Ngụy Yến di chuyển từ lọn tóc sang gương mặt nàng. Do vừa ngủ dậy nên mặt nàng hồng rực, một bên má vẫn còn hằn dấu vết của gối. Trong màn trướng thoang thoảng một mùi hương thanh khiết, đó là mùi hoa lộ nàng thường dùng.

"Sao không đợi ta?" Ngụy Yến nhìn vào mắt nàng hỏi.

Thần sắc ấy, ngữ khí bình thản ấy, người không hiểu chàng sẽ tưởng chàng đang tức giận. May thay, Ân Huệ đã quá hiểu chàng, biết chàng chỉ đơn thuần đang hỏi một câu hỏi mà thôi.

Nàng rủ mắt đáp: "Thiếp cứ ngỡ Phụ vương sẽ giữ người lại lâu hơn một chút."

Trả lời xong, nhận thấy cổ áo trung y hơi lỏng lẻo, Ân Huệ theo bản năng túm nhẹ lại để che đi. Nhưng còn chưa kịp chỉnh xong, một bàn tay lớn đã từ bên cạnh vươn tới.

Ân Huệ hít một hơi thật sâu. Giống như ký ức về cảnh tượng đáng lẽ phải xảy ra trong phòng tắm, những động tác đột ngột của chàng luôn khiến người ta giật mình. Khắc sau, nàng đã bị Ngụy Yến ấn ngược trở lại giường.

Vẫn bắt đầu từ cổ.

Ân Huệ cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở của Ngụy Yến quá nóng bỏng, cơ thể đã sớm quen thuộc với hương vị này cũng không hoàn toàn chịu sự khống chế của nàng nữa. Đã không khống chế được, Ân Huệ dứt khoát mặc kệ.

Cũng có sao đâu, Ngụy Yến có thể coi nàng là món đồ trang trí làm ấm giường, thì nàng cũng có thể coi chàng là món đồ trang trí làm ấm giường, dù sao chuyện này cũng đâu phải chỉ mình hắn thấy sướng.

Mãi đến gần hoàng hôn, Ngụy Yến mới rốt cuộc ôm Ân Huệ mà không cử động nữa.

Ân Huệ thở dốc từng hồi, tóc mai ướt đẫm, cả người như vừa mới được vớt từ dưới nước lên. Người đàn ông phía sau phả ra một luồng hơi thở dài, hơi khí thổi qua làm vành tai nàng mát lạnh, cảm giác khá dễ chịu.

Khi hơi thở của chàng dần bình ổn, Ân Huệ cũng hoàn toàn bình tĩnh lại. Nàng gạt bàn tay đang đặt trên eo mình ra, nói: "Buổi tối còn có tiệc tẩy trần, chúng ta nên dậy thôi."

Tối nay nếu đến muộn, cả hai phu thê đều sẽ bị người ta cười nhạo. Ngụy Yến đương nhiên cũng hiểu đạo lý này, chàng rung chuông lệnh cho nha hoàn bưng nước vào.

Tùy vào hoàn cảnh mà cần dùng loại nước khác nhau, Kim Tiễn và Ngân Tiễn mỗi người xách một thùng nước ấm đã pha sẵn vào. Ngụy Yến đi rửa ráy trước.

Ân Huệ nằm trên giường, nhìn qua lớp màn trướng và bình phong, thấy bóng dáng mờ ảo của Ngụy Yến. Chàng dáng người rất cao, đang vắt khăn rồi lau chùi từ trên xuống dưới. Trong năm nhi t.ử dưới gối của Yến Vương, võ nghệ của Ngụy Yến tốt nhất, và hình thể cũng đẹp nhất.

Suy nghĩ của Ân Huệ lại bắt đầu bay xa. Kiểu hôn sự "cha mẹ đặt đâu con ngồi đó" mà gả được cho một người phu quân tuấn tú thế này, nàng cũng không tính là lỗ. Chỉ cần đừng c.h.ế.t đứng mà cầu mong cái sự "nhất tâm nhất ý" (một lòng một dạ), có tiền, có địa vị, lại có phu quân đẹp mã thỉnh thoảng làm ấm chăn, ngày tháng này thực sự rất tốt rồi. Cho dù tương lai Ôn Như Nguyệt có vào cửa làm thiếp thì đã sao, thiếp có thể vượt mặt chính thất chắc? Nhìn Từ Thanh Uyển, Kỷ Tiêm Tiêm mà xem, lúc trẻ có lẽ còn thấy chua xót, chứ thời gian trôi đi, lòng dạ rộng mở rồi, nhìn tiểu thiếp cũng giống như nhìn hoa cỏ mà thôi.

Ngụy Yến lau chùi xong, mặc y bào vào rồi nhìn về phía giường, thấy Ân thị đang nhìn chằm chằm về phía mình không chớp mắt. Rõ ràng là nhớ chàng đến phát điên, lúc nãy quấn lấy nhau nàng cứ nhắm nghiền mắt, giờ lại chịu nhìn rồi.

"Ta đi xem Hành ca nhi, nàng nhanh ch.óng thu xếp đi." Dặn dò xong, Ngụy Yến quay người đi ra.

Ân Huệ hoàn hồn, xoa xoa cái thắt lưng đau nhức, đứng dậy sửa soạn. Đợi nàng bước ra gian ngoài, đã thấy Ngụy Yến ngồi trên ghế, đôi bàn tay lớn mạnh mẽ giữ nách Hành ca nhi, để thằng bé dẫm hai chân lên đùi cha nhún nhảy rất hăng hái.

Khóe môi Ngụy Yến thoáng hiện một nét cười nhạt, nhưng vừa thấy Ân Huệ ra, nụ cười ấy liền lập tức biến mất, cứ như thể nụ cười của chàng quý giá lắm vậy, người ngoài không trả tiền là chàng không cười.

Hành ca nhi nghiêng đầu nhìn nương, rồi lại tiếp tục dẫm lên chân cha chơi đùa. Thằng bé trộm vía rất khỏe, sức lực của Ân Huệ và v.ú nuôi không đủ để trêu đùa nó lâu như vậy, khó khăn lắm mới có người cha lực lưỡng đến giúp, Hành ca nhi đương nhiên chơi rất vui, cái miệng nhỏ phát ra những tiếng bập bẹ, thỉnh thoảng còn b.ắ.n ra vài giọt nước miếng.

Ngụy Yến phản ứng rất nhanh, mỗi lần Hành ca nhi b.ắ.n nước miếng là chàng lại né ra sau, vậy mà đều tránh được hết. Chàng đúng là ưa sạch sẽ đến thế, ngay cả nước miếng của nhi t.ử ruột thịt cũng chê.

"Được rồi, chúng ta cũng nên xuất phát thôi." Ân Huệ nhấp ngụm trà nhắc nhở, chỉ có điều giọng nói ấy cứ mềm nhũn lại hơi khàn, nghe đến mức Kim Tiễn, Ngân Tiễn đều cúi đầu, Ngụy Yến cũng nhìn sang Ân Huệ.

Ân Huệ nhận ra mình để lộ sơ hở, không khỏi lườm Ngụy Yến một cái. Đôi mắt đào hoa ướt át, đôi gò má lại nhuộm một tầng hồng mỏng, trông càng thêm diễm lệ quyến rũ.

Ngụy Yến chỉ nói: "Đi thôi."

Gió bấc buổi hoàng hôn đã rất lạnh, có lẽ sẽ thổi tan được nét xuân tình trên mặt nàng. Ân Huệ khoác thêm chiếc áo choàng, đi sát bên cạnh Ngụy Yến. Thấy gió thổi tung mũ của nhi t.ử, nàng vừa định kéo mũ xuống cho con thì Ngụy Yến đã làm trước một bước.

Đến trắc điện Cần Chính Điện, gia đình ba người bọn họ lại là những người đến sớm nhất trong đám hậu bối. Nhị gia Ngụy Dật dắt Nhị lang tới, thấy họ liền theo thói quen trêu chọc Ngụy Yến: "Tam đệ đi đường vất vả, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa? Ta cứ tưởng hôm nay nhất định ta là người đến sớm nhất cơ đấy."

Ngụy Yến đứng dậy trò chuyện với hắn, Ân Huệ chỉ việc ngồi đó, không nhìn về phía bên kia. Ngụy Dật len lén nhìn nàng một cái, rồi cái nhìn ấy khiến hắn giật mình kinh hãi, thầm cảnh cáo bản thân: Đó là đệ muội, có đẹp có diễm lệ đến mấy hắn cũng không được nghĩ ngợi lung tung.

Dần dần, các phòng đều đã đến đông đủ, chỉ có Kỷ Tiêm Tiêm vì đang ở cữ nên không thể tới dự.

Yến tiệc bắt đầu, đại gia đình cùng nhau ăn uống, bầu không khí rất hòa hợp. Yến Vương mặt mày rạng rỡ, nhắc lại biểu hiện của Ngụy Yến khi ở kinh thành: "Hoàng thượng đã sắp xếp cho các vị hoàng tôn thi thố kỵ xạ, lão Tam đã giành được đầu bảng. Lão Tứ, lão Ngũ, các con cũng phải chăm chỉ luyện tập võ nghệ, cố gắng nhìn theo gương tam ca của các con."

"Tam ca uy vũ!"

Tứ gia Ngụy Huyễn và Ngũ gia Ngụy Cảnh đồng thanh tán thưởng, cùng nâng ly kính rượu Ngụy Yến.

Ngụy Yến khiêm tốn đáp: "Chỉ là may mắn thôi ạ."

Ôn phu nhân nhìn con trai mình với vẻ mặt đầy tự hào. Trong khi đó, Lý Trắc phi nhìn Ngụy Yến, rồi đột nhiên quay sang phía Từ Vương phi và Quách Trắc phi. Hai người này nhiều lần bảo vệ Ân Huệ, lẽ nào là muốn lôi kéo Ngụy Yến để sau này dốc sức cho con trai của họ?

Ngụy Yến có tài, Ân Huệ có tiền...

Lý Trắc phi bỗng nhiên cảm thấy hối hận. Một "miếng mồi ngon" rõ rành rành như thế này, sao bà ta lại không nghĩ tới sớm hơn, trái lại còn để nhà lão Tam bị đắc tội đến c.h.ế.t rồi!

Lời tác giả:

Tam gia: Nàng ấy nhìn ta chằm chằm, nhìn kỹ thật đấy.

Huệ Huệ: Ta phi!

***

Khi tiệc tẩy trần kết thúc, bên ngoài trời đã tối đen như mực. Gió cũng lớn hơn, thổi vù vù lạnh buốt. Những huynh đệ Ngụy Yến đi phía trước đều không muốn mở miệng để tránh hít phải gió lạnh, đám nội quyến đi sau cũng im lặng tuyệt đối.

Ân Huệ đút hai tay vào trong ống tay áo, thầm nghĩ sau này nếu có tiệc tùng vào buổi tối, nàng sẽ không mang Hành ca nhi theo nữa.

Đến Đông Lục sở, các vị gia gia và cô nương đều ai về viện nấy. Khi gia đình Ân Huệ về tới Trừng Tâm Đường, Hành ca nhi vậy mà đã ngủ thiếp đi rồi.

Trẻ con đúng là sướng thật, chẳng lo chẳng nghĩ, chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, loáng cái là xong một ngày.

Ngụy Yến bảo Ân Huệ cứ về hậu viện trước, chàng có chút việc cần xử lý. Ngụ ý là tuy sẽ về muộn một chút, nhưng tối nay chắc chắn chàng sẽ nghỉ lại ở hậu viện.

Chiều nay Ân Huệ vốn chẳng ngủ được bao lâu, lúc này vừa buồn ngủ vừa mệt. Nàng về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi chui tọt vào chăn. Khoảng một khắc sau, Ngụy Yến tới. Ân Huệ ló đầu ra nhìn, thấy trên tay chàng cầm một chiếc tráp.

Nhìn rõ rồi, Ân Huệ lại nằm vật xuống gối, nhìn Ngụy Yến ngồi xuống cạnh giường, đặt chiếc tráp bên cạnh gối của chàng, cũng chính là ngay trước mặt Ân Huệ. Kim Tiễn bưng chậu đồng tới hầu hạ Ngụy Yến rửa chân.

Ngụy Yến lặng lẽ ngồi đó, ánh đèn dịu nhẹ làm dịu đi gương mặt lạnh lùng của chàng, trông có vẻ thêm được một đôi phần phong vị nhân gian.

Ân Huệ lại nhìn chiếc tráp kia.

Kiếp trước khi Ngụy Yến từ kinh thành về cũng vậy, chàng mang một chiếc tráp tới, đặt sang một bên. Nàng đứng cạnh giường nhìn chàng rửa chân, chẳng dám hỏi trong tráp có gì, mãi đến khi Ngụy Yến đưa nó cho nàng và bảo: "Hoàng thượng ban thưởng cho nàng đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.