Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Ngoại Truyện Tiền Thế Thứ Hai (3) : Vinh Nhục Có Nhau

Cập nhật lúc: 01/03/2026 12:02

Ân Huệ không biết Ngụy Yến đã trải qua những gì ở bên ngoài, chỉ riêng nàng đã bị Nhị tẩu châm chọc mấy lần rồi. Ân Huệ còn thấy khó chịu, huống chi là Ngụy Yến? Ban ngày chàng quá lạnh lùng, Ân Huệ không dám an ủi.

Ban đêm sau khi đi ngủ, lần đầu tiên Ân Huệ chủ động chui vào chăn của chàng, ôm lấy chàng. "Chuyện gì?" Giọng Ngụy Yến rất nhạt, giống như một người chủ động tự đóng băng chính mình, chỉ muốn một mình thanh tĩnh, không cần bất kỳ sự quan tâm nào từ bên ngoài.

Ân Huệ có chút sợ, nhưng nàng vẫn nói ra lời thật lòng: "Đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, không liên quan đến chàng, chàng cũng đâu biết Phùng công t.ử khi ngã ngựa lại chấn thương cổ như vậy."

Ngụy Yến không trả lời, nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh Phùng Đằng nằm trên giường bất động. Khi Phụ vương nghe tin Phùng Đằng xảy ra chuyện, đã đích thân đến vệ sở thăm hỏi, sau đó trước mặt một nhóm võ quan, đã tuốt đao định c.h.ặ.t c.h.â.n chàng để tạ tội với Phùng Đằng.

Có một khoảnh khắc, Ngụy Yến không chắc Phụ vương có phải đang diễn kịch hay không. Có lẽ Phụ vương chỉ muốn phô trương sự coi trọng của mình đối với những võ tướng này nên mới làm bộ làm tịch.

Nhưng nếu những võ tướng kia không ngăn cản kịp thời, liệu Phụ vương có thực sự c.h.ặ.t c.h.â.n chàng không? Chàng chỉ là một thứ t.ử, dù có tàn phế thật sự, Phụ vương cũng chẳng quá để tâm đâu nhỉ?

Ngay cả mẫu thân khi nhìn thấy chàng, câu đầu tiên cũng là tại sao chàng lại bất cẩn như thế. Chỉ có Ân thị mới nói như vậy. Thế nhưng, Ngụy Yến không có tâm trạng bàn luận về chuyện này nữa.

Chàng nắm lấy tay nàng, bóp nhẹ một cái rồi nhắm mắt nói: "Ngủ đi." Ân Huệ cứ thế nhìn chàng ngày một lạnh lùng hơn, lạnh lùng hơn cả hồi mới cưới. Không chỉ đối với nàng, trước mặt Hành ca nhi chàng cũng hiếm khi cười nữa.

Vào tháng Hai, Yến Vương mắc bệnh về răng. Ban đầu, Ân Huệ trong lòng có chút hả dạ, Phụ vương thật là, rõ ràng Ngụy Yến không làm sai gì mà người lại đối xử với chàng như thế, người cũng nên chịu khổ một chút.

Nhưng Ngụy Yến là một người con hiếu thảo, thấy Phụ vương không khỏe, chàng cũng lo lắng theo. Thực tế chứng minh, làm con hiếu thảo chẳng được báo đáp tốt đẹp gì, Ngụy Yến cùng các huynh đệ vào hầu hạ Yến Vương đều bị người đuổi ra ngoài.

Thật là vô lý, cứ như thể các con trai khiến người bị đau răng vậy. Đến khi bệnh răng của Yến Vương kéo dài tới tháng Ba, vị Vương gia vốn dĩ khôi ngô rắn rỏi giờ gầy rộc chỉ còn da bọc xương, Ân Huệ cuối cùng không còn thầm vui mừng nữa, nhưng nàng cũng chẳng có cách nào.

Ngày mùng chín tháng Ba là tiệc thôi nôi của Hành ca nhi, vì Yến Vương đau răng nên phủ không tiện tổ chức lớn, một bữa tiệc quan trọng như vậy mà Trừng Tâm Đường lại vắng vẻ đìu hiu.

Ân Huệ nhìn Ngụy Yến mặt mày căng thẳng suốt cả ngày, chỉ có Hành ca nhi là không hiểu gì, vẫn cứ ăn cứ cười. Sau đó vương phủ tìm được một vị thần y tên là Viên Đạo Thanh, cuối cùng cũng nhổ bỏ được chiếc răng hỏng của Yến Vương, đám mây u ám bao phủ khắp phủ suốt mấy tháng trời rốt cuộc cũng tan biến.

Những người khác đều đã lấy lại nụ cười, chỉ có Ngụy Yến là tiếp tục tự phong tỏa mình trong băng giá. Tháng Sáu năm đó, Mạnh di nương của đại phòng hạ sinh Lục lang. Đại phòng nhân đinh hưng vượng, càng khiến cho Trừng Tâm Đường thêm phần hiu quạnh.

Yến Vương vốn đã lâu không gặp riêng Ngụy Yến, cuối cùng cũng gặp con trai một lần, nhưng lại là để chê trách chuyện con cái trong phòng chàng quá ít ỏi.

Ngụy Yến tuy trong lòng cảm thấy Phụ vương lo chuyện bao đồng, nhưng vẫn mời Đỗ lang trung tới kiểm tra sức khỏe cho Ân Huệ. Nếu không làm gì cả, cuối cùng người bị Phụ vương chán ghét sẽ trở thành nàng.

Đỗ lang trung kê cho Ân Huệ hai thang t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể. Lần đầu tiên Ân Huệ uống, nàng đắng đến mức trực nôn ra. Thấy Ngụy Yến nhìn sang, nàng vội nói: "Không sao đâu ạ, chỉ là thiếp chưa quen lắm, uống thêm vài lần là ổn thôi."

Nói xong, nàng lại uống thêm một ngụm nữa, lần này trông có vẻ đã khá hơn. Ngụy Yến dặn dò Kim Tiễn: "Chuẩn bị sẵn vài miếng mứt ngọt." Chàng ít khi về hậu viện, phần lớn những lúc Ân Huệ uống t.h.u.ố.c chàng đều không chứng kiến được.

Nhưng Ngụy Yến biết t.h.u.ố.c này rất khó uống, đến tận cuối năm, t.h.u.ố.c thang chẳng thấy khởi sắc mà người nàng đã gầy đi một vòng, trông thật đáng thương. "Từ ngày mai không cần uống t.h.u.ố.c đó nữa."

Đêm đến, Ngụy Yến nói với nàng. Ân Huệ lo lắng nhìn sang: "Tại sao ạ?" Chẳng lẽ chàng cảm thấy nàng đại khái sẽ không sinh thêm được nữa nên định nạp thiếp sao? Ngụy Yến chỉ là không muốn nàng phải chịu khổ thêm nữa.

Đối diện với đôi mắt hoảng loạn của nàng, nữ nhân vốn dĩ nhát gan này lúc này chẳng biết đang nghĩ ngợi lung tung điều gì. Ngụy Yến liền kéo nàng lại gần, cúi xuống ngửi ngửi nơi cổ nàng, chê bai một câu: "Toàn mùi t.h.u.ố.c."

Thân thể Ân Huệ cứng đờ, vừa định tự ngửi lại mình thì Ngụy Yến đã... Vì chàng không thích mùi t.h.u.ố.c nên Ân Huệ cũng dừng hẳn, nói thật lòng nàng cũng chẳng thích uống.

Vận may của nàng cũng khá tốt. Thái t.ử ở kinh thành băng hà, Kiến Long Đế lập Hoàng thái tôn, Phụ vương giận đến mức không chịu nổi, tạm thời cũng không có tâm trí đâu mà nhìn chằm chằm vào bụng nàng nữa.

Ngụy Yến thì xui xẻo hơn một chút, cùng với mấy huynh đệ khác liên tục bị Phụ vương mắng mỏ. Cho đến cuối tháng Tư, quân Kim xâm phạm, cơn giận của Phụ vương cuối cùng cũng chuyển dời lên người kẻ thù.

Đừng nhìn Phụ vương lạnh nhạt với Ngụy Yến suốt hơn một năm qua, hễ đến lúc thật sự phải đ.á.n.h trận, người rốt cuộc cũng nhớ đến cái tốt của Ngụy Yến, muốn mang chàng cùng ra chiến trường.

Ân Huệ rất sợ, sợ Ngụy Yến gặp bất trắc nơi trận mạc. Nàng vừa sợ, vừa thầm oán trách Phụ vương trong lòng: Cái lão già này, chuyện tốt thì chẳng nhớ tới Ngụy Yến, chuyện nguy hiểm thì người đầu tiên gọi lại là chàng, lòng dạ thật quá thiên vị!

Ngụy Yến thì chẳng một lời oán thán. Nhân lúc An Thuận nhi thu xếp hành trang, chàng ở gian phụ bầu bạn với Hành ca nhi. "Cha ơi, cha đi đ.á.n.h trận ạ?" Hành ca nhi ngây ngô hỏi phụ thân. Ngụy Yến gật đầu.

Hành ca nhi: "Bao giờ cha về?" Ngụy Yến xoa đầu nhi t.ử: "Chưa nói chắc được."

Hành ca nhi liền sà vào lòng cha. Ngụy Yến cúi đầu, ngửi mùi sữa thơm trên người con, đáy mắt chỉ còn lại một mảnh kiên định. Chàng phải để Phụ vương biết, đứa con trai này của người không vô dụng đến thế.

Tuy là ngoài ý muốn nhưng Phùng Đằng đích thực đã bị thương dưới tay chàng, Phùng Túc cũng gián tiếp vì thế mà rời đi. Nếu chàng đã lỡ làm Phụ vương tổn thất hai viên mãnh tướng, vậy thì để chính chàng bù đắp vào.

Chỉ khi chàng đứng vững được, nàng và con trai mới có thể ngẩng cao đầu trong vương phủ. Chàng không muốn nhìn thấy nàng phải cẩn trọng khép nép thêm nữa, cũng không muốn con trai sau này ở học đường bị đám đường huynh đệ bắt nạt.

Đại quân xuất phát vào tháng Tư, tháng Chạp khải hoàn trở về. Trong bữa tiệc gia đình tối đó, Yến Vương khen ngợi Ngụy Yến hết lời. Ân Huệ nhìn phu quân ngồi đối diện, chỉ cảm thấy vô cùng tự hào.

Chàng vốn dĩ là một con chim ưng dũng mãnh, chỉ vì thời vận không thông mới phải ẩn nhẫn lâu đến vậy. Ngày hôm nay, chàng cuối cùng đã lấy lại được vinh quang thuộc về mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.