Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 34

Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:07

Ân Huệ một tay đóng cửa sau lưng, một tay đưa ra phía trước, dùng ống tay áo rộng che mắt lại như thể đang thẹn thùng không dám nhìn chàng.

Tay Ngụy Yến vẫn tiếp tục lau, đôi mắt phượng đen sẫm đầy vẻ kinh ngạc nhìn thê t.ử đang dần tiến lại gần. Nàng vốn dĩ rất mỏng manh ở phương diện này, hiếm khi cùng chàng tắm rửa, sao tối nay lại đột nhiên xông vào đây?

"Thiếp đeo có đẹp không?"

Khi đã ở gần chàng, Ân Huệ buông ống tay áo xuống, nhắm mắt hỏi, gương mặt đỏ ửng, dáng vẻ vô cùng thẹn thùng nhưng thực chất lại bạo dạn không ngờ.

Ngụy Yến nhìn nàng với vẻ vừa lạ lẫm vừa mới mẻ, chàng siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay rồi ném sang một bên. Chàng bước tới, bế thốc nàng qua bậc thềm ngăn nước, rồi để nàng quay lưng về phía mình, đứng trước chiếc cột ở giữa khu vực lau người.

Y phục đỏ rơi xuống đất.

Ân Huệ c.ắ.n môi, từ từ bám c.h.ặ.t lấy chiếc cột đó.

Phải nửa canh giờ sau, Ngụy Yến mới bế Ân Huệ ra khỏi phòng tắm.

Ân Huệ rúc mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, chỉ để lộ đôi vành tai đỏ ửng. Kim Tiễn, Ngân Tiễn đứng bên ngoài bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc đến mức đồng loạt cúi gầm mặt xuống. Trời ạ, phu nhân gả qua đây gần hai năm rồi, đây là lần đầu tiên các nàng thấy Tam gia bế phu nhân!

Trong nội thất, Ngụy Yến đặt Ân Huệ vào phía trong chăn. Liên tiếp hai hiệp, chàng định đi ngủ, không ngờ vừa tắt đèn nằm xuống thì nàng lại rúc về phía chàng, không đợi chàng kịp mở lời, nàng đã ôm c.h.ặ.t lấy chàng.

Ngụy Yến thần sắc phức tạp nhìn lên trần màn, lẽ nào nàng vẫn chưa thấy đủ?

Thứ Ân Huệ muốn dĩ nhiên không phải là điều chàng đang nghĩ. Nàng áp mặt vào vai chàng, nhỏ giọng nói: "Tam gia, chẳng phải trước đây thiếp có nói với người sao, thiếp sợ đám quản sự bên dưới lừa gạt nên định học cách quản lý cửa tiệm. Thiếp đã hẹn với Chu thúc rồi, mồng bảy hàng tháng sẽ đến Cẩm Tú Lâu đối sổ sách. Nhưng thiếp lại lo mình tháng nào cũng ra ngoài thì không hay lắm, người thấy sao ạ?"

Lý trí của Ngụy Yến nhanh ch.óng quay trở lại. Nàng chưa bao giờ dùng ngữ điệu nũng nịu thế này để nói chuyện với chàng cả.

Chàng dường như đã hiểu ra ý đồ thực sự của nàng khi ăn diện rực rỡ tối nay, cũng hiểu tại sao nàng dám đuổi theo vào phòng tắm để khiêu khích chàng. Ngụy Yến không thích kiểu tính toán này của nàng. Tuy nhiên, chàng thực sự rất hưởng thụ biểu hiện của nàng tối nay. Dù nàng có mưu tính khác, thì ít nhất nàng cũng đã trả "thù lao" xứng đáng.

"Có thể đi, nhưng không được nhiều hơn thế." Ngụy Yến nói.

Trong lòng Ân Huệ vui mừng khôn xiết, tốt quá rồi, rốt cuộc tối nay cũng không bận rộn vô ích. "Cảm ơn Tam gia." Trong lúc hưng phấn, Ân Huệ ngẩng đầu lên, nhanh ch.óng hôn một cái ch.óc lên mặt chàng.

Ngụy Yến nhíu mày, im lặng một lát rồi bảo: "Ngủ đi."

Ân Huệ nhanh nhẹn chui tọt về lại chăn của mình. Lúc này Ngụy Yến mới đưa tay lên, dùng ống tay áo lau lau chỗ nàng vừa hôn.

. . .

Ngày mồng bảy, Ân Huệ đến Cẩm Tú Lâu đúng hẹn. Sổ sách có vài chỗ vấn đề, nàng hỏi từng câu, Chu thúc đáp từng việc.

Sau khi bàn xong chuyện làm ăn, Ân Huệ nhìn người dân đi lại trên phố, đột nhiên động tâm, hỏi Chu thúc: "Bên cạnh Vương gia có một vị Chỉ huy sứ tên Phùng Túc, thúc đã từng nghe qua chưa?"

Chu thúc cười nói: "Tiểu thư quên nhà chúng ta làm gì rồi sao? Thương gia muốn đứng vững ở một nơi thì thứ đầu tiên cần nắm bắt không phải tin tức của đối thủ, mà là tình hình quan lại địa phương. Không nói đến chuyện quan thương cấu kết, nhưng ít nhất chúng ta không được đắc tội người làm quan."

Ân Huệ mừng rỡ: "Vậy thúc mau kể cho ta nghe về nhà họ Phùng đi."

Chu thúc hỏi ngược lại: "Sao tiểu thư lại muốn nghe về Phùng gia? Lẽ nào Phùng gia có hiềm khích gì với Tam gia?"

Ân Huệ: "Không có, thúc nghĩ nhiều rồi. Vương gia muốn rèn luyện Tam gia nên sắp xếp ngài ấy làm Phó chỉ huy dưới trướng Phùng Túc, nên ta muốn tìm hiểu tình hình bên đó một chút."

Chu thúc hiểu ra, bắt đầu kể những chuyện ông biết về Phùng gia cho nàng nghe. Bản gia Phùng Túc ở kinh thành, chỉ có ông theo Yến Vương đến Bình Thành rồi lấy vợ sinh con ở đây. Phu thê Phùng Túc cực kỳ ân ái, trong nhà không có thiếp thất, chỉ có điều bao năm qua họ chỉ sinh được mỗi một nhi t.ử là Phùng Đằng, nên dĩ nhiên vô cùng sủng ái. Phùng Đằng hiếu võ, thân thủ rất khá, thích nhất là lấy võ kết bạn, giao du với một nhóm võ quan trẻ tuổi.

"Chu thúc, sức khỏe Phùng Đằng thế nào, có ẩn tật gì không?"

"Chuyện này thì chưa từng nghe qua, thường thì người luyện võ cơ thể đều rất cường tráng."

"Vậy, Phùng Đằng có khuyết điểm gì khiến người ta không thích không?"

"Cái này... lão nô thực sự không rõ, hay để lão nô sai người đi nghe ngóng nhé?"

Ân Huệ liền dặn dò: "Bất kể chuyện gì liên quan đến Phùng Đằng, tốt hay xấu, dù nhỏ nhặt nhất ta đều muốn biết. Tất nhiên thúc hãy âm thầm nghe ngóng, cố gắng đừng để ai phát giác." Chu thúc lập tức nhận lời.

Ân Huệ nghĩ thầm, cuộc tỉ thí giữa Ngụy Yến và Phùng Đằng xảy ra vào giữa tháng sau, chỉ cần mồng bảy tháng sau Chu thúc cung cấp được tin tức hữu dụng thì nàng vẫn còn cơ hội ngăn cản.

Tháng Mười có một trận tuyết lớn, rơi liền ba ngày. Khi những bông tuyết bay lả tả cuối cùng cũng ngừng lại, tuyết tích trong sân đã sâu hơn một thước. Kim Tiễn, Ngân Tiễn dẫn theo nha hoàn bà t.ử quét tuyết, thở ra một hơi là thành một luồng sương trắng.

Ân Huệ bế Hành ca nhi ngồi ở cửa sảnh xem, bên cạnh đặt chậu than, hai mẫu t.ử chẳng ai bị lạnh, không khí trong lành ngửi vào rất dễ chịu.

"Hành ca nhi có nhớ phụ thân không nào?" Ân Huệ cười hỏi.

Hành ca nhi đang mải mê nhìn đám nha hoàn xúc tuyết, bên này nghỉ tay là bé lập tức nghiêng đầu nhìn sang bên kia, nhìn là biết chẳng nhớ nhung gì cha của mình cả. Ân Huệ nắm lấy bàn tay múp míp của con, ấm sực.

Trận tuyết lớn này đã giữ Ngụy Yến lại doanh trại ngoài thành, cộng thêm hai đêm trước đó chàng đã ở lại doanh trại, thoắt cái đã năm ngày không thấy mặt con rồi.

Những chuyện trong mười năm đó, có những đại sự Ân Huệ nhớ rất rõ, nhưng những việc vặt vãnh như Ngụy Yến rốt cuộc trở về vào ngày thứ mấy sau trận tuyết thì nàng đã sớm quên sạch, cũng chẳng buồn tốn công nghĩ ngợi.

Tóm lại, bất kể ở giữa gặp phải trắc trở gì, Ngụy Yến đều sẽ lập được công lao trên chiến trường, cuối cùng cũng thuận lợi được sắc phong làm Thục Vương, về phần an nguy thì nàng không cần phải lo lắng.

Điều nàng cần làm là sống tốt cuộc đời của mình, giúp Ngụy Yến bớt đi vài đường vòng, rồi chăm sóc con cho thật tốt.

Tuyết mới quét được một nửa, Trường Phong đã trở về, báo rằng Ngụy Yến lúc này đang ở điện Tồn Tâm.

Ký ức của Ân Huệ bị lời này đ.á.n.h thức, nàng sực nhớ ra, hôm nay Ngụy Yến tuy có về vương phủ nhưng sẽ lập tức bị Yến Vương phái đi tuần tra tình hình thiên tai khắp vùng đất Yến, phải bận rộn đến tận cuối tháng, ngay cả tiệc đầy tháng của Trang tỷ nhi bên Nhị phòng cũng không thể tham gia.

Quả nhiên không lâu sau, Ngụy Yến mang theo đầy mình phong tuyết trở về, bảo An Thuận Nhi ở phía trước thu xếp y phục mang đi, còn mình thì tranh thủ thời gian vào thăm tiểu nhi t.ử.

Cả gia đình ba người ngồi trên sập ấm ở gian phụ phía đông, Ngụy Yến bế Hành ca nhi đã nhiều ngày không gặp, trong mắt dường như không còn ai khác.

Ân Huệ lại chú ý thấy trên mu bàn tay chàng có thêm vài vết đông thương (vết bỏng lạnh).

Nơi quân doanh đó, Ân Huệ tuy chưa từng đến nhưng cũng có thể tưởng tượng được sự gian khổ.

Ân Huệ dẫn Ngân Tiễn vào nội thất.

"Cao chống nẻ (phòng đông cao) để ở đâu rồi? Gói cho Tam gia mấy hộp mang đi." Ân Huệ đứng trước dãy hòm bằng gỗ nam mộc, dặn dò Ngân Tiễn. Những thứ nhỏ nhặt này trước nay đều do các nha hoàn quản lý.

Ngân Tiễn mở một chiếc hòm ra, ngồi xổm xuống lấy cao chống nẻ.

Công việc làm ăn của nhà họ Ân trải khắp thiên nam địa bắc, đoàn thương buôn có khi ra khơi, có khi đi đến tận biên thùy, mọi điều kiện gian khổ từ nóng bức đến lạnh giá đều phải trải qua. Chịu khổ nhiều rồi, dần dần họ cũng nghiên cứu ra được một số thứ tốt để giải nhiệt phòng hàn. Giống như cao chống nẻ này, các tiệm t.h.u.ố.c lớn nhỏ đều có, nhưng tiệm của nhà họ Ân là loại hiệu nghiệm nhất. Vừa vào đông, Ân Dụng đã sai người gửi một rương lớn qua đây.

Ngân Tiễn một hơi xếp đầy một chiếc hộp, tổng cộng có tới hai mươi hộp nhỏ.

Hai chủ tớ đang định bước ra thì Ngụy Yến đi vào. Ngân Tiễn nhìn phu nhân một cái, đặt chiếc hộp lên bàn rồi cúi đầu lui ra ngoài.

"Đây là cái gì?" Ngụy Yến nhìn chiếc hộp hỏi.

Ân Huệ hếch cằm về phía tay chàng: "Cao chống nẻ, người cũng chẳng biết yêu quý bản thân gì cả, trên tay đã có vết bỏng lạnh rồi kìa."

Nói xong, Ân Huệ đi tới bên giá rửa mặt. Ở đây có đặt một bình nước nóng vừa đun xong, nàng xách bình đồng rót một ít nước vào chậu đồng, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, rồi pha thêm chút nước lạnh, quay người nói với nam t.ử đang đứng đằng kia: "Lại đây, người rửa tay trước đi."

Ngụy Yến bước tới.

Ân Huệ giúp chàng xắn tay áo lên, nhưng chưa đợi nàng giúp, Ngụy Yến đã tự mình đưa tay vào chậu rửa.

Ân Huệ cầm chiếc khăn khô đứng chờ bên cạnh, rủ mắt nói với chàng: "Người không thích nghe thiếp lảm nhảm nên những chuyện khác thiếp cũng không nói nhiều nữa. Duy chỉ có loại cao chống nẻ này người nhất định phải nhớ bôi, hễ cứ ướt tay xong là phải bôi ngay. Nếu không để lại mầm bệnh bỏng lạnh thì năm nào cũng sẽ tái phát, vừa ngứa lại vừa đau."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.