Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 42
Cập nhật lúc: 06/02/2026 09:02
Ân Huệ ngồi lại đối diện tổ phụ, giãi bày tâm can: "Tổ phụ, phụ thân là người thương con nhất. Nếu dưới suối vàng ngài biết con ở nhà ngoại có một người đệ đệ cùng phòng chống lưng, để bất cứ khi nào con muốn về cũng không phải lo nhà ngoại không có ai thực tâm chào đón mình, cha con sẽ chỉ thấy an lòng chứ tuyệt đối không oán trách người, càng không bận tâm đến cái hư danh đó đâu."
Ân Dũng trong lòng chấn động.
Ân Huệ cúi đầu, tỏ vẻ ủy khuất: "Trước khi con gả cho Tam gia, thẩm mẫu đã làm những gì con đều biết cả. Con không hận bà, chỉ là đau lòng. Thẩm mẫu không coi con là người thân đã đành, nhưng nhị thúc và đường tỷ vậy mà cũng mặc nhiên chấp nhận chuyện đó."
Dáng vẻ cô độc của ngoại chất nữ khiến Ân Dũng xót xa vô cùng. Ông muốn an ủi nàng rằng không phải như thế, muốn bảo với cháu rằng thúc thúc và thẩm thẩm đều thương nàng, nhưng ông không sao nói thành lời.
Hồi lâu sau, Ân Dũng mới bảo: "Vẫn còn đại ca con mà, A Huệ đừng sợ, người khác hồ đồ chứ đại ca con mãi mãi không coi con là người ngoài."
Ân Huệ nghiến c.h.ặ.t răng để không nói ra những "việc tốt" mà Ân Văn đã làm. Nàng không dám đ.á.n.h cược vị trí của mình và Ân Văn trong lòng tổ phụ ai nặng ai nhẹ, nàng sợ nếu nói xấu Ân Văn, tổ phụ sẽ vì giận dữ mà lạnh nhạt với mình, không cho mình về báo hiếu nữa.
"Đại ca bận rộn quá, sau này chắc chắn cũng giống như người, một năm có ba mùa không ở Bình Thành. Một khi con có chuyện gì cần nhà ngoại đứng ra bảo vệ, con chỉ có thể trông cậy vào nhị đệ thôi."
Ân Dũng đã bị thuyết phục, nhưng vẫn có chút lo lắng: "Con và Lãng ca nhi vốn không qua lại mấy, con không sợ quá kế một phen rồi nó cũng chẳng thực tâm đối đãi với con sao?"
Ân Huệ nhẹ giọng: "Chân tâm phải đổi bằng chân tâm. Sau khi quá kế, con coi nhị đệ như đệ đệ ruột thịt mà chăm sóc, nếu đệ ấy cũng đối đãi lại như thế thì chứng tỏ tỷ đệ có duyên. Dù đệ ấy không nhận tình cảm này thì con cũng cam lòng, chung quy đều là cốt nhục nhà họ Ân, cũng không tính là giúp không công."
Ân Dũng xoa đầu cháu gái: "A Huệ thật thiện lương. Nhị thúc con không có thiên phú kinh doanh, nếu hắn có được một nửa lòng trọng tình nghĩa như con thì tổ phụ đã không phải dồn hết hy vọng vào đại ca con."
Ân Huệ thầm nghĩ, đại ca cũng chẳng trông cậy được đâu, người bôn ba cả đời vì cơ nghiệp nhà họ Ân, cuối cùng vẫn bại trong tay Ân Văn đó thôi. Tất nhiên, nàng chỉ nghĩ vậy chứ không dám nói ra làm lão nhân gia phiền lòng.
"Chúng ta bàn bạc xong rồi, chỉ sợ nhị thúc nhị thẩm không đồng ý." Ân Huệ cũng có nỗi lo.
Ân Lãng làm con thứ ở nhị phòng, sau này được kế thừa bao nhiêu gia sản đều do Ân Cảnh Thiện quyết định, cha quản con là lẽ đương nhiên. Nhưng khi Ân Lãng quá kế sang bên phụ thân Ân Huệ, tổ phụ trước khi qua đời chắc chắn sẽ chia cho Ân Lãng một phần gia nghiệp riêng, khi đó Ân Cảnh Thiện ngược lại không có tư cách can thiệp vào chuyện của đại phòng nữa. Dùng danh nghĩa thúc phụ đi tranh giành với tôn t.ử, truyền ra ngoài danh tiếng sẽ rất khó nghe.
Nếu tổ phụ đề xuất quá kế, phu thê Ân Cảnh Thiện - Triệu thị nhất định sẽ nghĩ là do nàng xúi giục, rồi mặc định nàng định lợi dụng Ân Lãng để tranh giành gia sản với họ. Ân Huệ đúng là có tư tâm, nhưng nàng không muốn chiếm đoạt sản nghiệp tiền tài của nhà mẹ đẻ, mà là muốn bồi dưỡng Ân Lãng để duy trì nghiệp tổ của nhà họ Ân.
Hai ông cháu chuyện trò hồi lâu, Ân Dũng vì mấy chuyện phiền lòng mà liên tục thở dài, nhưng lúc này ông lại lộ ra một nụ cười đầy nắm chắc, nhìn Ân Huệ một cách hiền từ: "A Huệ yên tâm, chuyện này tổ phụ vẫn còn có thể làm chủ. Cha con ở trên trời đang nhìn đấy, nhị thúc con không có mặt mũi nào mà từ chối đâu."
"Vất vả cho người rồi, đều tại tôn nữ không tốt, đã gả đi rồi mà vẫn cứ để người phải bận lòng." Ân Huệ nũng nịu nói.
Ân Dũng trêu chọc: "Điều này chứng tỏ tổ phụ hiện giờ vẫn còn chút tác dụng, chỉ sợ có ngày tổ phụ vô dụng rồi, A Huệ cũng chẳng thèm về nữa."
Ân Huệ ôm chồm lấy tổ phụ: "Sẽ không đâu, chỉ cần tổ phụ còn đó, năm nào con cũng về. Đợi Hành ca nhi tròn một tuổi, con còn phải dẫn nó về, hai mẫu t.ử con cùng nhau quấy rầy người."
Ân Dũng cười híp mắt, mong mỏi sớm được gặp ngoại tằng tôn.
Trước khi ra sảnh dùng cơm, Ân Dũng dặn dò Ân Huệ hãy giữ kín chuyện này, ông sẽ đợi sau khi tế tổ đêm giao thừa mới nhắc đến chuyện quá kế. Ông định nói là nằm mơ thấy đại nhi t.ử quá cố khóc lóc than vãn không có người nối dõi tông đường, cố gắng gạt Ân Huệ ra khỏi chuyện này. Cho dù phu thê nhị phòng có đoán được chân tướng, chỉ cần Ân Huệ không thừa nhận thì hai phu thê họ cũng chẳng có cớ gì để gây sự.
Ân Huệ dĩ nhiên là phối hợp với tổ phụ. Lúc cả nhà dùng cơm, nàng vẫn chỉ trò chuyện với tổ phụ, không hề đặc biệt chú ý đến Ân Lãng. Triệu thị vì chột dạ nên rất sợ nàng sẽ mách lẻo, mãi cho đến khi Ân Huệ rời đi, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm.
***
Khi Ân Huệ trở về vương phủ, Hành ca nhi vậy mà vẫn chưa ngủ trưa, đang chơi đùa vui vẻ với Ngụy Yến trên sập ấm. Ngụy Yến giấu con hổ vải ra sau gối hoặc dưới chăn, Hành ca nhi cười hớn hở bò tới lật con hổ ra, cái biểu cảm nhỏ khoe khoang đó cứ như thể bé vừa làm được một việc rất phi thường.
Có điều Hành ca nhi vẫn nhớ nương hơn, vừa thấy Ân Huệ là bé bỏ mặc con hổ vải, bò về phía mép sập, miệng nhỏ bập bẹ gọi "Nương nương". Ân Huệ bế tiểu nhi t.ử mập mạp lên, liếc mắt nhìn sang thì thấy Ngụy Yến đang lặng lẽ quan sát mình.
Ân Huệ cười rạng rỡ: "Tổ phụ đã về rồi, thiếp không kìm lòng được nên ở lại bên ông cụ thêm một lát."
Ngụy Yến không hiểu tại sao nàng phải nói điều này, chàng vốn không hề có ý trách nàng về muộn.
"Hành ca nhi sao vẫn chưa ngủ thế?" Ân Huệ cúi đầu trêu con. Hành ca nhi ngoan ngoãn tựa vào vai nương, khác hẳn với nhóc tì hiếu động vừa nãy còn bò lăng xăng khắp nơi. Thật ra là bé chơi mệt rồi, buồn ngủ rồi. Ân Huệ bế con đi quanh gian phụ ba bốn vòng, nhìn lại thì Hành ca nhi đã ngủ say.
Ngụy Yến vén rèm lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho v.ú nuôi vào. Sau khi v.ú nuôi bế Hành ca nhi đi, Ân Huệ không kìm được mà đ.ấ.m đ.ấ.m bả vai bên phải, nói với Ngụy Yến: "Hành ca nhi lớn nhanh quá, thiếp sắp bế không nổi nữa rồi."
Ngụy Yến nhìn bàn tay đang đ.ấ.m nhẹ của nàng, bảo: "Lần sau cứ trực tiếp gọi v.ú nuôi vào dỗ ngủ."
Ân Huệ lại không chịu: "Hành ca nhi nhớ thiếp, thiếp cũng muốn bế con thêm một lát." Ngụy Yến chẳng còn gì để nói.
Hai người bước vào nội thất. Ngụy Yến sau bữa cơm đã rửa mặt xong, ngồi lên giường trước, nhìn nàng thong thả rửa tay, tẩy trần và chải tóc. Ánh nắng ban chiều chiếu sáng nửa căn phòng, nữ t.ử mặc chiếc áo gấm đỏ lót bông lúc thì bước vào vùng sáng, lúc lại trở về chỗ tối, thêm vào căn phòng yên tĩnh này một phần linh động và sinh khí.
Cuối cùng, nàng bước về phía giường, đôi bàn tay trắng trẻo thon dài xoắn nhẹ một lọn tóc dài trước n.g.ự.c.
"Sao người cứ nhìn thiếp mãi thế?" Ân Huệ dĩ nhiên đã nhận ra ánh mắt của chàng từ lâu.
Ngụy Yến kéo người vào lòng, mũi kề sát sau gáy nàng: "Nguyệt sự lại sắp đến rồi sao?"
Ân Huệ nghe vậy, nửa như giễu cợt nửa như trêu chọc đáp: "Người nhớ thật là chuẩn, chắc là mấy ngày tới thôi."
Đã vậy, Ngụy Yến không lãng phí thời gian thêm nữa.
Trong màn trướng hơi nóng bốc lên. Ân Huệ chuyến này thu hoạch không nhỏ, vừa biết được Ân Dung sẽ gả cho ai, chuyện quá kế Ân Lãng cũng được tổ phụ gật đầu, tâm trạng thoải mái nên thân thể cũng thả lỏng hơn.
"Tam gia, người có hứng thú với chuyện nhà thiếp không?" Sau khi xong việc, Ân Huệ nằm cuộn mình bên cạnh chàng, mềm mỏng hỏi.
Ngụy Yến không mấy hứng thú, nhưng nàng đã chủ động nhắc thì chàng nghe cũng chẳng sao. "Chuyện gì?"
Ân Huệ đáp: "Có hai việc. Việc thứ nhất là hôn sự của đường tỷ thiếp sắp định xong rồi, đàng trai là Tri huyện đại nhân của huyện Hương Hà. Việc thứ hai là tổ phụ định quá kế một người đường đệ sang danh nghĩa phụ thân thiếp, nhưng có thành hay không còn chưa chắc chắn, tổ phụ dặn thiếp đừng tiết lộ ra ngoài."
Việc thứ nhất hoàn toàn không liên quan đến chàng nên Ngụy Yến không hề bận tâm, nhưng còn việc thứ hai...
"Sao đột nhiên lại muốn quá kế?"
"Nhị thúc nhị thẩm đối với thiếp không thân thiết cho lắm, tổ phụ sợ sau này ông đi rồi, trong nhà chẳng còn ai thật lòng chào đón thiếp trở về." Ân Huệ ngoắc ngón tay chàng nói, cũng là nhân cơ hội này để Ngụy Yến hiểu rõ mối quan hệ của nàng với Nhị phòng nhà họ Ân.
Ánh mắt Ngụy Yến trầm xuống. Phu thê Ân Cảnh Thiện và Triệu thị đã làm những "việc tốt" gì, chàng cũng biết rõ. Khi đó Ân Văn đã quyết định gả nhị tiểu thư cho chàng, nhưng trên phố đột nhiên xuất hiện vài tin đồn bôi nhọ Ân nhị tiểu thư, mục đích là để chọc giận phủ Yến Vương, dụ dỗ vương phủ yêu cầu Ân gia đổi người khác gả đi. Phụ vương quả thực cũng từng hỏi chàng có muốn đổi hay không.
Ngụy Yến không đổi. Đằng nào cũng là nữ nhi thương hộ, lấy ai thì chàng cũng sẽ trở thành trò cười trong miệng các hoàng thân quốc thích và con em thế gia khác, vậy thì chàng thà lấy một cô nhi phụ mẫu mất sớm, còn hơn là có thêm một cặp nhạc phụ nhạc mẫu ngu xuẩn ích kỷ. Còn về việc thê t.ử có đẹp hay không, Ngụy Yến từ đầu đến cuối đều không để tâm, mãi đến ngày đại hôn vén khăn che mặt lên, chàng mới phát hiện Ân nhị tiểu thư quả thực đẹp đến thoát tục, ánh mắt rụt rè nhìn sang khiến chàng không nỡ giận lây sang nàng.
