Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 48

Cập nhật lúc: 06/02/2026 18:00

Nghĩ đến đây, Ân Cảnh Thiện đột nhiên nghiêng đầu, dùng ống tay áo lau đi giọt nước mắt vốn không tồn tại nơi khóe mắt, nghẹn ngào: "Nghe ta sắp xếp? Con là cốt nhục của ta, ta sao nỡ lòng để con gọi ta là thúc phụ? Bao năm qua ta không hỏi han gì con, không phải không quan tâm, mà là sợ ta càng quan tâm thì đích mẫu con lại càng giận con. Lãng ca nhi, con có hiểu tấm lòng khổ tâm của cha không?"

Ân Lãng nghe tiếng nghẹn ngào thì ngẩng đầu lên, nhưng chỉ thấy ống tay áo của Ân Cảnh Thiện và nghe thấy những lời nức nở. Ân Lãng chỉ muốn cười. Khổ tâm của cha? Có thật không? Nếu có, sao cậu chẳng cảm nhận được chút nào, hay là cha giấu quá sâu? Phụ mẫu thương con thì phải tính kế sâu xa cho con. Cậu quá kế sang đại phòng, gần thì thoát khỏi sự khắt khe của Triệu thị, xa thì sau này có thể tự mình có được một phần sản nghiệp, nghĩ thế nào cũng là chuyện có lợi cho cậu. Cha nếu thực sự quan tâm cậu thì giờ này nên mừng cho cậu mới phải.

"Nhi t.ử hiểu rồi. Nhi t.ử không muốn quá kế, xin phụ thân thành toàn."

Ân Lãng phủ phục, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng về tình phụ t.ử, khấu đầu trước Ân Cảnh Thiện. Ân Cảnh Thiện nhìn thiếu niên đang quỳ đó, gương mặt lộ ra nụ cười, đứng dậy đỡ Ân Lãng vào lòng, an ủi: "Ta thật sợ con mãi trách ta, sợ con nhất thời tức giận mà hớn hở sang đại phòng, giờ thì ta yên tâm rồi. Lãng ca nhi đừng sợ, chỉ cần cha con mình đồng lòng, chỉ cần con trước mặt lão nhân gia không chịu khuất phục nhả lời, chúng ta mãi mãi là phụ t.ử, không ai chia rẽ được đâu."

Ân Lãng nghe vậy, khóe môi nhếch lên, không thể kìm nén thêm sự mỉa mai tràn ngập trong lòng. Có điều, Ân Cảnh Thiện đang mải mê diễn kịch nên chẳng hề hay biết.

Sau khi ổn định tinh thần cho Ân Lãng, Ân Cảnh Thiện liền cùng Triệu thị đi gặp phụ thân. Không ngờ Kim Tiễn cũng đang ở đó.

"Ngươi không ở vương phủ hầu hạ phu nhân, về đây làm gì?" Triệu thị theo bản năng hỏi gặng.

Kim Tiễn cười đáp: "Ngày mai Tam gia sẽ tháp tùng phu nhân về thăm nhà, phu nhân sai nô tỳ về thông báo một tiếng ạ."

Tam gia định tới?

Trong đầu Triệu thị lập tức hiện lên gương mặt trẻ tuổi, tuấn mỹ vô song nhưng lại lạnh như băng của Ngụy Yến. Năm đó Tam gia tới đón tân nương, bộ hỉ bào đỏ rực cũng chẳng làm mặt ngài ấm lên được nửa phần. Một vị "Sát thần" như thế mà lại định tới Ân gia sao?

Tại sao lại tới? Tết năm ngoái đôi phu thê này có về đâu. Triệu thị lo lắng nhìn Ân Cảnh Thiện. Hai phu thê này nhìn nhau đầy nghi ngại.

Ân Dũng liếc nhìn hai người họ, nói với Kim Tiễn: "Ngươi về trước đi, đi đường cẩn thận."

Kim Tiễn hành lễ rồi lui ra.

"Phụ thân, hạng quý nhân như Tam gia đột ngột tới cửa, lẽ nào là vì chuyện quá kế Lãng ca nhi?" Ân Cảnh Thiện ướm lời hỏi.

Ân Dũng cười nhạo hắn: "Con coi Tam gia là thần tiên chắc? Ta mùng Một mới nằm mơ, mùng Hai mới nhắc qua với các người một tiếng, hôm nay Tam gia đã nghe được tin rồi?"

Mặt Ân Cảnh Thiện nghẹn đến tím tái. Lão gia t.ử ơi người lừa ai thế, chuyện này chắc chắn là Tam gia và A Huệ bàn bạc trước rồi mới nhờ người phối hợp, người còn ở đây diễn kịch với chúng con!

Mặt Triệu thị cũng tái đi, nhưng bà ta là phận tức phụ, có lời gì cũng phải để trượng phu lên tiếng. Bà ta liên tục nháy mắt với Ân Cảnh Thiện đến nỗi mỏi nhừ cả mí mắt.

Ân Dũng lặng lẽ nhấp trà, đặt chén xuống rồi nhìn hai người bảo: "Hai người qua đây có việc gì không? Nếu không ta phải ra ngoài đây."

Ân Cảnh Thiện vội nói: "Cha, chuyện quá kế đó, con đã nói với Lãng ca nhi rồi. Thằng bé không chịu, cứ quỳ khóc với con, hỏi có phải con không cần nó nữa không. Con nhìn mà xót xa quá."

Nói đoạn, hắn nâng tay áo lau mắt. Ống tay áo đã được Triệu thị bôi sẵn nước ớt, vừa quẹt nhẹ một cái, mí mắt Ân Cảnh Thiện đã đỏ mọng, nước mắt tuôn ra như mưa. Triệu thị cũng phối hợp rơi nước mắt, bà ta làm chuyện này quen rồi, nắm bắt chừng mực rất tốt, khóc trông vẫn còn "thể diện".

Ân Dũng nhìn điệu bộ khóc lóc nực cười của nhi t.ử, thở dài: "Lãng ca nhi còn nhỏ, con cứ từ từ giảng giải đạo lý cho nó. Nếu nó thật sự không muốn thì thôi vậy."

Nghe xong câu đó, Ân Cảnh Thiện mừng thầm trong bụng!

Lời tác giả:

Nhị thúc: Ha ha, t.h.u.ố.c ớt không uổng công bôi, nước mắt không uổng công chảy!

Huệ Huệ: Được thôi, để thúc vui vẻ nốt hôm nay.

***

Ngụy Yến dùng cơm trưa tại vệ sở, buổi chiều mới về phủ. Ân Huệ vừa ngủ trưa dậy, đang chuẩn bị chải đầu thì thấy chàng về, nàng liền nháy mắt ra hiệu cho hai nha hoàn. Kim Tiễn, Ngân Tiễn nhanh ch.óng lui ra ngoài.

Ân Huệ bước tới trước mặt Ngụy Yến, trước tiên nắm lấy tay chàng. Bên ngoài hàn khí thấu xương, Ngụy Yến lại cưỡi ngựa về nên tay lạnh như băng.

"Trước kia thiếp có làm cho người hai đôi bao tay bằng da, hôm nay người không đeo sao?" Ân Huệ dùng đôi bàn tay ấm áp của mình ủ lấy tay chàng, vừa đưa vào lòng mình sưởi ấm vừa dịu dàng hỏi.

Đoàn thương buôn nhà họ Ân khi đi lại vào mùa đông đều đeo bao tay vải bông dày có lót lông thỏ. Ngụy Yến thân phận tôn quý, Ân Huệ đặc biệt dặn thợ thêu ở Cẩm Tú Lâu làm cho chàng hai đôi bằng da chồn, bảo vệ từ đầu ngón tay đến cổ tay. Nàng đã thử qua, đeo vào rất ấm mà ngón tay vẫn linh hoạt, ít nhất là không ảnh hưởng đến việc cầm dây cương.

Ngụy Yến đáp: "Đại ca và mọi người đều không có."

Đôi bao tay đó rất ấm, bình thường trên đường tới vệ sở chàng vẫn dùng. Sáng nay ba huynh đệ cùng cưỡi ngựa ra ngoài, chàng lại chỉ có hai đôi, không đủ để tặng nên dứt khoát chính mình cũng không đeo.

Ân Huệ bảo: "Vậy để thiếp sai người làm thêm vài đôi? Sau này người tặng cho các vị gia và Phụ vương mỗi người hai đôi."

Ngụy Yến: "Không cần đâu, Đại ca và mọi người mùa đông ít khi cưỡi ngựa ra ngoài, Phụ vương cũng không có nhiều dịp dùng tới."

Chủ yếu là chàng không muốn nổi trội. Tặng cho Phụ vương, ngài thích thì tốt, không thích có khi lại nghĩ chàng nhõng nhẽo, cưỡi ngựa cũng sợ cóng tay. Còn phía huynh đệ, lại dễ mang tiếng là cố ý nịnh bợ Phụ vương.

Ân Huệ hiểu ý, chuyên tâm sưởi tay cho chàng. Ánh mắt Ngụy Yến rơi trên mặt nàng. Nàng vừa ngủ dậy, mặc chiếc áo gấm đỏ thêu họa tiết bướm xanh thẫm, mái tóc dài như thác đổ đen nhánh bồng bềnh, tôn lên gương mặt mỹ nhân trắng trẻo ửng hồng. Tầm mắt chàng dời xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau của hai người.

Nói đi cũng phải nói lại, đã lâu rồi nàng không vồn vã hiến ân cần như thế này. Từ đầu đông chàng đi làm việc ở vệ sở, cưỡi ngựa đón gió bao nhiêu lần, nàng có hỏi chàng lạnh không, nhưng chạy lại sưởi tay thì đây là lần đầu tiên.

Đã từng nếm qua "mỹ nhân kế" của nàng, Ngụy Yến chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay: Ân thị sợ chàng không vui khi tháp tùng nàng về nhà ngoại, hoặc sợ chàng đến Ân gia sẽ không coi Ân Dũng ra gì.

Lại muốn hối lộ chàng trước sao? Chỉ sưởi tay thôi thì không đủ. Chàng rút một bàn tay ra, cởi cúc áo dưới nách nàng. Ân Huệ thuận theo tựa sát vào người chàng. Ngụy Yến nhìn gương mặt ngày càng diễm lệ của nàng, hỏi: "Đã hết chưa?"

Ân Huệ rủ hàng mi, lắc đầu: "Tối mai nhé."

Ngụy Yến mím môi. Cái Tết này chàng phải "ăn chay" suốt, hôm nay nàng chủ động trêu chọc làm chàng cứ ngỡ kỳ nguyệt sự của nàng đã hoàn toàn kết thúc. Tuy thất vọng nhưng chàng không buông tay ngay, vẫn bế nàng vào trong màn trướng. Món chính tuy ngon, nhưng món khai vị cũng đủ làm người ta thư thái.

Đợi khi chàng thấy thỏa mãn rồi, Ân Huệ mới gối đầu lên vai chàng, nhỏ giọng hỏi: "Ngày mai ra ngoài, chúng ta mang theo cả Hành ca nhi nhé? Tổ phụ nhớ con lắm."

Ngụy Yến: "Ừm."

Ân Huệ bắt đầu dặn trước những chuyện ở Ân gia có thể khiến chàng không thích: "Người là bậc quý nhân, người nhà của thiếp lại chưa từng thấy qua sự đời, nếu có chỗ nào thất lễ, mong người hãy bao dung cho."

Ngụy Yến: "Ừm."

Ân Huệ: "Nếu tổ phụ có nhắc đến chuyện quá kế, nhị thúc nhị thẩm có tranh biện, thiếp sẽ tiếp lời, người cứ việc ngồi uống trà là được, không cần phải đôi co với họ."

Ngụy Yến: "Được."

Ân Huệ bỗng chống tay ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt chàng hỏi: "Sẽ không có chuyện chúng ta đang nói dở mà người thấy ồn ào quá rồi bỏ đi luôn đấy chứ?"

Ngụy Yến liếc nhìn nàng: "Sẽ không."

Ân Huệ mỉm cười, dù thế nào đi nữa, Ngụy Yến vẫn là người nói lời giữ lời.

Sáng ngày hôm sau, đám hạ nhân khuân vác lễ Tết mà Ân Huệ đã chuẩn bị lên xe ngựa trước, sau đó Ân Huệ và Ngụy Yến mới ra cửa, v.ú nuôi bế Hành ca nhi đi theo phía sau.

Đến gần cổng Đông Lục Sở, họ tình cờ chạm mặt Ngụy Dật và Kỷ Tiêm Tiêm, nhìn trang phục thì có vẻ hai người này cũng đang định ra khỏi phủ.

"Tam đệ định đi đâu đấy?" Ngụy Dật lên tiếng chào hỏi Ngụy Yến.

Ngụy Yến giải thích: "Đưa Ngũ lang qua chúc Tết Ân lão."

Ngụy Dật cười nói: "Nên như vậy, nên như vậy. Ngũ lang lớn ngần này rồi mà chắc vẫn chưa được gặp ngoại tằng tổ phụ nhỉ?" Câu này hắn nhìn Ân Huệ mà hỏi.

Ân Huệ cười đáp: "Dạ, đúng là vẫn chưa được gặp ạ."

Ngụy Yến: "Nhị ca cũng ra ngoài sao?"

Ngụy Dật: "Ừm, cùng đi đi."

Thế là Ân Huệ và Kỷ Tiêm Tiêm đi cùng nhau một đoạn. Bất kể là nhà hoàng gia hay dân thường, phận làm nhi tức được về thăm nhà ngoại đều là chuyện vui, Ân Huệ tâm trạng đang tốt nên trên mặt luôn giữ nụ cười rạng rỡ.

Kỷ Tiêm Tiêm nhìn mà thấy chua xót trong lòng. Kể từ khi gả vào phủ Yến Vương, đã hơn năm năm nàng ta chưa được gặp lại người thân, bình thường chỉ có thể liên lạc qua thư từ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.