Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 52
Cập nhật lúc: 07/02/2026 08:00
Chút lòng trắc ẩn le lói của Ân Cảnh Thiện cứ thế tan biến sạch sành sanh. Thằng nghịch t.ử không hiếu thuận, thì đừng trách người làm cha như hắn vô tình!
Ân Văn dặn dò hai người: "Con vì sợ cha nương lo lắng hão huyền nên mới nói ra kế này. Hai người nhất định phải giữ bí mật, ngay cả muội muội cũng không được cho biết, tránh để lộ phong thanh."
Ân Cảnh Thiện và Triệu thị gật đầu lia lịa.
Đến khi Ân Dung bưng trà trở lại, nàng ta thấy phụ mẫu mình vốn dĩ lúc trước còn rầu rĩ không vui, lửa giận bừng bừng, thì giờ đây trông ai nấy đều thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Mọi người vừa nói gì thế?" Ân Dung lúc này mới sực hiểu ra, nàng ta hỏi với giọng đầy vẻ lạnh lẽo.
Chẳng lẽ nàng ta còn chưa gả đi mà phụ mẫu và huynh trưởng đã không còn coi nàng ta là người nhà nữa rồi sao? Triệu thị nhìn ra sự không vui của nữ nhi nhưng cũng chẳng để tâm. Nữ nhi thì sao chứ, gả đi rồi lòng sẽ hướng về phía nữ tế thôi. Những chuyện đại sự liên quan đến gia sản hàng triệu lạng bạc thế này, tốt nhất là giấu nó đi, tránh để nó lại học theo Ân Huệ, dẫn nữ tế về vơ vét nhà mẹ đẻ.
.
Tại Đông viện Ân gia, Lưu Mạn Nương của Cẩm Tú Lâu và Chu thúc trước sau cũng đã tới.
"Sao bà lại đích thân qua đây?" Ân Huệ kinh hỉ hỏi Lưu Mạn Nương.
Lưu Mạn Nương liếc nhìn Ân Lãng, cười nói: "Nghe Kim Tiễn nói tiểu thư vừa nhận một người đệ đẹ ruột, lão nô đương nhiên phải tới diện kiến thiếu gia rồi."
Ân Huệ bèn giới thiệu Lưu Mạn Nương và thúc Chu cho Ân Lãng. Hai người này chính là cánh tay trái, cánh tay phải của nàng trong việc kinh doanh, thiếu ai cũng không được. Ân Lãng lần lượt gật đầu chào hai người.
Cẩm Tú Lâu cũng có bán quần áo may sẵn, Lưu Mạn Nương dựa theo kích thước mà Kim Tiễn báo, mang tới tám bộ đồ mùa đông cho thiếu niên. Ân Huệ để Lưu Mạn Nương đưa Ân Lãng đi thử đồ, còn mình thì nói chuyện riêng với Chu thúc.
"Chu thúc, có hai việc cháu phải phiền đến thúc. Việc thứ nhất, xin thúc tốn tâm sức chọn cho A Lãng hai hộ vệ võ nghệ cao cường, phẩm hạnh nhất định phải đoan chính, đáng tin, chỉ trung thành với mình A Lãng, không được để kẻ khác dễ dàng mua chuộc."
Sự tham lam ích kỷ của Ân Cảnh Thiện và Triệu thị đều bày ra lộ liễu, nhưng Ân Văn mới thực sự là kẻ m.á.u lạnh độc ác. Tổ phụ đối xử với hắn tốt như vậy mà hắn còn có thể nhẫn tâm đẩy tổ phụ ra đỡ đao. Thế nên, Ân Huệ lo rằng Ân Văn chỉ ngoài mặt ủng hộ việc quá kế, rồi sẽ âm thầm hãm hại Ân Lãng.
Lão Chu nghe là hiểu ngay: "Tiểu thư yên tâm, tôi nhất định sẽ đích thân kiểm tra."
Ân Huệ gật đầu: "Việc thứ hai, cháu muốn phiền thúc hai ngày tới khi đi ăn tiệc nhà người quen hãy giả vờ bị đau răng. Hãy giả vờ khoảng nửa tháng, mời hết các thầy lang nổi tiếng ở Bình Thành về xem nhưng không ai chữa khỏi. Sau đó thúc sai người đáng tin đến huyện Tĩnh Hải, phủ Hà Gian tìm một thầy lang tên là Viên Đạo Thanh. Bất kể dùng cách nào, xin hãy mời bằng được người đó tới Bình Thành vào trung tuần tháng Hai."
Sợ Chu thúc không nhớ rõ, Ân Huệ chuẩn bị sẵn một mảnh giấy viết: "Viên Đạo Thanh, huyện Tĩnh Hải, phủ Hà Gian".
Lão Chu nhận lấy mảnh giấy, xem đi xem lại vẫn không hiểu: "Tiểu thư, Viên Đạo Thanh này là nhân vật phương nào?"
Ân Huệ đáp: "Nhất thời nói không hết được, nhưng chuyện này vô cùng quan trọng với cháu. Mong thúc giúp cháu, và tuyệt đối không được để lộ phong thanh, tốt nhất là giấu cả đại nương của thúc luôn."
Chú Chu nhìn vào đôi mắt đầy kỳ vọng của nàng, gật đầu: "Được, tôi nhất định sẽ lo liệu xong việc này."
Ân Huệ dĩ nhiên tin tưởng lão Chu. Sau khi người đi, nàng nghĩ đến vị thần y Viên Đạo Thanh mà nàng chưa từng gặp mặt.
Kiếp trước, Yến Vương bắt đầu bị đau răng từ đầu tháng Hai. Danh y trong vương phủ và quanh vùng Bình Thành đều đã tới chữa trị, người thì bốc t.h.u.ố.c thang chỉ đỡ được một hai ngày lại tái phát, người thì khuyên Yến Vương nhổ răng. Nhưng cái răng đó của Yến Vương rất ngoan cố, mấy vị danh y thay phiên nhau cũng không nhổ được. Dùng biện pháp quá mạnh thì sợ chân răng gãy bên trong, lại sợ kéo theo các biến chứng khác, bởi trước đây từng có người mất mạng vì nhổ răng. Cuối cùng, các thầy lang thống nhất khuyên Yến Vương nên chịu đựng, đợi răng mục rồi tự rụng là xong.
Yến Vương vừa sai người đi khắp nơi tìm lương y, vừa cực khổ nhẫn nhịn. Đau răng càng kéo dài thì cơn đau càng dữ dội. Khoảng thời gian đó, trong vương phủ không ai là không bị Yến Vương mắng mỏ, ngay cả người hiền thục như Từ Vương phi cũng từng bị ngài thô bạo hất đổ bát t.h.u.ố.c. Trong tình cảnh đó, tháng Ba khi Hành ca nhi tròn tuổi, Ngụy Yến cũng không dám đi mời Yến Vương, lại thêm chủ gia đang chịu đau đớn nên Trừng Tâm Đường cũng không tổ chức tiệc lớn.
Mãi đến tháng Tư, người của Yến Vương mới đón được Viên Đạo Thanh lừng danh từ phủ Hà Gian về. Ân Huệ không biết Viên Đạo Thanh chữa cho Yến Vương thế nào, chỉ biết là đã chữa khỏi, từ đó ông ta ở lại phủ Yến Vương làm việc, cả gia đình cũng được đón tới Bình Thành. Ân Huệ không có ý định tranh công trước mặt Yến Vương, nhưng chữa khỏi cho ngài sớm thì tâm trạng ngài sẽ tốt, tiệc thôi nôi của Hành ca nhi mới có thể tổ chức linh đình. Những hào quang mà các huynh trưởng như Đại lang, Nhị lang đều có, Hành ca nhi của nàng cũng không thể thiếu.
.
Buổi tối, mọi người nhà họ Ân cùng dùng cơm. Ân Huệ kinh ngạc phát hiện vợ chồng Ân Cảnh Thiện - Triệu thị đã khôi phục lại vẻ niềm nở giả tạo, không những không để lộ cơn giận mà còn liên tục dạy bảo Ân Lãng phải chăm chỉ học hành, đừng phụ sự kỳ vọng của tổ phụ và nàng. Ân Huệ nhìn sang Ân Văn, hắn nhận ra ánh mắt nàng liền mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt ôn hòa như một người đại ca tốt.
Ân Huệ biết chắc chắn là Ân Văn đã dùng cách nào đó để trấn an phụ mẫu hắn. Không sao cả, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, bất kể Ân Văn có âm mưu gì, cùng lắm thì "binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn".
Sáng hôm sau, dưới sự chứng kiến của các tộc lão Ân gia, tên của Ân Lãng chính thức được ghi vào gia phả, trở thành con thừa tự của Đại phòng. Sau khi tiệc trưa kết thúc, Ân Huệ khoác tay tổ phụ đến Tàng Thư Các.
Lão quản sự canh giữ bên ngoài, cửa sổ lưu ly đón ánh nắng rực rỡ vào trong, Tàng Thư Các vô cùng yên tĩnh. Trên tầng hai có bàn viết bên cửa sổ, Ân Huệ bảo tổ phụ ngồi xuống trước, còn nàng đi lại giữa các dãy giá sách, cuối cùng ôm tới năm cuốn sách.
"Tổ phụ, con muốn mang những cuốn này về vương phủ xem, xem xong sẽ trả lại, người thấy được không ạ?"
Ân Dũng liếc nhìn bìa mấy cuốn sách, toàn là báu vật trong mắt giới văn nhân, gồm ba cuốn cô bản và hai bản chép tay từ các bản hiếm khác.
"Là con muốn xem, hay là Tam gia muốn xem?" Ân Dũng trêu chọc.
Ân Huệ bĩu môi: "Chàng muốn xem, nhưng đường đường là Hoàng tôn, sao chàng nỡ vứt bỏ sĩ diện mà mượn sách nhà mình được."
Ân Dũng cười híp mắt: "Cho nên con mượn thay nó? A Huệ của ta thật biết quan tâm người khác."
Ân Huệ chẳng phải thực lòng quan tâm Ngụy Yến, chỉ vì chàng là chủ gia đình, sau này nàng luôn có lúc cần chàng châm chước hoặc giúp đỡ. Bình thường đối xử tốt với chàng một chút thì lúc cần mới dễ mở lời, nếu không cứ lạnh băng như Ngụy Yến, liệu chàng có chịu giúp không?
"Mang đi đi, không trả cũng không sao. Những cuốn sách hay thế này để ở nhà thương buôn thì ít nhiều cũng là uổng phí vật trời." Ân Dũng vuốt ve bìa sách, nhỏ giọng cảm thán. Nhà giàu đến đâu cũng có ngày lụi bại, tiền bạc châu báu tổ tông vất vả tích cóp sớm muộn cũng bị con cháu tán sạch, đó là định số. Thế nên vật quý đến đâu cũng không thể mãi thuộc về một họ, chi bằng nhân lúc mình còn làm chủ được thì tặng cho người có duyên.
Ân Huệ hừ một tiếng: "Chàng còn chẳng thèm gọi người một tiếng tổ phụ, việc gì phải cho chàng hưởng lợi. Cùng lắm con sẽ chép lại cho chàng một bản, còn bản gốc vẫn là của nhà mình."
Ân Dũng căn bản không tính toán cách xưng hô của Ngụy Yến: "Tôn ti có biệt, con vì chuyện đó mà dỗi làm gì. Nó gọi con một tiếng A Huệ còn nghe lọt tai hơn gọi ta trăm tiếng tổ phụ."
Ân Huệ thầm cười lạnh. Riêng tư, Ngụy Yến chưa bao giờ gọi tiểu danh của nàng, toàn là gọi trực tiếp "nàng" thế này thế nọ, lúc dặn dò nha hoàn thì dùng "Phu nhân". Hôm nay trước mặt nhị thúc và mọi người, Ngụy Yến gọi theo tổ phụ hai tiếng "A Huệ" chẳng qua là nể mặt nàng, để người ngoài khỏi nghi ngờ quan hệ phu thê lạnh nhạt mà thôi.
"Không nhắc đến chàng nữa. Tổ phụ, nay A Lãng đã là đệ đệ ruột của con, người hãy nể mặt con mà bình thường chỉ bảo đệ ấy nhiều hơn. Ngộ nhỡ sau này việc kinh doanh bên con có gặp rắc rối gì, còn có thể bảo A Lãng giúp một tay."
"Ừm, tổ phụ hiểu rồi, con đừng bận tâm nữa. Về sớm đi kẻo Tam gia trông ngóng."
Ân Huệ phá lệ ở lại nhà ngoại một đêm, lại giải quyết xong hai việc lớn, nàng mãn nguyện mang theo năm cuốn sách trở về phủ Yến Vương.
Đúng lúc nghỉ trưa, khắp vương phủ đều yên tĩnh. Tại Trừng Tâm Đường, An Thuận Nhi đang đợi ngoài cửa thư phòng, thấy phu nhân và nha hoàn, hắn hành lễ từ xa rồi nói vọng vào trong: "Gia, phu nhân đã về ạ."
Ân Huệ thấy An Thuận Nhi thông báo liền đứng đợi một lát, nghĩ bụng nếu Ngụy Yến bước ra thì hai người sẽ nói vài câu. Ai ngờ, bên trong thư phòng không hề có động tĩnh gì.
Ân Huệ khẽ cười nhạt một tiếng, dẫn Kim Tiễn đi về phía hậu viện.
