Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 54

Cập nhật lúc: 07/02/2026 11:01

Ngụy Yến mím môi, chàng vốn không quen thảo luận những chuyện thân mật trong phòng với nàng, loại chuyện này không nên đưa ra đầu môi ch.ót lưỡi.

"Hôm kia, là nàng quyến rũ ta trước." Chàng nhắc nhở nàng. Chính nàng đã nhào tới cầm tay chàng đặt vào lòng mình, nếu không chàng đã chẳng làm gì.

Ân Huệ khi đó quả thực có ý trêu chọc chàng, mục đích là cho chàng chút "ngọt bùi" để khi đến Ân gia chàng phối hợp với nàng tốt hơn một chút. Nàng không phủ nhận, rủ mắt nói: "Vậy còn hôm nay? Thiếp vừa về hậu viện không lâu người đã sang đây, không phải vội thì là gì?"

Ngụy Yến: "Ta đến để hỏi xem chuyện quá kế có thuận lợi hay không."

Ân Huệ: "Được, vậy giờ người ép thiếp thế này là vì lẽ gì?"

Ngụy Yến hơi nới lỏng lực tay, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Ta muốn hỏi tại sao nàng lại giận ta."

Câu chuyện lại xoay vòng trở lại, Ân Huệ bỗng nhiên muốn cười, nàng nhìn miếng ngọc bội treo bên hông chàng, bảo: "Thiếp không giận, thiếp nào dám giận người."

Chẳng phải là vòng vo sao, ai mà không biết làm chứ.

Ngụy Yến im lặng.

Ân Huệ cựa quậy: "Người đã hỏi, thiếp cũng đã đáp. Thiếp không giận, chuyện quá kế cũng rất thuận lợi, giờ người có thể buông thiếp ra được chưa? Dù sao người cũng đâu có vội."

Càng nói, vẻ dỗi hờn lại càng lộ rõ.

Ngụy Yến có thể phủ nhận rằng mình không vội, nhưng chàng biết, chàng thực sự rất muốn.

"An Thuận Nhi không nói là nàng đứng đợi ta ở bên ngoài. Nếu hắn nói, ta đã ra gặp nàng rồi." Đã biết rõ nút thắt nằm ở đâu, Ngụy Yến trầm giọng giải thích.

Ân Huệ: "Chẳng lẽ cứ phải để hắn nói sao? Nếu người thực sự nhớ thiếp, chỉ cần nghe tin thiếp đã về là tự mình sẽ bước ra rồi."

Ngụy Yến đột nhiên cảm thấy một cơn đau đầu lạ lẫm: "Thì có gì khác nhau đâu, chẳng phải ta cũng sang đây rất nhanh đó sao?"

Ân Huệ vẫn thủy chung rủ mắt: "Khác biệt lớn lắm chứ. Nếu lúc đó người ra ngay, tức là người nhớ thiếp; còn người đợi một khắc đồng hồ mới sang, tức là người chỉ nhớ cái thân xác này của thiếp thôi."

Chút tâm tư nhỏ nhặt của chàng, chẳng lẽ nàng lại không hiểu?

Lòng Ngụy Yến khẽ chấn động, không ngờ nàng lại nhạy cảm đến mức này. Thế nhưng, nhớ thân thể nàng và nhớ nàng, chẳng lẽ không phải là một chuyện hay sao?

Ân Huệ chờ đợi một lát, thấy chàng không còn lời nào để nói, lại bắt đầu vùng vằng thoát khỏi tay chàng. Cổ họng Ngụy Yến khẽ chuyển động.

Chỉ trong hai lượt qua lại ngắn ngủi ở hậu viện này, chàng đã hai lần dấy lên d.ụ.c vọng, không thể nào buông tha cho nàng được. Nàng càng làm mình làm mẩy, chàng lại càng muốn.

"Được rồi, ta biết rồi. Nàng không giận, nàng chỉ là không vui thôi." Ngụy Yến một lần nữa ép sát nàng vào cửa, đầu ngón tay khẽ nựng dái tai nàng, "Vậy nàng nói xem, ta phải làm gì thì nàng mới vui?"

Con người chàng lạnh lùng, giọng nói cũng lạnh lùng, nhưng khi đột nhiên hạ giọng thì lại mang theo một phong vị mê hoặc lòng người. Đây là lần đầu tiên Ân Huệ nghe Ngụy Yến nói chuyện bằng tông giọng này. Hóa ra chàng không phải không biết dỗ dành, mà là trước kia nàng luôn "có cầu tất ứng", chàng vốn vô tâm nên lại càng không thấy cần thiết phải dỗ nàng.

Nàng còn đang chìm đắm trong chuyện cũ thì Ngụy Yến đã không đợi nổi nữa, bắt đầu hôn lên cổ nàng. Ân Huệ nhắm mắt lại. Nàng biết điểm dừng, lần trêu chọc này là để Ngụy Yến hiểu rằng nàng cũng có cảm xúc riêng. Nay mục đích đã đạt được, nếu còn đẩy chàng ra, Ngụy Yến chưa chắc đã có đủ bao dung để tiếp tục chiều chuộng nàng. Sau này nàng còn nhiều việc cần thông qua Ngụy Yến để thực hiện, mà việc tiến cử Viên Đạo Thanh với Yến Vương chính là việc gần nhất.

"Đêm Nguyên tiêu người tháp tùng thiếp ra ngoài ngắm đèn, thiếp sẽ vui ngay."

Đôi tay nàng quàng lấy cổ chàng, Ân Huệ đưa ra một yêu cầu có chút làm nũng, cứ như thể nàng thực sự rất dễ thỏa mãn. Ngụy Yến khựng lại một chút rồi đồng ý, bế bổng nàng hướng về phía nội thất bên trong thư phòng.

Nội thất bên này vốn chỉ là nơi để chủ nhân nghỉ ngơi tạm thời khi đọc sách mệt mỏi, không gian nhỏ hẹp và khép kín, chỉ bày một chiếc sập hẹp và một bộ bàn trà. Hai cánh cửa sổ nhỏ phía Nam lúc này đều đóng c.h.ặ.t, địa long cháy rất vượng, cộng thêm không khí không lưu thông, vừa vào đến nơi Ngụy Yến đã thấy nóng. Chàng đặt nàng lên sập rồi đứng bên cạnh cởi ngoại bào. Lát nữa còn phải đi ra ngoài, ngoại bào không được làm nhăn, nên cũng không thể phóng túng như ở trong phòng ngủ chính.

Ân Huệ vẫn không nhịn được mà châm chọc một câu: "Chẳng phải người bảo không vội sao?"

Ngụy Yến nhìn sang, mặt lạnh như tiền nhưng trong mắt có lửa. Khí thế Ân Huệ lập tức chùng xuống, nàng cúi đầu, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ đỏ ửng như uống say. Ngụy Yến ném ngoại bào lên bàn trà, đưa tay kéo người về phía mình.

Lời tác giả:

Huệ Huệ: Chẳng phải người bảo không vội sao?

Tam gia đỏ mắt: Ta vội, ta đem cả mạng này cho nàng luôn.

***

Ân Huệ đã cảm nhận được sự "trả thù" của Ngụy Yến. Trên miệng chàng đã chịu thua nàng, nên sẽ tìm cách bù đắp lại ở chuyện khác.

Căn phòng nhỏ bên trong trở thành chiến trường của hai người. Ân Huệ tuy có lòng không muốn chịu thua nhưng lại liên tục bại trận dưới vòng tay rắn chắc như xiềng xích của chàng. Có những khoảnh khắc ý thức không còn tỉnh táo, chỉ còn sót lại vài hình ảnh vụn vỡ, như hoa văn chạm trổ trên xà nhà, những đường thêu tinh xảo trên chăn, hay vân gỗ hồng mộc trên khung cửa sổ, và cả đôi mắt thanh lãnh nhưng tựa như đang nhảy nhót những đốm lửa u tối, thủy chung dán c.h.ặ.t vào nàng.

Khi mọi thứ trở lại bình lặng, Ân Huệ có cảm giác như được sống lại lần nữa. Chiếc sập ở đây chỉ rộng chừng năm thước, hai người cùng đắp chung một chiếc chăn mỏng, tự nhiên nép vào nhau. Không ai nói gì, cũng chẳng ai muốn động đậy, Ân Huệ đặt tay lên người chàng một cách vô ý, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Ngụy Yến nhắm mắt nắm lấy tay nàng, chỉ thấy từng ngón tay nàng đều mềm rũ, như thể bị người ta rút sạch sức lực. Cơn buồn ngủ kéo đến, Ngụy Yến nhíu mày định ngồi dậy về phòng ngủ, cúi đầu nhìn Ân thị thì thấy nàng đã ngủ say, hàng mi dài ướt át đan xen vào nhau, hai gò má rực rỡ như hoa hải đường. Ngụy Yến thực ra cũng không muốn cử động, thấy nàng ngủ ngon như vậy, chàng dứt khoát nằm lại ngủ cùng nàng luôn.

Ân Huệ ngủ rất nhanh, nhưng chưa đầy nửa canh giờ đã tỉnh lại vì cổ họng khô khốc. Nàng theo bản năng sờ xuống dưới gối nhưng ở đây không chuẩn bị chuông lắc, khó khăn mở mắt ra thì chạm ngay ánh mắt của Ngụy Yến.

Ân Huệ đưa tay lên cổ: "Khát quá, người rót cho thiếp bát trà đi, ở trên bàn viết ấy."

Nàng khát không chịu nổi, nhưng y phục bị chàng vứt lung tung khắp nơi, tìm từng món một thì lâu quá. Ngụy Yến nhận ra môi nàng đã khô, nghĩ đến những tiếng khóc gọi lúc nàng mê sảng, chàng xoay người ngồi dậy, một tay đắp lại chăn cho nàng, tay kia quơ lấy ngoại bào khoác tạm lên người, sải bước đi ra ngoài.

Ân Huệ quấn chăn ngồi dậy, khó khăn nuốt ngụm nước bọt ít ỏi. Ngụy Yến nhanh ch.óng quay lại, một tay xách ấm trà, một tay bưng bát trà. Ân Huệ không lấy bát, nàng giật lấy ấm trà, một tay giữ chăn, một tay nắm c.h.ặ.t quai ấm, ngậm vòi ấm ngửa đầu uống ừng ực.

Ngụy Yến đứng bên cạnh nhìn nàng uống nước một cách chẳng còn chút nghi lễ nào, có vài ngụm nuốt không kịp, nước trà chảy ra từ khóe miệng, xuôi theo cổ dọc xuống dưới. Ngụy Yến đột nhiên cũng thấy khát.

Ân Huệ cuối cùng cũng đặt ấm trà xuống, thở hổn hển. Cái dáng vẻ đó cứ như thể đã khát ba ngày ba đêm chưa được giọt nước nào. "Cảm ơn." Lau lau cổ, Ân Huệ đưa lại ấm trà còn nửa nước cho Ngụy Yến rồi nằm xuống.

Ngụy Yến xoay người đặt ấm chén lên bàn trà bên trong, rồi nhặt từng món y phục vứt bừa bãi dưới đất lên. Đồ của chàng vắt lên tay, đồ của nàng thì ném lên sập. "Vẫn chưa dậy sao?" Thu dọn xong xuôi, thấy nàng vẫn nằm lỳ không muốn động, Ngụy Yến vừa mặc đồ của mình vừa hỏi.

Ân Huệ nhanh ch.óng xoay người đi. Da mặt chàng thật dày, có thể thản nhiên phô bày cơ thể trước mặt nàng mà không đổi sắc, Ân Huệ thì không làm được. Ngụy Yến khẽ cười một cái khó nhận ra, mặc xong xuôi chàng tiến đến cạnh giường ngồi xuống, đưa tay lật chăn của nàng. Ân Huệ vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy, nhìn chàng đầy vẻ không tin nổi.

Ánh mắt Ngụy Yến trong trẻo: "Dậy đi thôi, muộn chút nữa là đám nha hoàn đoán ra đấy." Ban ngày ban mặt mà chung phòng đã là không thỏa đáng, trong nội thất còn đỡ, chứ ở thư phòng thì còn ra thể thống gì nữa.

Ân Huệ mỉa mai: "Sao nào, người chỉ dám làm mà không dám chịu à?"

Người đàn ông vừa được "ăn no" tâm trạng đang rất tốt, chỉ nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của nàng: "Nếu nàng không muốn động đậy, để ta mặc giúp nàng."

Ân Huệ mím môi, lườm chàng một cái rồi bảo chàng ra ngoài trước. Ngụy Yến đang khát trà, sợ nàng lề mề, đi đến cửa còn nhắc nhở: "Nửa khắc nữa nàng không ra, ta sẽ vào đấy." Nói xong, chàng buông rèm xuống.

Ân Huệ đành phải bắt đầu mặc đồ. May mà Ngụy Yến "vội nhưng không loạn", không làm nhăn áo ngoài của nàng. Khi Ân Huệ xỏ giày xuống sập, nhìn lại thì váy áo vẫn phẳng phiu, hoàn toàn không thấy dấu vết gì. Bên cửa sổ có một bàn trang điểm nhỏ, Ân Huệ dùng tốc độ nhanh nhất chải tóc xong, mở cửa sổ cho thoáng khí rồi mới đi ra.

Ngụy Yến đang ngồi ở vị trí nàng vừa chép sách lúc nãy, đang xem chữ của nàng. Thấy nàng ra, Ngụy Yến đ.á.n.h giá một lượt từ trên xuống dưới, xác định nàng không có sơ hở gì mới nói: "Gọi nha hoàn bưng trà đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.