Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 66
Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:00
Còn về việc chạy ngựa, ngày nào chàng đi vệ sở chẳng cưỡi ngựa, muốn chạy lúc nào mà không được, việc gì phải đặc biệt đến tận đây? Chẳng qua là chiều theo ý nàng một lần mà thôi.
Trong núi cây cối um tùm, giữa những mảng xanh non tơ thỉnh thoảng điểm xuyết vài sắc hoa đỏ thắm. Nắng xuân ấm áp, chim ch.óc tụ tập thành từng đôi từng lứa, đuổi nhau kêu ríu rít.
Chàng chú trọng ngắm cảnh, còn Ân Huệ vốn đã quen thuộc với cảnh núi non nên không hứng thú lắm. Vừa hay một luồng gió thổi qua, Ân Huệ đột nhiên nổi hứng, quất dây cương một cái, vượt qua Ngụy Yến lao v.út đi. Không muốn thi đấu nhưng chạy ngựa bao giờ cũng thú vị hơn đi bộ chậm rãi.
Ngựa bắt đầu chạy nhanh, gió tạt vào mặt cũng mạnh hơn. Theo nhịp nhấp nhô nhẹ nhàng trên lưng ngựa, Ân Huệ cảm thấy mình như biến thành một đám mây, đang lướt đi ngược gió. Nàng chạy ngày càng nhanh, trong mắt chỉ còn bầu trời xanh xa thẳm và con đường núi ngay trước mặt.
Ngụy Yến giữ khoảng cách chừng hai thân ngựa theo sau, tầm mắt cũng dời từ phong cảnh hai bên sang người nàng. Đừng nhìn ngựa nàng thấp, người nàng cũng mảnh khảnh nhỏ nhắn, nhưng cái khí thế muốn cưỡi gió mà đi ấy chẳng hề thua kém nam nhi.
Ngụy Yến bỗng nhớ lại một lần cùng Đại ca, Nhị ca đi ăn tiệc, Nhị ca Ngụy Dật từng bình phẩm về ca kỹ hai miền Nam Bắc. Nhị ca bảo, ca kỹ phương Nam kiều diễm mềm mại hơn, tiếng nói ngọt xớt; còn ca kỹ đất Yến thì hào sảng (sái lãng) hơn, khúc hát mang theo hào khí, đêm xuống cũng "phóng khoáng" hơn nhiều.
Ngụy Yến chưa từng chạm vào ca kỹ ở bất kỳ vùng miền nào. Những khi vương phủ tổ chức gia yến thường có ca kỹ múa hát góp vui, nhưng chàng cũng chẳng mảy may để tâm mà phân biệt sự khác nhau giữa ca kỹ hai miền.
Ân thị là người phụ nữ duy nhất của chàng.
Trước khi đi kinh thành, Ân thị ban đêm dịu dàng như nước; từ kinh thành trở về, tính tình nàng thay đổi rất nhiều, ban ngày không còn gò bó, ban đêm cũng thường hay "vờn" chàng vài cái. Lúc này nhìn dáng vẻ nàng thúc ngựa băng băng, Ngụy Yến bỗng cảm thấy, trong xương tủy nàng quả thực có vài phần hào sảng.
Hai con ngựa quẹo qua một khúc quanh, trên đường núi phía trước đột nhiên xuất hiện năm con tuấn mã, nam t.ử trên lưng ngựa ai nấy đều gấm vóc lụa là. Trên con đường núi vốn không mấy rộng rãi, năm người dàn hàng ngang chắn hết lối đi.
Ân Huệ giảm tốc độ, ngoảnh đầu nhìn Ngụy Yến. Ngụy Yến chạy lên trước nàng, ra hiệu cho nàng bám sát mình rồi tiếp tục tiến lên.
Năm người kia đã quay đầu ngựa lại, đồng thời đ.á.n.h giá hai người. Một kẻ trong số đó chỉ vào con ngựa của Ngụy Yến, kinh ngạc thốt lên: "Kia chẳng phải là danh mã Bạch Đề Ô của Hung Nô sao?"
Bạch Đề Ô?
Ân Huệ đi phía sau một lần nữa nhìn kỹ tọa kỵ của Ngụy Yến. Con ngựa toàn thân lông đen bóng như lụa, chỉ có bốn vó là màu trắng. Lúc mới nhìn thấy, Ân Huệ còn thầm tiếc nuối nếu bốn vó cũng màu đen thì sẽ đẹp hơn, không ngờ đây lại là danh mã. Ân Huệ tuy sinh ra trong gia đình đại phú, kiến thức vượt xa dân chúng bình thường, nhưng nàng lại không có nghiên cứu gì về các giống ngựa.
Xem ngựa xong, Ân Huệ nhìn sang năm người phía trước. Khi ánh mắt nàng chạm phải một gương mặt tuấn lãng trong đó, nàng không khỏi giật mình. Niềm vui gặp lại cố nhân vừa chớm nở trong lòng, nàng sực nhớ ra lúc này thời cơ không ổn, bèn rủ mắt xuống, cố gắng ẩn mình sau lưng Ngụy Yến.
Ngụy Yến chắn phía trước, thần sắc lạnh nhạt quét qua năm vị công t.ử nhà giàu, đột nhiên nhận thấy một người trong số họ khi nhìn ra sau lưng chàng thì thần sắc chợt ngẩn ra.
Năm người đối diện đúng là các công t.ử phú gia ở Bình Thành, hôm nay hẹn nhau đi dạo núi đua ngựa. Tọa kỵ của họ ở Bình Thành đã được coi là ngựa tốt, nay lại thấy một vị công t.ử lạ mặt cưỡi danh mã trong truyền thuyết, một vị công t.ử mặc áo xanh nảy sinh ý định so cao thấp. Hắn đang định tiến lên khiêu khích thì bị một người từ phía sau nắm c.h.ặ.t cổ tay.
Kẻ đó quay đầu lại, thấy là Tạ Hoài An, lạ lùng hỏi: "Tạ huynh cản ta làm gì?"
Tạ Hoài An lắc đầu, thấp giọng nói: "Người có thể cưỡi Bạch Đề Ô hẳn phải có lai lịch không tầm thường, chúng ta tốt nhất đừng nên đắc tội."
Công t.ử áo xanh có chút không vui, nhưng gia thế của Tạ Hoài An tốt hơn nhà hắn nên hắn phải nể mặt, bèn nháy mắt với ba người còn lại, nhường lối giữa đường núi ra, rồi nhìn theo người đàn ông lạnh lùng đang cưỡi Bạch Đề Ô. Theo lẽ thường, khi họ đã nhường đường, đối phương dù thế nào cũng nên ôm quyền hoặc gật đầu cảm ơn, thế nhưng Ngụy Yến chỉ lạnh mặt lướt qua. Ân Huệ bám sát theo sau, mắt nhìn thẳng.
"Chuyện gì vậy, hai người này ngang ngược quá thể? Chúng ta nhường đường mà họ chẳng có lấy một lời biểu thị sao?" Đối diện với bóng lưng hai người ngựa phi nước đại rời đi, công t.ử áo xanh tức giận quát lên, định thúc ngựa đuổi theo.
Tạ Hoài An cảnh báo: "Họ là thân thích của Quách tướng quân."
Chiếc roi ngựa đang vung lên của công t.ử áo xanh lập tức hạ xuống, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Quách tướng quân?"
Đất Yến chỉ có một vị Quách tướng quân, đó chính là thống lĩnh mười vạn cấm quân Quách Khiếu. Kẻ kinh thương sợ nhất là người làm quan, đừng nói là Quách tướng quân, ngay cả Tri phủ Bình Thành mà họ thấy cũng phải cung kính cúi đầu.
"Thân thích nhà nào, sao Tạ huynh lại nhận ra?"
Đối mặt với sự truy hỏi của đám bằng hữu, Tạ Hoài An chỉ lắc đầu, thận trọng nói: "Tốt nhất đừng hỏi thăm nữa, tránh để họa từ miệng mà ra."
Đám công t.ử áo xanh đành thôi. Lúc rời đi, Tạ Hoài An lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau, trên mặt thoáng hiện một nụ cười khổ.
"Trong số đó có người quen của nàng?"
Vòng qua một ngọn núi, Ngụy Yến đột nhiên giảm tốc độ, hỏi Ân Huệ. Gương mặt chàng vẫn là gương mặt lạnh lùng ấy, nhưng Ân Huệ cảm nhận được một cách mơ hồ rằng chàng đang không vui. Nghĩ cũng phải, đường đường là Hoàng tôn lại bị người ta chặn đường khiêu khích, dù họ đã biết điều nhường lối nhưng chắc chàng vẫn thấy bực bội.
Hành động ngăn cản của Tạ Hoài An quá rõ ràng, Ân Huệ không thể nói dối, bèn giải thích: "Vị công t.ử mặc bào trắng tên là Tạ Hoài An. Cố tổ mẫu của thiếp vốn là nữ nhi nhà họ Tạ, tổ phụ thiếp và tổ phụ của Tạ Hoài An là đường huynh đệ thân thiết, hai nhà quan hệ vẫn luôn rất tốt, nên thiếp và Tạ Hoài An quen biết từ nhỏ, huynh ấy lớn hơn thiếp ba tuổi, là biểu ca của thiếp."
Sắc mặt Ngụy Yến không hề dịu đi chút nào.
Ân Huệ suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Hoài An biểu ca là người trầm ổn giữ lễ, người cũng thấy đấy, lúc nãy huynh ấy rõ ràng đã nhận ra thiếp, cũng đoán được thân phận của người nên đã không mạo muội nhận thân, sau đó chắc chắn huynh ấy cũng sẽ không nói với những người kia đâu."
Trong đầu Ngụy Yến hiện lên ánh mắt của Tạ Hoài An khi nhận ra nàng.
"Hành ca nhi chắc đã tỉnh rồi, về thôi." Ngụy Yến đột nhiên siết c.h.ặ.t dây cương, nói với giọng không cho phép từ chối.
Ân Huệ đành chọn một con đường núi gần nhất cùng chàng quay lại chùa Đông Sơn. Hành ca nhi vẫn đang ngủ rất say, thậm chí còn ngáy nhẹ, Kim Tiễn còn chưa kịp đ.á.n.h thức v.ú nuôi, chỉ áp tai vào cửa nghe ngóng rồi ra báo cáo.
Ân Huệ nhìn Ngụy Yến. Chàng lạnh lùng bảo: "Đợi nó tỉnh rồi mới khởi hành."
Ân Huệ bèn bảo nha hoàn chuẩn bị nước để lau mặt. Thấy cũng chẳng ngủ thêm được bao lâu, nàng ngồi xuống ghế định bảo Ngân Tiễn tháo b.úi tóc giúp thì Ngụy Yến bước vào, đuổi hai nha hoàn ra ngoài. Ân Huệ dán mắt nhìn chàng không chớp.
Ngụy Yến đi đến trước mặt nàng, đưa tay chạm vào b.úi tóc nam t.ử trên đỉnh đầu nàng. Ngay khi Ân Huệ còn chưa hiểu chuyện gì, bàn tay to ấm áp của người đàn ông đột ngột trượt xuống theo gò má nàng, thành thục chống mở cổ áo nàng ra. Một người lạnh lùng như vậy mà lại có thể thản nhiên làm ra hành động này.
Thời gian căn bản không cho phép, Ân Huệ giữ c.h.ặ.t t.a.y chàng: "Người không sợ Phật tổ nhìn thấy sao?"
Ngụy Yến dùng tay kia nắm lấy vai nàng nhấc bổng lên, kề sát đỉnh đầu nàng nói: "Đã thấy qua rồi."
Ân Huệ sực nhớ đến mặt dây chuyền tượng Phật nàng đeo đêm nọ. Nếu mặt dây chuyền đó thực sự có thể bẩm báo mọi chuyện ở nhân gian cho Phật tổ trên trời, thì Ngụy Yến chắc hẳn đã bị sét đ.á.n.h khét lẹt từ lâu rồi.
Chẳng biết bao lâu sau, phòng bên cạnh truyền đến tiếng cười của Hành ca nhi, nhóc con đã tỉnh. Ân Huệ bị chàng bịt miệng, chỉ có thể dùng ánh mắt nhắc nhở. Thêm một tuần trà nữa, Ngụy Yến mới y phục chỉnh tề bước ra gian ngoài.
Kim Tiễn, Ngân Tiễn đứng canh bên ngoài nhìn nhau đầy ẩn ý, định vào hầu hạ phu nhân vì hình như vừa rồi nghe thấy chút động tĩnh. Vừa dứt ý nghĩ, bên trong đã truyền đến giọng nói của phu nhân gọi họ vào hầu hạ.
Hai nàng trước sau vào trong, liền thấy phu nhân đang mặc trung y ngồi trước bàn trang điểm đơn sơ của khách phòng tự viện. Búi tóc nam t.ử vẫn còn ngay ngắn chỉnh tề, chỉ có gương mặt đỏ rực như uống say, sóng mắt cũng còn vương chút mê ly.
"Chải đầu đi." Ân Huệ uể oải nói, một bên chân dưới gầm bàn vẫn còn hơi run rẩy.
Đến khi nàng thay lại nữ phục, đeo mạng che mặt bước ra, đã thấy Ngụy Yến đang bế Hành ca nhi, thần sắc đã khôi phục lại vẻ bình thản như lúc ban đầu.
Trên đường về thành, Ngụy Yến vẫn cùng Hành ca nhi ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài. Ân Huệ tựa vào góc xe phía bên kia, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng muốn ngủ cũng không yên giấc. Ngụy Yến nghiêng đầu nhìn nàng mấy lần, thấy vết hằn do bàn tay chàng để lại trên mặt nàng đã biến mất thì mới yên tâm.
