Trọng Sinh Có Được Trái Tim Thiếu Soái - Chương 165
Cập nhật lúc: 08/05/2026 20:23
Tiểu Di thái thái nhất thời sững sờ.
Cô ấy biết hết mọi chuyện!
“Là cho cô tiền sao?” Nhan Tâm hỏi tiếp.
Đến nước này, Tiểu Di thái thái cảm thấy mình như một con mồi, không bị Đại thái thái diệt trừ thì cũng bị Tứ thiếu phu nhân nuốt chửng.
Cô ta phải sống sót.
Tứ thiếu phu nhân đã biết hết mọi chuyện, còn Đại thái thái thì không biết kế hoạch đã bại lộ.
Vì vậy, phía Tứ thiếu phu nhân đáng tin cậy hơn.
“…Đại thái thái hứa sẽ cho tôi hai thỏi vàng lớn.” Tiểu Di thái thái nói.
Nhan Tâm cười khẩy: “Vì hai thỏi vàng lớn mà cô cam tâm phá bỏ con mình?”
“Đại thái thái nói với tôi rằng, lão gia đã lớn tuổi, đứa bé này chưa chắc đã khỏe mạnh. Sau này lỡ lão gia có mệnh hệ gì, tôi kéo theo một đứa con chưa thành niên, hai mẹ con sẽ bị giày vò đến c.h.ế.t.
Hơn nữa lần này tôi có thể mang thai, thì lần sau cũng có hy vọng. Chẳng bằng cầm một ít tiền trong tay, sắm một căn nhà nhỏ, coi như có đường lui.” Tiểu Di thái thái vội vàng giải thích.
Vẻ mặt Nhan Tâm sững sờ trong giây lát.
Cô chưa bao giờ biết, người mẹ còn có một lựa chọn khác, đó là buông tay.
Cô luôn cho rằng, mình có trách nhiệm với con, phải nuôi nấng, dạy dỗ nó, lo cho tương lai của nó.
Hóa ra ngoài việc làm mẹ, người ta còn có thể làm chính mình.
Cô nhìn Tiểu Di thái thái: “Lời của Đại thái thái, cô tin hết sao?”
Tiểu Di thái thái: “Tôi cũng không ngốc đến thế, nhưng những gì bà ta nói…”
“Nếu cô c.h.ế.t, tôi sẽ còn bị đả kích lớn hơn. Trừ khử cô, bớt đi một đứa con vợ lẽ phải nuôi, lại tiết kiệm được hai thỏi vàng lớn, chẳng phải tốt hơn sao?
Tại sao lại bắt cô thường xuyên đến tiệm bánh ngọt, vì có thể vu khống cô tư thông với Trương Phùng Xuân, cắm cho Đại lão gia một cái sừng, từ đó khiến Đại lão gia cũng căm hận tôi.” Nhan Tâm nói.
Tiểu Di thái thái ngồi im, tiêu hóa những lời này.
Miệng cô ta nói: “Không đến mức đó đâu.”
Nhưng cơ thể lại bắt đầu run lên, run như cầy sấy.
Nhan Tâm không an ủi cô ta, chỉ nói: “Xem ra, cô biết tôi nói đúng.”
Tiểu Di thái thái lại bật khóc nức nở: “Phải làm sao bây giờ? Tôi không muốn c.h.ế.t, tôi cũng không muốn người nhà tôi xảy ra chuyện.
Đứa bé sinh hay không tôi không quan tâm, tôi chưa bao giờ nghĩ mình có tư cách sinh con, nhưng tôi không muốn mẹ tôi gặp nạn.
Tứ thiếu phu nhân, cô cứu tôi với, tôi cầu xin cô. Tôi đảm bảo, tôi sẽ không nói thêm một lời nào, tôi thậm chí có thể không cần đứa bé.
Cô hãy dùng con của tôi để đối phó với Đại thái thái, chỉ cần cho tôi được sống, cho người nhà tôi được bình an.”
Nhan Tâm khẽ nhắm mắt lại.
Cô cố nén mọi cảm xúc xuống rồi mới nói với Tiểu Di thái thái: “Mẹ cô có cô, thật là may mắn. Cô rất hiếu thảo với bà ấy.”
“Bởi vì bà ấy là mẹ con mà.” Tiểu Di thái thái đáp.
Nhan Tâm chợt rơi lệ.
Tiểu Di thái thái ngơ ngác nhìn cô, không hiểu tại sao cô lại có phản ứng như vậy.
“Con của cô, tự cô nghĩ cách xử lý đi, tôi sẽ không dùng nó để đối phó với Đại thái thái. Còn lần này, liệu Đại thái thái có bị hạ gục hoàn toàn hay không, phải xem vận may của cô và tôi.
Nếu không được, bà ta tro tàn lại cháy, sau này ngày tháng của cô sẽ không dễ chịu đâu. Đến lúc đó cô hãy liệu đường tính toán.” Nhan Tâm nói.
Cô và Tiểu Di thái thái bàn bạc suốt nửa đêm.
Nhan Tâm chỉ cho cô ta cách phản đòn.
Đồng thời, Nhan Tâm cũng cho người đi bố trí phòng bị, đề phòng Tiểu Di thái thái lại trở mặt lần nữa.
—
Dinh thự họ Khương trông có vẻ rất yên tĩnh.
Giống như dòng sông đầu xuân, dù bên dưới nước chảy xiết thế nào, bề mặt vẫn luôn phẳng lặng như tờ.
Tiểu Di thái thái vẫn nghe theo lời dặn của Đại thái thái, lại đến tìm Nhan Tâm xin đơn t.h.u.ố.c an thần.
“…Cái con Mạch Thu ấy, có t.h.a.i rồi ngủ không ngon à?” Lão thái thái còn hỏi một lần.
Nhan Tâm: “Cô ấy nói với bà ạ?”
“Là mẹ con nhắc đến.” Lão thái thái đáp.
Đại thái thái đã đến chỗ Lão thái thái để báo cáo việc này.
“Tiểu Di thái thái không có gì nghiêm trọng, chỉ hơi âm hư thôi ạ.” Nhan Tâm nói, “Giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ vốn có đủ thứ vấn đề.”
Lão thái thái: “Con là một phụ nữ trẻ, chính mình còn chưa sinh nở, biết gì về chuyện t.h.a.i nghén? Bảo nó ra ngoài mời đại phu đi.”
Câu nói này là đang ngầm nhắc nhở Nhan Tâm.
Phải cẩn thận có người giở trò.
Nhan Tâm lập tức ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Lão thái thái thấy cô đã hiểu ý, hài lòng gật gù.
Vài ngày sau, một trận mưa thu trút xuống.
Đại thái thái cho các nữ quyến trong nhà một khoản tiền, bảo họ đi may quần áo mới, lại rủ họ cùng nhau đến bách hóa dạo chơi.
Tiểu Di thái thái Mạch Thu đang mang thai, lại ngủ không ngon, nghe nói có thể đi bách hóa, liền hăng hái nói: “Con cũng muốn đi dạo.”
Đại lão gia đương nhiên là chiều theo ý cô ta.
Ông còn cho thêm cô ta một ít tiền, bảo cô ta mua những thứ mình thích.
Nhan Tâm không đi, cô nói: “Lần trước con đi rồi, lười đi nữa lắm.”
Đại thái thái cũng không để tâm.
Nhan Tâm quay sang tìm Khương Tự Kiệu, nhờ cậu ta ra ngoài mua giúp mình một món trang sức, vài ngày nữa cô muốn tặng cho mẹ kế bên nhà ngoại.
Sinh nhật mẹ kế sắp đến rồi.
“Đồ quý giá, con không yên tâm để người làm đi mua, bản thân lại lười ra ngoài, Tứ thiếu giúp con việc này nhé.” Nhan Tâm nói.
