Trọng Sinh Có Được Trái Tim Thiếu Soái - Chương 35
Cập nhật lúc: 08/05/2026 06:04
Chính vì không giao du, Nhan Tâm chưa bao giờ có đàn ông theo đuổi, cho nên cô ta không biết mình xinh đẹp đến mức nào.
Cô ta lúc nào cũng im lặng quá mức.
Nhan Uyển Uyển nghĩ đến cảnh Nhan Tâm lát nữa sẽ mất mặt, sẽ t.h.ả.m hại, trong lòng liền thấy hả hê mấy phần.
Thế nhưng, khi tiếng nhạc của ban nhạc vang lên, Nhan Tâm lưng thẳng tắp, bước theo nhịp trống, động tác thành thục tao nhã.
Vạt sườn xám đen khẽ lay động theo vũ điệu của cô, như mây trôi nước chảy.
Mọi người đều ngây ra nhìn.
Nhan Uyển Uyển kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
“Cô… cô ta sao lại biết…” Cô ta mất kiểm soát mà thốt lên.
Có người bên cạnh nhìn cô ta, cô ta mới vội vàng thu lại vẻ mặt.
Nhan Uyển Uyển quá bất ngờ.
Tại sao lại thế?
Tại sao Nhan Tâm lại biết khiêu vũ điệu nhảy Tây Dương thời thượng này?
Cảnh Nguyên Chiêu gần đây mới học khiêu vũ.
Anh nhảy cũng không tệ. Nếu là điệu valse chậm thì có thể theo được.
Cứ ngỡ anh sẽ phải dìu dắt Nhan Tâm, nào ngờ cô chỉ hơi lóng ngóng lúc đầu, nhảy được vài bước đã trở nên uyển chuyển.
Động tác của cô tao nhã, rất biết phối hợp với anh, lại còn xinh đẹp.
“Nhảy đẹp thật!” Có người không kìm được mà trầm trồ.
Nhan Tâm thật sự rất đẹp. Bộ sườn xám lụa màu đen tôn lên vóc dáng yêu kiều với những đường cong quyến rũ. Làn da trắng hơn tuyết, đôi mắt đen láy như ngọc, long lanh ngấn nước, gương mặt nhỏ nhắn, đôi môi anh đào, chiếc cổ thon dài trắng ngần.
Cô quá trắng, còn Cảnh Nguyên Chiêu lại có làn da ngăm đen.
Sự tương phản này càng tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ.
Các vị khách được một phen mãn nhãn.
“Cô ấy giỏi thật.”
“Không giỏi sao làm con gái nuôi của Đốc quân phu nhân được.”
Chương Thanh Nhã cũng ngây người.
Chị dâu tư nhà mình hôm nay khiến cô ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Chẳng hiểu sao, trong lòng Chương Thanh Nhã cũng dâng lên cảm giác chua xót, vô cùng ghen tị khi Nhan Tâm trở thành tâm điểm chú ý.
Từ nay về sau, giới thượng lưu ở Nghi Thành đều sẽ nhớ đến Nhan Tâm.
Giờ phút này, chắc hẳn có một người cũng đang đau khổ như cô ta.
Chương Thanh Nhã nhìn quanh, tìm thấy Nhan Uyển Uyển đang đứng ở một góc khác, cô ta bèn chen qua đó, đến bên cạnh Nhan Uyển Uyển.
Cô ta vừa đứng vững, phía sau đã có một tiểu thư cảm thán: “Hai người họ đẹp đôi quá.”
Chương Thanh Nhã quay lại, mỉm cười: “Đó là chị dâu tư nhà tôi.”
Cô gái kia hỏi: “Cô ấy kết hôn rồi sao?”
Giọng điệu có chút tiếc nuối.
Nhan Uyển Uyển vừa hay nghe được những lời này, cố gắng kìm nén nhưng sắc mặt vô cùng khó coi.
Cô ta sắp mất kiểm soát.
Một bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Đốc quân phu nhân dịu dàng khen ngợi: “Nhảy đẹp lắm.”
Nhan Tâm có ngoại hình vượt trội. Tính cách cô điềm đạm, nói năng, làm việc đâu ra đấy, khiến cô trông càng thêm thanh nhã, dịu dàng.
Đốc quân phu nhân không có con gái.
Con gái nuôi của bà là Thịnh Nhu Trinh lại hoạt bát, đáng yêu.
Thật ra, kiểu con gái mà Đốc quân phu nhân thích nhất chính là người có dung mạo và tính cách như Nhan Tâm.
Đốc quân phu nhân vô cùng hài lòng.
Mọi người vỗ tay, ai nấy đều khen ngợi Nhan Tâm.
Vẻ mặt Nhan Tâm vẫn rất bình thản, không khiêm tốn cũng chẳng kiêu ngạo.
Hoàn hảo không một kẽ hở.
Cảnh Nguyên Chiêu gần đây mới học khiêu vũ.
Anh nhảy cũng không tệ. Nếu là điệu valse chậm thì có thể theo được.
Cứ ngỡ anh sẽ phải dìu dắt Nhan Tâm, nào ngờ cô chỉ hơi lóng ngóng lúc đầu, nhảy được vài bước đã trở nên uyển chuyển.
Động tác của cô tao nhã, rất biết phối hợp với anh, lại còn xinh đẹp.
“Nhảy đẹp thật!” Có người không kìm được mà trầm trồ.
Nhan Tâm thật sự rất đẹp. Bộ sườn xám lụa màu đen tôn lên vóc dáng yêu kiều với những đường cong quyến rũ. Làn da trắng hơn tuyết, đôi mắt đen láy như ngọc, long lanh ngấn nước, gương mặt nhỏ nhắn, đôi môi anh đào, chiếc cổ thon dài trắng ngần.
Cô quá trắng, còn Cảnh Nguyên Chiêu lại có làn da ngăm đen.
Sự tương phản này càng tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ.
Các vị khách được một phen mãn nhãn.
“Cô ấy giỏi thật.”
“Không giỏi sao làm con gái nuôi của Đốc quân phu nhân được.”
Chương Thanh Nhã cũng ngây người.
Chị dâu tư nhà mình hôm nay khiến cô ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Chẳng hiểu sao, trong lòng Chương Thanh Nhã cũng dâng lên cảm giác chua xót, vô cùng ghen tị khi Nhan Tâm trở thành tâm điểm chú ý.
Từ nay về sau, giới thượng lưu ở Nghi Thành đều sẽ nhớ đến Nhan Tâm.
Giờ phút này, chắc hẳn có một người cũng đang đau khổ như cô ta.
Chương Thanh Nhã nhìn quanh, tìm thấy Nhan Uyển Uyển đang đứng ở một góc khác, cô ta bèn chen qua đó, đến bên cạnh Nhan Uyển Uyển.
Cô ta vừa đứng vững, phía sau đã có một tiểu thư cảm thán: “Hai người họ đẹp đôi quá.”
Chương Thanh Nhã quay lại, mỉm cười: “Đó là chị dâu tư nhà tôi.”
Cô gái kia hỏi: “Cô ấy kết hôn rồi sao?”
Giọng điệu có chút tiếc nuối.
Nhan Uyển Uyển vừa hay nghe được những lời này, cố gắng kìm nén nhưng sắc mặt vô cùng khó coi.
Cô ta sắp mất kiểm soát.
Một bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Đốc quân phu nhân dịu dàng khen ngợi: “Nhảy đẹp lắm.”
Nhan Tâm có ngoại hình vượt trội. Tính cách cô điềm đạm, nói năng, làm việc đâu ra đấy, khiến cô trông càng thêm thanh nhã, dịu dàng.
Đốc quân phu nhân không có con gái.
Con gái nuôi của bà là Thịnh Nhu Trinh lại hoạt bát, đáng yêu.
