Trọng Sinh Có Được Trái Tim Thiếu Soái - Chương 37
Cập nhật lúc: 08/05/2026 06:04
Anh không thích vị Nhan thất tiểu thư này cho lắm.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Đường Bạch đã cảm thấy cô ta trông rất hung dữ, không phải người lương thiện.
Về điểm này, Nhan lục tiểu thư Nhan Tâm lại hoàn toàn trái ngược.
Lần đầu gặp Nhan Tâm, Đường Bạch đã cảm thấy cô gái ấy hiền lành, dịu dàng dễ gần.
Sự dịu dàng nội túy của Nhan Tâm như đã khắc sâu vào xương cốt, rồi lại tuôn chảy ra từ ánh mắt, khiến người ta như được tắm trong gió xuân.
Hoàn toàn không hề giả tạo.
Đường Bạch vẫn luôn cảm thấy, người phụ nữ cứu Thiếu soái năm đó không phải là Nhan Uyển Uyển.
Con người Nhan Uyển Uyển, Đường Bạch không hiểu rõ lắm, nhưng luôn cảm thấy cô ta khá thực dụng.
Nếu Nhan Uyển Uyển biết Thiếu soái ngay từ đầu, cô ta hẳn sẽ tìm mọi cách đ.á.n.h điện báo cho phủ Đốc quân, liều mạng tranh công.
Còn nếu cô ta không quen biết Thiếu soái, vậy thì cô ta chắc sẽ không đi cứu một người lạ.
Đường Bạch cũng đã nói suy nghĩ của mình cho Thiếu soái nghe.
Thiếu soái không phản bác, nhưng cũng không để vào tai.
Ngược lại, Nhan lục tiểu thư của nhà họ Nhan, cô ấy có vẻ là người có thể ra tay cứu giúp người lạ.
Ở cô có một sự từ bi.
Có lẽ không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Lần trước Đường Bạch đưa Nhan Tâm về, anh đã đột ngột hỏi cô một câu, rằng cô đã từng sống ở Quảng Thành chưa.
Nhan Tâm nói là chưa.
Rất quả quyết.
Cô chưa từng đến Quảng Thành.
Mà chính Thiếu soái và những người trong ngôi làng đó đều xác nhận người ở trong làng lúc bấy giờ là Nhan Uyển Uyển, một cô gái có làn da ngăm đen.
Nhan Tâm quá trắng, không phải là cô ấy.
Đường Bạch khá thất vọng.
Nhan Uyển Uyển bị đưa về giữa chừng, vũ hội ở phủ Đốc quân vẫn tiếp tục.
Những vị khách không giỏi khiêu vũ thì đến các phòng phụ của Tây hoa sảnh hoặc phòng nghỉ trên lầu hai để ngồi nghỉ, uống trà trò chuyện.
Còn Nhan Tâm thì đang xã giao.
Vài vị tiểu thư trẻ tuổi vây quanh cô, cùng cô bàn luận về khiêu vũ.
Nhan Tâm lần lượt trả lời.
Đốc quân phu nhân cảm thấy hơi mệt, bà muốn về nghỉ ngơi một lát, uống chút canh nhân sâm.
Quãng thời gian chăm sóc người em trai bị trúng đạn khiến Đốc quân phu nhân rất mệt mỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu đích thân bưng canh sâm lên lầu.
Đốc quân phu nhân nhìn anh thở dài.
Cảnh Nguyên Chiêu ngồi một cách suồng sã trên ghế sô pha trong phòng bà, vắt chéo chân, tùy ý ngả người vào lưng ghế.
“… Sao mẹ cứ nhìn con thở dài thế?” Anh hỏi.
Đốc quân phu nhân: “Người phụ nữ đó, cô ta thực sự quá tệ, mẹ không ưa nổi.”
Bà đang nói về Nhan Uyển Uyển.
Cảnh Nguyên Chiêu chẳng mấy bận tâm: “Mẹ không ưa cũng không sao, sau này con không đưa cô ta đến trước mặt mẹ nữa. Con kết hôn xong sẽ ra ở riêng.”
“Thế thì mẹ nuôi con công cốc à?”
“Sao lại công cốc?”
“Mẹ nuôi con, con dâu thì không được gặp, cháu nội lại chướng mắt.” Đốc quân phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nhún vai: “Thế thì chịu thôi, mẹ cố gắng nghĩ đến điểm tốt của cô ta đi.”
“Mấy lần gặp cô ta, chẳng có điểm nào làm mẹ hài lòng cả.” Đốc quân phu nhân nói, “Không nói đến tính cách, chỉ riêng đôi mắt đó thôi, cứ liếc ngang liếc dọc, không ra thể thống gì.”
Bà lại nói: “Cô ta là con của vợ lẽ bên ngoài, còn không bằng cả thứ nữ.”
Cảnh Nguyên Chiêu rất muốn hút t.h.u.ố.c, liền lấy hộp xì gà ra, rút một điếu cắt đầu.
Anh cúi đầu châm lửa.
Hút một hơi, anh đi đến gần ban công: “Mẹ, con không có lựa chọn.”
“Cô ta cứu mạng con, cho cô ta tiền là được rồi.” Đốc quân phu nhân nói, “Không cần thiết phải cưới cô ta.”
“Tiền không mua được phú quý và quyền thế, đó mới là thứ con đã hứa với cô ta. Mẹ cũng nói cô ta là con vợ lẽ, càng cần có thân phận địa vị. Con phải cưới cô ta để báo đáp ân tình này.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhả ra một làn khói, đôi mắt anh trở nên u tối, cảm xúc khó lường: “Mẹ, nếu không có cô ta, con trai của mẹ đã c.h.ế.t rồi.”
Đốc quân phu nhân nghe vậy, khẽ rùng mình.
“Mẹ hãy nghĩ đến mạng sống của con trai mẹ mà khoan dung với cô ta một chút.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đốc quân phu nhân có chút khó chịu.
Bà lại hỏi Cảnh Nguyên Chiêu: “Con có thích cô ta không?”
Cảnh Nguyên Chiêu lại hút một hơi t.h.u.ố.c.
Trước khi gặp Nhan Tâm, anh không chắc chắn, cũng không cảm thấy đặc biệt thích người phụ nữ nào.
Nhưng bây giờ, Nhan Tâm đã khơi dậy sự ngứa ngáy trong lòng anh. Anh hận không thể nuốt chửng cô ngay lập tức.
Anh có một khao khát mãnh liệt đối với Nhan Tâm.
Có sự so sánh này, trong lòng Cảnh Nguyên Chiêu đã có câu trả lời: “Con thích hay không không quan trọng, con phải cưới cô ta. Đàn ông phải giữ lời hứa.”
Đốc quân phu nhân: “Con vẫn là không thích cô ta!”
“Nếu cô ta là đàn ông, con có thể cho cô ta làm quan lớn. Nhưng cô ta chỉ là một người phụ nữ, mẹ bảo con phải làm sao?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Ở thời đại này, thân phận địa vị của người phụ nữ phụ thuộc vào cha, vào chồng và con trai, duy chỉ không thể dựa vào chính mình.
Cha của Nhan Uyển Uyển là một kẻ bất tài, bùn loãng không trát được tường.
Đốc quân phu nhân im lặng.
Cảnh Nguyên Chiêu rít mạnh mấy hơi t.h.u.ố.c, đột nhiên nói: “Nói con không thích cô ta cũng không đúng. Khi con không nhìn rõ, con đã từng thích cô ta.”
Lúc đó, cái bóng mờ ảo ấy đã khiến tim anh rung động.
