Trọng Sinh Có Được Trái Tim Thiếu Soái - Chương 71
Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:08
Cảnh Nguyên Chiêu: “Em đồng ý?”
“… Em không muốn đồng ý, nhưng em cũng không chịu nổi sự dây dưa này của anh.” Cô nói, “Em rất sợ. Lỡ có sơ suất, lời đồn thổi bay ra ngoài, em sẽ vạn kiếp bất phục.”
“Không đâu, không có tờ báo lá cải nào dám viết bậy về chuyện của lão t.ử.” Cảnh Nguyên Chiêu cười nói.
Nhan Tâm: “Vì anh có quyền thế?”
“Vì tôi sẽ g.i.ế.c người. Mạng người là thứ rẻ mạt nhất, thế mà người đời lại cứ xem nó quá nặng.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm rùng mình một cái.
Cảnh Nguyên Chiêu chỉ quan tâm đến chủ đề vừa rồi: “Khi nào bắt đầu?”
Nhan Tâm: “Qua mùa hè có được không? Mùa hè quần áo mỏng manh quá, lỡ như… dấu vết em không che được.”
Câu nói này khiến Cảnh Nguyên Chiêu cả người nóng ran.
Anh thực sự không chịu nổi nữa, bèn bảo phó quan tấp xe vào lề. Xe dừng bên đường, một hàng cây ngô đồng che khuất ánh trăng, hai ba ngọn đèn đường ẩn sau hàng cây, cả con đường ánh sáng lờ mờ.
Nhan Tâm hoảng hốt, nhưng không hiểu anh định làm gì.
Cảnh Nguyên Chiêu đặt cô sang ghế bên cạnh, rồi tháo thắt lưng da của mình ra.
Nhan Tâm tê cả da đầu, muốn trốn, nhưng bị anh giữ c.h.ặ.t.
Nhưng anh không cởi quần áo cô, chỉ hôn cô.
Hôn mãi, anh ôm c.h.ặ.t cô, một tay luồn vào trong áo cô, tay kia thì kéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
“Không, em không muốn!” Nhan Tâm liều mạng muốn rút tay lại.
Thế nhưng, sức cô yếu hơn Cảnh Nguyên Chiêu rất nhiều.
Đợi đến khi Cảnh Nguyên Chiêu thở ra một hơi khoan khoái, buông Nhan Tâm ra, môi cô đã bị anh hôn đến tê dại, ngón tay cũng đau nhức.
Cảnh Nguyên Chiêu mò mẫm cài lại thắt lưng.
Nhan Tâm tựa vào cánh cửa xe bên kia, ánh mắt mơ màng, lòng dạ hoang vu tột độ.
Cảnh Nguyên Chiêu ăn mặc chỉnh tề, lại sáp tới ôm cô: “Tâm Nhi, vừa rồi vất vả cho em rồi.”
Nhan Tâm không thèm để ý đến anh.
Cô quay đầu đi, trong lòng rất khó chịu.
Cô không thích như vậy.
“Tiếc là như vậy không đã nghiền cho lắm.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói, “Tôi không đợi hết mùa hè được đâu. Em chuẩn bị đi, ba ngày nữa tôi đến đón em.”
“Không được.” Nhan Tâm kiên quyết.
Cảnh Nguyên Chiêu: “Chuyện này không do em quyết định.”
“Em sẽ nói với mẹ anh. Cả chuyện anh bắt em làm vừa rồi, em cũng sẽ nói với bà ấy.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu: “Được thôi, cứ kể cho chi tiết vào. Là một người đàn ông, bất kỳ bí mật riêng tư nào của tôi cũng không sợ người khác biết, tôi rất tự hào về bản thân mình.”
Nhan Tâm: “Anh vô sỉ.”
“Em hiểu là được rồi, đừng có âm mưu đối phó với tôi. Cứ nghe lời tôi là được.” Cảnh Nguyên Chiêu nói, “Châu Châu à, lão t.ử mê muội em rồi.”
Nhan Tâm tê rần cả da đầu, vừa lúng túng vừa đau khổ.
Cô không biết trả lời thế nào, chỉ có thể nói câu nói bất lực nhất: “Anh đừng như vậy, Cảnh Nguyên Chiêu, em không thích.”
“Không thích tôi, hay là không thích nó?” Anh hỏi.
Nhan Tâm quay mặt đi: “Em thấy ghê tởm.”
Cảnh Nguyên Chiêu cười: “Tại sao lại ghê tởm? Vợ chồng các người vẫn chưa viên phòng à?”
Nhan Tâm: “…”
“Thế à?” Anh lại hỏi, “Chưa thấy của đàn ông bao giờ, nên thấy lạ?”
“Em thấy rồi!” Nhan Tâm nói, “Thấy rồi, cũng thấy ghê tởm. Em không chịu nổi chuyện này, Cảnh Nguyên Chiêu, em thực sự rất căm ghét anh!”
Cảnh Nguyên Chiêu không hề để tâm. Anh vẫn ôm c.h.ặ.t cô.
Một lát sau, phó quan quay lại, khởi động lại xe, đi đến phủ Đốc quân.
Cửa ra vào có một bóng người dong dỏng cao đang đứng đợi.
Trông thấy Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu xuống xe, người đó bước tới: “Là Nhan Tâm phải không?”
Nhan Tâm ngước mắt nhìn anh ta.
Cô có chút kinh ngạc.
Trước cổng phủ Đốc quân treo những chiếc đèn l.ồ.ng lớn, bên trong lắp đèn điện nên ánh sáng rực rỡ.
Người đàn ông vận một bộ trường sam màu xanh, đứng dưới ánh đèn. Ánh đèn chiếu lên mái tóc đen của ông, ánh lên một lớp bóng mờ ảo.
Nụ cười của ông hiền hòa.
Nhan Tâm dường như không nhận ra.
Cảnh Nguyên Chiêu đứng bên cạnh thấy cô ngẩn người thì cười nói: “Đúng là đồ ngốc, người mà em giành lại từ tay Diêm Vương, chính em lại không nhận ra sao?”
Nhan Tâm biết đó là Thịnh Viễn Sơn, em trai của phu nhân Đốc quân, cậu của Cảnh Nguyên Chiêu.
Chỉ là cô không dám nhận.
Thịnh Viễn Sơn nằm trên giường bệnh yếu ớt tiều tụy, tinh thần rệu rã; còn người trước mặt cô lúc này lại ôn nhuận thanh tú, đôi mắt xinh đẹp kia cũng đã có thần sắc.
“Đừng làm khó con bé.” Thịnh Viễn Sơn cười giải vây, “Dạo này Nhan Tâm bận rộn, quên mất cậu cũng là chuyện bình thường, dù sao cũng chỉ mới gặp một lần.”
Nhan Tâm cười ngượng ngùng.
Cô gọi một tiếng “Cậu”.
Thịnh Viễn Sơn đáp lời, cùng hai người đi vào trong.
Phòng ăn của phủ Đốc quân có bốn cột đồng kiểu cũ, trên thân cột rịn ra hơi nước man mát, là do bên trong đã bỏ thêm đá.
Vì vậy cả phòng ăn đều mát mẻ, không còn cái nóng oi ả của mùa hè.
Phu nhân Đốc quân chưa đến, người hầu mang trà lên cho Nhan Tâm và mọi người trước.
Nhan Tâm ngồi ngay ngắn, chậm rãi uống trà.
Cảnh Nguyên Chiêu về phòng trước, anh ta cần thay một chiếc quần khác.
Trong phòng ăn chỉ còn lại Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn, cô có chút khó xử.
“…Tiệm t.h.u.ố.c làm ăn thế nào rồi?” Thịnh Viễn Sơn lên tiếng trước.
Nhan Tâm: “Cũng ổn ạ.”
Lại im lặng.
Thịnh Viễn Sơn lấy t.h.u.ố.c lá ra, hỏi cô: “Có hút t.h.u.ố.c không?”
Nhan Tâm ngạc nhiên: “Cháu không ạ.”
Thịnh Viễn Sơn thấy đôi mắt dịu dàng của cô bỗng sáng lên vì kinh ngạc, không nhịn được cười: “Nhiều cô gái tân thời cũng hút t.h.u.ố.c lắm.”
