Trọng Sinh Có Được Trái Tim Thiếu Soái - Chương 78

Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:10

Con đương nhiên nói phải chứ, sao lại không phải người một nhà được? Em dâu chẳng phải là em gái ruột sao? Em gái ruột thì con và Cậu Hai đều yêu thương như nhau cả.

Con chỉ định nói một câu hợp thời thôi, rằng anh Hai yêu em, chị Hai cũng yêu em. Ai ngờ em dâu tư đa nghi, con mới nói được nửa câu, nó đã xông lên đ.á.n.h con rồi.”

Nói đoạn, Mợ Hai lại nức nở khóc.

Người nhà họ Khương lần lượt kéo đến.

Bà cụ được Ông Cả dìu vào phòng ăn ngồi xuống.

Nhan Tâm đứng một mình ở bên cạnh, phía sau là mấy người giúp việc.

“Con tủi thân quá, mẹ ơi. Báo chí bên ngoài toàn nói những lời tân thời, yêu với chẳng đương, con chỉ là thích chạy theo mốt một chút thôi. Ai ngờ lại chọc giận em dâu tư, nó đ.á.n.h con trước mặt bao nhiêu người. Mẹ, mẹ không làm chủ cho con, con đ.â.m đầu vào tường c.h.ế.t cho xong, con không còn mặt mũi nào để sống nữa.” Mợ Hai lại nói.

Rồi cô ta kéo chồng mình: “Cậu Hai, anh nói gì đi chứ!”

Gương mặt Cậu Hai lúc xanh lúc trắng.

Anh ta ấp úng một lúc mới nói: “Em dâu tư đúng là có hơi căng thẳng quá, chúng tôi đâu có nói gì đâu.”

Bà Cả liếc nhìn Bà cụ.

Bà cụ không nói gì, thậm chí còn không nhìn về phía Nhan Tâm.

Nhan Tâm cũng đang cúi đầu.

“Nhan Tâm, lời anh Hai chị Hai con nói, con có thừa nhận không?” Bà Cả hỏi.

Ông Cả Khương Tri Hành cũng nhíu mày: “Tự dưng động tay động chân đ.á.n.h người là con sai rồi. Con là em dâu, phải tôn trọng anh chị.”

Bà Cả: “Đúng là như vậy.”

Nhan Tâm lặng lẽ nhìn họ.

Trong ba người giúp việc đứng sau lưng cô, một người đột nhiên quỳ xuống.

Đó chính là cô người hầu có bộ n.g.ự.c đầy đặn.

“Thưa Lão phu nhân, thưa ông bà chủ, không phải như vậy đâu ạ!” Nữ giúp việc quỳ xuống, dập đầu một cái rồi mới nói lớn, “Là Cậu Hai trêu ghẹo Mợ Tư trước, Mợ Hai vào thấy vậy liền hùa theo, Mợ Tư mới đ.á.n.h Mợ Hai ạ.”

“Mày nói láo!” Mợ Hai Mị Tình hét lớn ngắt lời, “Người đâu, lôi nó ra ngoài đ.á.n.h hai mươi trượng. Dám vu khống chủ t.ử, mày chán sống rồi phải không?”

Nữ giúp việc run lẩy bẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

Hai người giúp việc còn lại, một nam một nữ, cũng quỳ xuống.

“Tôi xin làm chứng, đúng là Cậu Hai đã có hành vi không đứng đắn với Mợ Tư.”

“Cậu Hai chặn đường không cho Mợ Tư đi. Nhưng Mợ Hai vừa vào cửa đã châm chọc Mợ Tư trước. Rõ ràng biết là Cậu Hai trêu ghẹo, Mợ Hai còn nói ‘Anh Hai của em yêu em’.”

“Con xin chịu phạt, thưa Lão phu nhân, thưa ông bà chủ.”

Cả ba người giúp việc cùng chỉ vào Cậu Hai và Mợ Hai.

Phòng ăn nhất thời im lặng.

Sắc mặt Cậu Hai càng thêm khó coi; môi Mợ Hai cũng hơi tái đi.

“Lũ nô tài hèn mạt chúng mày, đừng tưởng chính phủ đốt khế ước bán thân rồi thì chúng mày thành người nhé! Dám vu cáo chủ t.ử!” Mợ Hai gầm lên.

Nhan Tâm nhìn thẳng vào cô ta: “Chị Hai, ai ai cũng vu cáo chị và anh Hai, ai ai cũng có tội. Nếu đã vậy, thì đ.á.n.h trượng cả tôi luôn đi. Chỉ là hôm nay tôi đã được mở mang tầm mắt, hóa ra nhà chúng ta là một nơi nói lý lẽ như thế này.”

Sắc mặt Ông Cả càng thêm khó coi.

Vừa rồi ông ta cũng đã trách Nhan Tâm.

Bà cụ nghe đến đây, bèn cười lạnh một tiếng: “Thằng Hai với con vợ nó chui chung một chăn, dĩ nhiên là nói một giọng rồi. Người hầu và con dâu út đều nói chúng nó sai, vậy thì chắc chắn không oan. Thằng Hai từ nhỏ đã như con mèo tham ăn, chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

Cậu Hai suýt nữa thì ngất xỉu.

Nhưng mà, bà nội xưa nay vẫn luôn khắc nghiệt với con cháu, không chỉ riêng gì anh ta.

Bà Cả có chút mất mặt: “Mẹ, đám người hầu lại nhất loạt bênh vực con dâu út như vậy, chứng tỏ…”

“Chứng tỏ nó có lý.” Bà cụ nói.

Bà Cả: “…”

“Con cả, lời mẹ con nói có đúng không?” Bà cụ lại hỏi Ông Cả, “Có phải vì có lý, nên người hầu thà chịu đòn cũng phải bênh vực nó không?”

Khóe miệng Ông Cả giật giật.

Đám người hầu trong nhà, đứa nào đứa nấy đều tham sống sợ c.h.ế.t, chỉ biết nịnh trên nạt dưới.

Rõ ràng, chúng thấy Nhan Tâm là con gái nuôi của Phu nhân Đốc quân nên muốn nịnh bợ cô.

Thêm vào đó, thằng Hai thường ngày đúng là có chút lăng nhăng, không phải người trong sạch gì.

“Mẹ nói phải.” Ông Cả đành phải đáp.

Bà Cả đảo mắt một vòng, trên mặt lập tức nở nụ cười: “Bọn trẻ cãi nhau, chỉ là chút xích mích nhỏ thôi mà.”

Rồi quay sang nói với vợ chồng Cậu Hai, “Ồn ào ầm ĩ, còn ra thể thống gì nữa? Hai đứa về phòng tự kiểm điểm đi.”

Chuyện lớn hóa nhỏ.

Mợ Hai vốn được mẹ chồng “nuông chiều sinh hư”, không biết nhìn sắc mặt: “Mẹ, nó đ.á.n.h con…”

Bà Cả: “Nếu đã như vậy, cũng là Nhan Tâm không đúng.”

Mợ Hai: “Vâng, như thế thật không công bằng với con.”

Cô ta muốn Nhan Tâm xin lỗi.

Cô ta bị đ.á.n.h, chẳng mấy chốc cả nhà người hầu đều biết, sau này cô ta còn sống thế nào nữa?

Đừng nói đến các chị em dâu, em chồng, ngay cả người hầu cũng sẽ giẫm lên đầu cô ta.

Nhan Tâm nghe vậy, liền chậm rãi bước lên phía trước.

Mọi người còn tưởng cô định xin lỗi để giải quyết trong hòa bình, thì Nhan Tâm đã đi đến trước mặt Cậu Hai, giơ tay tát mạnh cho anh ta một cái.

Mọi người: “…”

Cậu Hai: “…”

Nhan Tâm lại lùi về mấy bước, đến vị trí mà Cậu Hai không thể đ.á.n.h trả, mới hỏi Mợ Hai: “Chị Hai, như vậy đã công bằng chưa?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.