Trọng Sinh Có Không Gian: Nữ Thần Y Được Sủng Ái Tận Trời - Chương 36: Góa Phụ Đen Hào Môn
Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:08
Cả lớp im phăng phắc, bị tiếng quát đầy uy h.i.ế.p của Cảnh Vân Chiêu làm cho sững sờ, người thì cau mày, người thì kinh ngạc, biểu cảm vô cùng phong phú.
"Bộp!"
Phía sau Cảnh Vân Chiêu bỗng vang lên tiếng đập sách xuống bàn.
"Nói hay lắm! Tôi thấy Tưởng Hạ cậu đúng là no cơm rửng mỡ mới đi lo chuyện bao đồng nhà người khác! Đừng tưởng vừa nãy tôi không nghe thấy, bày đặt ra vẻ Quan Âm Bồ Tát định dạy đời ai thế hả?! Người ta Cảnh Vân Chiêu không muốn về thì liên quan gì đến cái rắm nhà cậu. May mà cậu nói mấy lời đó với Cảnh Vân Chiêu đấy, chứ gặp phải tôi á, tôicòn lâu mới thèm nói lý với cậu, tôi tát cho một phát bay sang lớp 2 luôn cậu tin không?!" Một nữ sinh ngồi phía sau đứng dậy, hào sảng nói lớn.
Cảnh Vân Chiêu cũng hơi ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn nữ sinh đó, trong lòng trào dâng một cảm giác thán phục.
Tiêu Hải Thanh! Ngay cả kiếp trước khi cô ở trong tù, cũng không ít lần nghe đến những "chiến tích" lẫy lừng của cô gái này!
Hiện tại Tiêu Hải Thanh chỉ là cán sự môn thể d.ụ.c của lớp 1, tính tình phóng khoáng, đậm chất "nữ hán t.ử", nhưng ngoại hình lại rất xinh đẹp, hoàn toàn trái ngược với phong cách của Tô Sở.
Thành tích của Tiêu Hải Thanh không quá xuất sắc nhưng cũng không tệ. Thực ra cô ấy rất thông minh, chỉ là tâm trí phần lớn dành cho thể thao, không thích học vẹt.
Kiếp trước khi cô nghỉ học về lại nhà họ Kiều, thi thoảng có nghe Kiều Hồng Diệp nhắc đến cái tên Tiêu Hải Thanh.
Tiêu Hải Thanh không thích những cô gái giả tạo. Tuy không học cùng lớp nhưng sau này không biết vì lý do gì mà cô ấy lại đối đầu gay gắt với Kiều Hồng Diệp, khiến Kiều Hồng Diệp mấy lần phải chịu thiệt thòi.
Cô hiểu Kiều Hồng Diệp, với tính cách không chịu thua thiệt đó, chắc chắn ả đã lén lút liên hệ với bọn côn đồ bên ngoài để dùng thủ đoạn tương tự đối phó với Tiêu Hải Thanh. Nhưng Tiêu Hải Thanh biết chút võ vẽ, không những trốn thoát mà trong cơn tức giận còn đ.á.n.h cho Kiều Hồng Diệp một trận tơi bời. Từ đó về sau, Kiều Hồng Diệp muốn yên thân nên chỉ dám c.h.ử.i đổng ở nhà vài câu chứ không dám động đến Tiêu Hải Thanh nữa.
Sau khi cô vào tù, vài ngày trước khi c.h.ế.t cô tình cờ đọc báo thấy ảnh Tiêu Hải Thanh chễm chệ trên trang nhất, bài báo gọi cô ấy là "Góa phụ đen hào môn".
Bài báo đưa tin rằng Tiêu Hải Thanh khi học đại học ở Bắc Kinh đã không chịu ngồi yên, chuyên đi quyến rũ những người đàn ông lớn tuổi giàu có. Mỗi lần cô ấy vừa cưới xong thì những người đàn ông đó lại qua đời, cô ấy nghiễm nhiên thừa kế tài sản, trở thành người giàu mới nổi.
Tuy cô không hiểu rõ về Tiêu Hải Thanh, nhưng cô biết cô gái này rất cương trực. Hai chữ "quyến rũ" tuyệt đối không phải việc cô ấy sẽ làm.
Còn về bài báo, chỉ có thể tin một nửa.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, cô đều có ấn tượng rất tốt về Tiêu Hải Thanh.
Trong mắt Cảnh Vân Chiêu ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc, cô quay lại nhìn Tiêu Hải Thanh nói: "Đã rõ, sau này nếu có kẻ nào không có mắt chọc vào tôi, cứ theo cách của cậu mà làm!"
"Cô em cũng biết điều đấy! Nào, sau này chị đây bảo kê cho em!" Tiêu Hải Thanh nhếch mép cười, giơ tay đập tay với Cảnh Vân Chiêu một cái "bốp", coi như kết bạn.
Cô ấy cũng ngạc nhiên, vốn tưởng Cảnh Vân Chiêu sinh ra đã là cái bao cát để người ta trút giận, hóa ra không phải vậy. Dưới vẻ ngoài yếu đuối kia lại ẩn chứa một tiểu vũ trụ chực chờ bùng nổ cơ đấy!
Mặt Tưởng Hạ đen sì như đ.í.t nồi.
Nếu nói trong lớp này cậu ta ngại đắc tội với ai nhất, thì ngoài cô giáo Kim ra chính là Tiêu Hải Thanh.
Cậu ta không phải sợ một đứa con gái như Tiêu Hải Thanh, mà là... cô ấy không nói lý lẽ.
Chỉ cần Tiêu Hải Thanh cho là đúng thì cô ấy sẽ chẳng thèm nghe ai nói nhảm, nói nhiều là cô ấy đ.ấ.m cho thật đấy. Hơn nữa cô ấy lại hay chơi xấu, đ.á.n.h người xong không bao giờ thừa nhận, đôi khi để tránh bị phạt, lợi dụng lúc không ai để ý cô ấy còn tự đ.ấ.m mình một cái để vu oan giá họa cho người khác. Tinh quái vô cùng, đ.á.n.h bao nhiêu người mà đến giờ vẫn chưa bị ghi tội lần nào.
