Trọng Sinh Có Không Gian: Nữ Thần Y Được Sủng Ái Tận Trời - Chương 7: Hấp Thu Nạp Linh Ngọc
Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:03
Ông lão dặn dò xong những lời đó, hình bóng mờ ảo dần nhạt đi.
Trong lòng Cảnh Vân Chiêu dấy lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng quỳ xuống nói: "Vãn bối nhất định sẽ tuân theo lời dạy bảo của lão tổ tông, nếu có làm trái, định sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế!"
"Được rồi, những gì cần nói lão phu đã nói hết, con hãy tự lo liệu cho tốt. Đúng rồi, thời gian trong không gian này trôi chậm hơn bên ngoài năm lần, con ra ngoài rồi không cần hoảng hốt. Còn về phương pháp ra vào cũng đơn giản, chỉ cần tập trung tinh thần là được..."
Nói xong, hình bóng ấy hoàn toàn tan biến.
Cảnh Vân Chiêu ghi tạc tất cả những lời dặn dò vào lòng, hướng về phía hư ảnh vừa biến mất dập đầu thật mạnh mấy cái.
Ông trời thương xót cô, cho cô đời này có thể sống một cuộc sống khác biệt.
Mím môi, Cảnh Vân Chiêu đứng dậy, làm theo phương thức lão tổ tông chỉ dạy. Quả nhiên, vừa mở mắt ra, cô đã trở lại phòng mình.
Nhưng cùng lúc đó, bụng cô lại sôi lên sùng sục, cô sực nhớ tới bát cháo đã uống trước khi vào không gian.
Trong bụng như sông cuộn biển gầm. Nếu cô nhớ không lầm, đêm nay cô sẽ phải chịu đựng nỗi khổ sở của việc tiêu chảy cấp, hơn nữa sáng sớm mai sẽ vì hành hạ suốt đêm mà phát sốt, cả người ốm nặng một trận, phải hơn một tuần mới khỏi.
Và cũng chính trong một tuần đó, Diệp Cầm qua đời. Cô thậm chí không còn sức để tham gia tang lễ, khiến họ hàng thân thích của nhà họ Kiều và nhà họ Diệp chỉ trích suốt một thời gian dài, sau này dù có bị oan ức cũng chẳng ai thèm đoái hoài.
Cảnh Vân Chiêu khó chịu ôm bụng, lao ra khỏi phòng, lại phát hiện cửa nhà vệ sinh đóng c.h.ặ.t, bên trong rõ ràng có người.
"Chị à? Ngại quá nhé, bụng em không thoải mái, chị ra chỗ khác giải quyết đỡ đi..." Giọng nói của Kiều Hồng Diệp rõ ràng mang theo ý cười cợt nhả.
Kiếp trước cô không gây chuyện mà ngoan ngoãn uống cháo ngay nên không có màn này, nhưng hiện tại, Cảnh Vân Chiêu cũng chẳng còn cách nào khác. Trong đầu cô nhớ tới không gian, chỉ có thể quay về phòng và tiến vào đó một lần nữa.
Thật may, ở trong không gian, cơn đau bụng hiển nhiên không còn rõ ràng như bên ngoài.
Nghĩ ngợi một chút, Cảnh Vân Chiêu lấy phiến ngọc ra, nhỏ một giọt m.á.u tươi lên phiến ngọc đầu tiên.
Trong nháy mắt, ánh sáng xanh tụ lại. Cảnh Vân Chiêu cảm thấy trước mắt một trận hoảng hốt, dường như có vô số văn tự đang không ngừng sắp xếp tổ hợp, chỉ trong chớp mắt đã chui tọt vào óc cô. Trong đầu bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều kiến thức kỳ lạ.
Cô chưa từng nghĩ bộ não con người có thể hoạt động như vậy, những dòng chữ đó dường như khắc sâu hơn bất cứ thứ gì, chỉ cần cô nghĩ về chủ đề đó, kiến thức sẽ tự động hiện lên.
Tuy nhiên, khi lướt qua những kiến thức này, cô thực sự kinh ngạc.
Thảo nào lão tổ tông bảo không được tham nhiều, chỉ riêng một phiến Nạp Linh Ngọc này đã chứa đựng nội dung tương đương với hơn một ngàn cuốn sách!
Trong cháo Kiều Hồng Diệp bỏ t.h.u.ố.c xổ, Cảnh Vân Chiêu liên tục tìm kiếm trong đầu, quả nhiên tìm được rất nhiều phương t.h.u.ố.c trị liệu. Nhưng trong lòng cô vẫn có chút bất lực, phương t.h.u.ố.c đều là đồ tốt, nhưng hiện tại cô chẳng có gì trong tay, đi đâu mà tìm d.ư.ợ.c liệu? Tìm được rồi thậm chí còn cần nồi niêu mới có thể sắc t.h.u.ố.c trong không gian!
Thuốc thì đương nhiên có thể mua, mấu chốt là cô không một xu dính túi!
Nước xa không cứu được lửa gần, dù là t.h.u.ố.c đông y hay t.h.u.ố.c tây, lúc này đối với cô đều vô dụng.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng rối bời, cô ép buộc bản thân phải bình tĩnh suy nghĩ, giữ cho ý chí tỉnh táo. Quả nhiên trong đầu lại hiện ra những phương pháp khác.
Bấm huyệt massage!
Năm ngón tay khép lại, xoa nhẹ vùng bụng, đẩy xuống cổ tay, các huyệt Thiên Xu, Quan Nguyên, Đại Trường Du, Thủ Tam Lý..., lại dùng lòng bàn tay hoặc ngón cái xoa huyệt Khí Hải...
Cảnh Vân Chiêu vội vàng làm theo chỉ dẫn trong Nạp Linh Ngọc, cho đến khi cảm thấy những vị trí được ấn có chút đau nhức thì cảm giác khó chịu ở bụng đã đỡ hơn rất nhiều. Trong lòng vui sướng, cô tiếp tục massage, chẳng bao lâu sau bụng đã êm dịu hẳn, cô hoàn toàn yên tâm.
Nhớ tới Kiều Hồng Diệp vẫn đang cố thủ trong nhà vệ sinh bên ngoài, Cảnh Vân Chiêu cười lạnh.
Cô ả thích ngồi trong nhà vệ sinh đến thế sao? Vậy thì tốt, đêm nay tốt nhất đừng có mà mò ra!
