Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 288
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:37
Tô Trường Vinh cũng biết mình làm sai. Tiền trong nhà là do hai vợ chồng cùng kiếm, tiêu pha khoản lớn thế nào cũng phải nói với vợ một tiếng. Lần này vì sợ vợ trách móc nên ông mới giấu, giờ thì hay rồi, vợ càng giận hơn.
"Mẫn Tử, con vào nói đỡ cho ba vài câu, ba biết sai rồi, bảo mẹ con đừng giận nữa."
Tô Mẫn đứng dậy: "Con không xen vào chuyện người lớn đâu, có gì ba tự vào nói với mẹ đi. Con đi ngủ trước đây, ba cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Nói xong cô đi thẳng vào phòng mình.
Chuyện này đúng là ba cô sai lè ra rồi, cô không bênh được. Đàn ông nhiều khi cứ phải để cho một bài học nhớ đời mới chừa.
Vào phòng, thấy mẹ đang ngồi trên giường hậm hực.
"Mẹ, mẹ đừng giận nữa, hại sức khỏe không đáng đâu ạ."
"Ba con bảo con vào làm thuyết khách hả?"
"Ba có nhờ nhưng con không nhận lời, con chỉ không muốn mẹ giận thôi. Thực ra nghĩ kỹ thì cũng không nghiêm trọng lắm, anh em họ hàng giúp đỡ nhau lúc khó khăn cũng là chuyện thường tình mà, chẳng qua lần này đến lượt nhà mình thôi."
"Hừ, con thử để ba con đi vay tiền xem, xem người ta có cho vay không. Chú ba con hồi trước còn khinh nhà mình đi nhặt đồng nát, giờ sao lại mặt dày đến vay tiền?"
Thấy mẹ càng nói càng hăng, Tô Mẫn hỏi thẳng: "Tiền thì cũng cho vay rồi, giờ mẹ định thế nào? Chẳng lẽ cứ giận dỗi ba mãi thế à?"
"Không giận nữa, nhưng phải cho ông ấy một bài học, không thì ông ấy tưởng mẹ dễ tính, lần sau lại được đằng chân lân đằng đầu. Mai mẹ sẽ bắt ông ấy đi tìm chú ba đòi giấy nợ. Ba con sĩ diện chắc chắn không bắt viết giấy nợ đâu, mẹ phải bắt ông ấy đi đòi bằng được."
Tối qua Tôn Thu Phương không về phòng ngủ, sáng hôm sau dậy thì Tô Trường Vinh đã nấu xong bữa sáng.
"Thu Phương, cơm canh xong rồi, bà vào ăn đi." Tô Trường Vinh cười cầu hòa.
Tôn Thu Phương liếc chồng một cái, mặt lạnh tanh ngồi vào bàn ăn. Tô Mẫn thấy không khí căng thẳng, tự giác cầm cái bánh bao vừa ăn vừa ngồi xem tivi trên ghế sô pha.
Thấy vợ con chịu ăn, Tô Trường Vinh thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống cạnh vợ cùng ăn.
Ăn được một lúc, Tôn Thu Phương hỏi đến chuyện giấy nợ. Quả nhiên, vừa nhắc đến giấy nợ, mặt Tô Trường Vinh lộ rõ vẻ chột dạ.
Tôn Thu Phương thấy thế ném đôi đũa xuống bàn cái "cạch": "4000 đồng đấy ông ạ, có phải ít đâu mà ông không bắt viết giấy nợ. Ông cũng liều thật đấy."
Tô Trường Vinh khó xử: "Thu Phương, chú Quý bảo hai năm nữa sẽ trả, lương hai vợ chồng chú ấy gộp lại hai năm là đủ trả rồi."
"Ai biết được thật hay giả, anh em ruột thịt thì tiền bạc càng phải phân minh, sao ông cứ xuề xòa thế. Cho dù tôi tin Tô Trường Quý, nhưng tôi không tin con mụ Thiệu Vân kia. Ông không nhớ mụ ta từng làm chuyện gì à, còn định ve vãn ông nữa chứ, tôi nghĩ đến là thấy buồn nôn."
Tô Trường Vinh vội thanh minh: "Thì có chuyện gì đâu, tôi đâu phải loại người đó."
"Có chuyện gì thì tôi lột da ông." Tôn Thu Phương mím môi, "Trưa nay chúng ta cùng đến nhà chú Quý, bắt chúng nó viết giấy nợ. 4000 đồng không phải là con số nhỏ, giờ ông kiếm được tiền nên không coi trọng, chứ ông không nhớ hồi mình nghèo khó, một trăm đồng cũng quý như vàng à. Số tiền này ông cho vay, ông nghĩ xem ở quê biết chuyện sẽ nói thế nào. Lần trước chú hai đến vay hai trăm đồng tôi còn không cho, giờ ông hào phóng vung tay cho chú ba vay tận 4000, ông làm cái kiểu gì thế hả?"
Nghe vợ phân tích, Tô Trường Vinh mới sực tỉnh, lo sốt vó: "Thế giờ làm sao?"
"Làm sao cái gì, hôm nay đi tìm chú Quý lấy giấy nợ, rồi dặn dò chú ấy kín tiếng chuyện này. Nếu để ở quê biết chuyện thì bảo chú ấy liệu mà đập nồi bán sắt trả tiền cho chúng ta ngay. Tôi không muốn làm ơn mắc oán đâu."
Lần này Tô Trường Vinh không dám chần chừ nữa, gật đầu lia lịa.
Thực ra lúc Tô Trường Quý đến vay tiền, ông cũng không muốn cho vay lắm. Nhưng nghĩ em trai vừa ly hôn, trắng tay, vợ mới thì chưa biết thế nào, trong ba anh em giờ nó t.h.ả.m nhất. Nó kể lể khóc lóc t.h.ả.m thương quá, ông làm anh cả không nỡ thấy em cùng đường tuyệt lộ. Nghĩ 4000 đồng với ba cái cửa hàng nhà mình thì một tháng là kiếm lại được nên mới cho vay. Lúc đó ông quên bẵng mất chuyện ở quê, giờ vợ nhắc mới nhớ, nếu để thằng hai biết chuyện thì bố mẹ ông lại có cớ mà làm ầm ĩ lên.
