Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 306
Cập nhật lúc: 25/12/2025 11:13
Dù sao thì mặc kệ ai ích kỷ hay không, cô đều không muốn vì người khác mà làm khổ bản thân. Cho dù bị nói là ích kỷ, cô cũng muốn bản thân thoải mái trước đã.
Một lát sau, học sinh trong lớp dần đến đông đủ. Tô Mẫn phát hiện mình thế mà lại được phân cùng lớp với Ôn Hòa Bình.
Khi Ôn Hòa Bình nhìn thấy cô, mắt cậu sáng lên, vui vẻ đi tới ngồi xuống chỗ Trương Phán Phán vừa ngồi lúc nãy: "Tô Mẫn, cậu cũng học lớp này à? Cậu đến bao giờ thế, lúc tớ đi báo danh sao không thấy cậu?"
Tô Mẫn gặp lại bạn cũ cũng rất vui, nhưng đối diện với Ôn Hòa Bình vẫn có chút gượng gạo, cô cười xã giao: "Tớ báo danh hôm qua, lúc đó đông người lắm."
"À. Tớ đến trước 2 ngày, báo danh xong thì ở nhà dì tớ. Dì tớ sống ở thành phố nên tớ ở nhờ nhà họ."
"Vậy à, thế thì tốt quá, có người thân ở đây cũng tiện." Tô Mẫn đáp lời không mặn không nhạt.
Ôn Hòa Bình vốn muốn nói chuyện nhiều hơn với Tô Mẫn, nhưng cảm thấy chủ đề giữa hai người không kéo gần được khoảng cách, nên cũng không biết tiếp tục thế nào. Cậu cười gượng gạo: "Vậy tớ không làm phiền cậu đọc sách nữa, tớ dọn bàn chút đây."
Nói xong liền xoay người lau bàn.
Liêu Chiêu Đệ cũng biết chuyện tin đồn giữa Ôn Hòa Bình và Tô Mẫn trước đây, tuy cuối cùng đã chứng thực là do Tô Văn Văn bịa đặt, nhưng chuyện này cũng khá xấu hổ. Nhìn thấy Ôn Hòa Bình, cô bé liếc nhìn Tô Mẫn, thấy Tô Mẫn bình thường mới yên tâm.
Một lát sau, chuông vào học vang lên. Giáo viên chủ nhiệm là thầy Hoàng, đeo kính gọng đen, trông rất nghiêm khắc. So với thầy Ngô Dụng thì hoàn toàn là hai phong cách khác nhau.
Tiết đầu tiên, sau khi thầy giới thiệu bản thân thì nói một tràng những lời động viên học sinh mới. Sau đó bắt đầu sắp xếp lại chỗ ngồi.
Dường như các thầy cô đều thích dùng thành tích để xếp chỗ, lần này thầy Hoàng vừa nói đổi chỗ liền lấy bảng điểm ra.
Học sinh nhìn bảng điểm cũng khá tò mò, đều muốn biết thành tích của mình trong lớp thế nào, đứng ở thứ hạng nào.
Nghe thầy bắt đầu đọc danh sách, Tô Mẫn dỏng tai lên nghe. Khi nghe thấy Trương Phán Phán đứng thứ 5, cô khá khâm phục cô bạn này. Cô từng học ở trường làng nên biết chất lượng giáo viên kém xa thành phố, Trương Phán Phán đạt được thành tích này chắc chắn đã phải nỗ lực rất nhiều. Mãi đến khi nghe tên mình ở vị trí thứ 10, Tô Mẫn mới yên tâm. Không quá thấp, sau này cố gắng thêm chút nữa có lẽ sẽ lọt vào top 10. Chiếm được vị trí trong top 10 của lớp chọn trường trọng điểm thành phố thì thi đại học không thành vấn đề, chỉ là thi vào đại học ở thành phố B thì có thể hơi khó khăn.
Ôn Hòa Bình đứng thứ 15, Liêu Chiêu Đệ đứng thứ 28, Đường Mạn và Doãn Tĩnh xếp sau nữa, Tô Mẫn cũng không chú ý đếm, không biết cụ thể là thứ hạng bao nhiêu.
Lúc đổi chỗ ngồi, Trương Phán Phán lại bị xếp xuống ngồi ở vị trí phía sau.
Tô Mẫn vẫn ngồi ở vị trí cũ, Ôn Hòa Bình cũng không di chuyển. Vì chỗ ngồi bên cạnh Tô Mẫn ở phía sau, không ai tranh giành nên Liêu Chiêu Đệ cũng giữ được chỗ của mình.
Đường Mạn và Doãn Tĩnh đều ngồi vào chỗ bên cạnh Trương Phán Phán. Tô Mẫn lúc này mới hiểu, hóa ra lúc trước Trương Phán Phán ngồi xuống phía sau là để nhường chỗ cho nhóm Đường Mạn.
Xếp chỗ xong, cả lớp bắt đầu tự giới thiệu. Tô Mẫn tuy không định hòa mình quá sâu vào tập thể lớp, nhưng cũng nghiêm túc lắng nghe từng người giới thiệu, cố gắng nhớ tên mỗi người.
Chờ giới thiệu xong hết, cô nhớ được khoảng một phần ba tên, số còn lại thì nhớ mặt, nếu gặp ở ngoài cũng biết là bạn cùng lớp.
Chỉ riêng việc đổi chỗ và tự giới thiệu đã mất toi hai tiết học, Tô Mẫn cảm thấy hơi tiếc thời gian. Mỗi lần khai giảng chuyển cấp, mấy ngày đầu cả thầy lẫn trò đều chưa thể nhanh ch.óng vào guồng, ít nhất phải mất nửa tháng mới thực sự hòa nhập vào môi trường mới.
Buổi trưa tan học, Ôn Hòa Bình muốn mời Tô Mẫn đi ăn cơm trưa.
Tô Mẫn lắc đầu từ chối: "Tớ với Chiêu Đệ phải về ký túc xá, cậu chẳng phải phải về nhà dì sao, đừng ăn ở ngoài nữa. Bọn tớ về trước đây." Nói rồi kéo Liêu Chiêu Đệ ra khỏi lớp.
Ôn Hòa Bình nhìn theo bóng lưng Tô Mẫn, trong lòng có chút thất vọng.
Nhưng ngay sau đó cậu lại nghĩ, giờ đã học cùng lớp với Tô Mẫn rồi, sau này còn tận ba năm, đến lúc đó cậu lại thi cùng trường đại học với Tô Mẫn, lâu ngày Tô Mẫn sẽ quen với sự hiện diện của cậu thôi.
