Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 337
Cập nhật lúc: 26/12/2025 00:58
Buổi chiều, Tô Mẫn ngồi yên tĩnh trong văn phòng vẽ lại các mẫu thiết kế cải tiến từ đống vải cắt hỏng.
"Giám đốc, không thể làm thế được, vốn dĩ đã ngắn rồi, giờ cắt ngắn nữa thì mặc kiểu gì? Hơn nữa một nhát kéo xuống là không cứu vãn được đâu, chỗ vải này thành giẻ rách hết." Tại văn phòng phân xưởng sản xuất, Chủ nhiệm Tiếu khổ sở khuyên can.
Diệp Vĩnh Phúc uống một ngụm trà nguội: "Không thì sao? Cứ ngồi chờ c.h.ế.t à? Lão Tiếu, cái nhà máy này là tâm huyết cả đời tôi, dù có phải đ.á.n.h cược một phen tôi cũng muốn nó vượt qua cửa ải này."
Nghe những lời tâm huyết của Diệp Vĩnh Phúc, trong lòng Chủ nhiệm Tiếu chợt thấy chột dạ. Nhưng nhớ đến những lợi ích Lý Hoa hứa hẹn, ông ta lại cứng lòng. Hơn nữa, ông ta đã từng làm chuyện phản bội nhà máy, dù lần này không làm thì Diệp Vĩnh Phúc cũng chẳng tha cho ông ta, chi bằng đi theo Lý Hoa còn hơn.
Đến chiều thì mấy bản vẽ mẫu đã hoàn thành.
Diệp Vĩnh Phúc nhìn những mẫu thiết kế của Tô Mẫn, mắt sáng lên. Tuy chưa thấy thành phẩm nhưng những mẫu mới này quả thực khác biệt so với những kiểu dáng thông thường trước đây. Cầm bản vẽ trong tay, ông lập tức cho người làm áo mẫu.
Khi mặc thử lên người nữ công nhân, quả nhiên vô cùng bắt mắt.
Để đẩy nhanh tiến độ, Tam Diệp quyết định tăng ca cả buổi tối, gấp rút cắt may lô hàng này cho kịp thời gian tung ra thị trường.
Lúc này Tô Mẫn vẫn chưa biết, những mẫu trang phục cải tiến của cô, không lâu sau đó sẽ tạo nên một cơn sốt áo vest lửng độn vai.
Xong việc, Tô Mẫn xuống phân xưởng tìm Tôn Yến.
Thấy Tô Mẫn đến, Tôn Yến rất vui. Cô bé đã cắt phăng mái tóc đuôi ngựa dài, để kiểu tóc ngắn học sinh, trông rất gọn gàng, khỏe khoắn.
Tổ trưởng phân xưởng biết quan hệ giữa Tôn Yến và Tô Mẫn nên cho cô bé nghỉ tay một lúc để hai chị em nói chuyện.
"Cường T.ử giờ chịu đi học rồi, mẹ chị ban đầu định bắt nó đi làm luôn nhưng chị không đồng ý. Dù thành tích nó thế nào thì chị cũng muốn nó học hết cấp hai. Còn sau này có học tiếp hay không thì chưa biết. Thực ra chị muốn Cường T.ử đi bộ đội, sau này nếu phấn đấu tốt, xuất ngũ chuyển ngành cũng có công ăn việc làm ổn định."
Nghe dự định của Tôn Yến, Tô Mẫn rất ủng hộ. Tính tình Tôn Cường không ngỗ ngược như Tô Xán, cậu bé rất hiểu chuyện, chỉ là có khoảng cách với mợ cả nên hay chống đối. Nếu cứ để mặc không ai quản thì rất dễ sinh hư. Nhà cô và nhà cậu út đều không tiện can thiệp, Tôn Yến làm chị gái đứng ra lo liệu là hợp lý nhất.
"Đúng rồi, chị Yến có dự định gì cho bản thân chưa? Định làm ở nhà máy mãi sao?"
"Chị chưa có ý tưởng gì cả, giờ còn phải lo cho Cường T.ử đi học, cũng chẳng có vốn liếng làm gì. Với lại nhà máy bao ăn ở, rất hợp với chị."
"Nếu sau này em mở cửa hàng trên thành phố, chị có muốn về làm với em không?"
"Mở cửa hàng trên thành phố á?"
"Vâng, em định mở shop thời trang trên đó, cần người tin cậy trông coi cửa hàng và sửa chữa quần áo. Nếu chị muốn thì về làm cùng em, lương không thấp hơn ở nhà máy đâu. Còn nếu không thích thì ở lại nhà máy cũng tốt." Trước khi về huyện Tô Mẫn đã có ý định này, dù chuyện hợp tác với Giám đốc Diệp có thành hay không thì cô cũng muốn rủ Tôn Yến về làm cùng. Chiêu Đệ tuy làm được nhưng không thể trông hàng suốt ngày, hơn nữa sau này cô còn định làm hàng may đo cao cấp, cũng cần thêm người. Thuê người lạ không yên tâm, nếu có Tôn Yến giúp thì quá tốt.
Tôn Yến nghe kế hoạch của Tô Mẫn, mắt sáng rực lên.
Cô bé giờ hiểu biết hơn trước nhiều, biết thành phố phát triển hơn huyện lỵ. Hơn nữa năng lực của Tô Mẫn cô bé đã thấy tận mắt, đến Giám đốc Diệp còn coi trọng, nếu Tô Mẫn khởi nghiệp, cô bé được đi theo, chắc chắn tương lai sẽ không kém bây giờ.
Cô bé cười rạng rỡ, giọng đầy phấn khích: "Mẫn Tử, nếu em nói thật thì cho chị theo với."
Lúc rời khỏi nhà máy thì đã lỡ chuyến xe cuối về thành phố, hơn nữa ngày mai còn phải bàn chi tiết hợp tác với Giám đốc Diệp, nên Tô Mẫn gọi điện về nhà báo không về.
Cúp máy xong, Tô Mẫn đi thẳng đến quán của Tôn Hải.
Từ khi lên thành phố học, lâu lắm rồi Tô Mẫn không về thăm gia đình cậu út, và tất nhiên người cô nhớ nhất là bé Đậu Đậu.
