Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 378
Cập nhật lúc: 27/12/2025 01:20
Tô Mẫn cười: "Cảm ơn Giám đốc Diệp."
"Khách sáo gì chứ, cháu đóng góp cho nhà máy nhiều như vậy, lần này Tam Diệp nổi tiếng cả nước cũng là nhờ mấy mẫu thiết kế của cháu. Thực ra chú rất mong sau này chúng ta có thể tiếp tục hợp tác."
Tô Mẫn cười: "Sau này sẽ có cơ hội thôi ạ." Dù sao cô cũng không muốn cắt đứt mối quan hệ này. Nhưng hiện tại cô thực sự muốn điều tra xem rốt cuộc là kẻ nào đã đập phá cửa hàng của mình.
Đặt xong mấy mẫu quần áo và lấy vài chiếc áo mẫu về, Tô Mẫn chuẩn bị về nhà vẽ lại kiểu dáng đã chỉnh sửa.
"Không ngờ các bác cũng đến đây, biết thế chúng em về sớm hơn một chút."
Tô Mẫn vừa về đến cửa đã nghe tiếng mẹ nói chuyện khách sáo bên trong.
Cô thắc mắc không biết là ai đến mà mẹ mình lại khách sáo thế.
Tô Mẫn tò mò mở cửa vào nhà, định xem là ai thì nghe Tôn Thu Phương cười nói: "Mẫn T.ử về rồi đấy à."
Cô ngẩng lên nhìn, sững sờ ngạc nhiên.
Không ngờ khách đến nhà lại là bà nội Tiết và Tiết Miễn.
Cô nhìn Tiết Miễn, thấy cậu cũng đang nhìn mình, đôi mắt lấp lánh ý cười.
"Cháu chào bà nội Tiết ạ." Cô vội vàng chào hỏi rồi thay giày vào nhà.
Bà nội Tiết cười hiền hậu: "Ừ, chào cháu, con bé ngoan quá." Bà quay sang nói với Tôn Thu Phương: "Vẫn là cô khéo dạy con, con bé ngoan ngoãn thế này, chẳng bù cho thằng Miễn nhà tôi, bướng bỉnh lắm."
Biết bà cụ khiêm tốn, Tôn Thu Phương cười đáp: "Mẫn T.ử nhà tôi ngày thường nhìn thì ngoan đấy, nhưng lúc bướng lên thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Trẻ con giờ đứa nào chẳng thế, tại tôi chiều nó quá mà."
"Con gái thì phải chiều chứ." Bà cụ cười ha hả.
Tiết Miễn ngồi cạnh Tô Mẫn, muốn nói chuyện với cô nhưng ngại người lớn nên không dám mở lời.
Tôn Thu Phương thấy vậy bèn bảo: "Mẫn Tử, hay con dẫn Tiết Miễn xuống dưới nhà đi dạo đi, để mẹ nói chuyện với bà cụ."
Tiết Miễn đương nhiên là đồng ý cả hai tay hai chân, vội vàng đứng dậy chào Tôn Thu Phương và bà nội rồi cười nói với Tô Mẫn: "Đi thôi, lâu rồi tớ không về huyện, mình đi dạo một vòng nhé."
Tô Mẫn gật đầu, chào hai người lớn rồi dẫn Tiết Miễn xuống lầu.
Vừa xuống đến nơi, Tiết Miễn đã kéo tay áo cô, nhìn chiếc khăn quàng cổ cô đang đeo hỏi: "Khăn này cậu thích không?"
"Thích lắm, ấm cực." Tô Mẫn cười sờ chiếc khăn, khéo léo rút tay áo ra khỏi tay Tiết Miễn, chỉ về phía trước: "Đằng kia mới mở công viên, chúng mình ra đó đi dạo đi."
"Được." Tiết Miễn gật đầu, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Lúc này tuy trời lạnh nhưng huyện lỵ vẫn rất náo nhiệt, công viên đông nghịt người. Hai người tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Tiết Miễn thấy hơi căng thẳng, chạy đi mua mấy xiên thịt nướng, đưa cho Tô Mẫn rồi mới ngồi xuống. Cậu không ăn, chỉ nhìn Tô Mẫn ăn, ngập ngừng hỏi: "Cậu... dạo này học hành thế nào? Có định thi trường nào chưa?"
Tô Mẫn lắc đầu: "Tạm thời tớ chưa nghĩ nhiều thế, đợi lên lớp 12 rồi tính. À đúng rồi, tớ nghe anh Triệu bảo cậu học lớp 11 rồi à?"
Tiết Miễn cười ngượng: "Ừ, tớ muốn học xong sớm để tốt nghiệp sớm."
Tô Mẫn nói: "Thế cũng tốt, cậu học giỏi chắc không vấn đề gì đâu. Dù có không đỗ trường mong muốn thì cậu vẫn còn nhiều cơ hội mà."
Tiết Miễn trong lòng đâu có nghĩ đến chuyện thi lại. Cậu tự tin vào khả năng của mình, dù không đỗ thủ khoa thì vào trường mình thích là chuyện nằm trong tầm tay.
Cậu nhất định phải tốt nghiệp sớm, nhưng lý do thì chưa thể nói cho Tô Mẫn biết được, phải đợi cô lớn thêm chút nữa. Nếu không cô lại nghĩ cậu có ý đồ đen tối.
Lần trước lỡ miệng nói một câu mà cô đã đề phòng cậu rồi. Giờ cậu không dám mạo hiểm nữa.
Lần gặp mặt này, Tiết Miễn có chút dè dặt, Tô Mẫn cũng hơi gượng gạo, hai người không còn tự nhiên như hồi ở thành phố B nữa.
Một lát sau, cả hai đều thấy lạnh. Tiết Miễn không đeo găng tay, trực tiếp luồn tay vào trong găng tay của Tô Mẫn.
Tô Mẫn theo bản năng rụt lại, nghe Tiết Miễn tủi thân nói: "Tớ lạnh."
"Thế tớ đưa găng tay cho cậu." Tô Mẫn tháo một chiếc găng tay đưa cho Tiết Miễn.
Cô và Tiết Miễn đều đang ở tuổi này, dù Tiết Miễn có ý gì hay không thì hai người cũng không nên thân mật quá mức. Người khác nhìn thấy thì không hay.
