Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 420
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:52
Thành tích của Tô Mẫn cậu biết thừa, muốn xin học bổng nước ngoài không khó.
Tô Mẫn lắc đầu: “Sau này có lẽ sẽ đi cho biết đó biết đây, nhưng không phải bây giờ. Có lẽ phải đợi rất lâu nữa, hiện tại tớ chưa muốn rời xa gia đình.” Kiếp này đối với cô, ước mơ rất quan trọng, nhưng người thân còn quan trọng hơn.
Cô không thể bỏ cha mẹ mà đi nước ngoài mấy năm trời được.
Hai người nói chuyện về chủ đề này, không khí bỗng nhiên trở nên thương cảm. Cứ như nói xong là sẽ chia xa ngay vậy.
Buổi trưa Tiết Miễn cũng không về ăn cơm, lôi kéo Tô Mẫn đi ăn vặt ở gần trường cấp hai.
“Trước kia thường xuyên đến đây ăn, về nhà rồi cứ nhớ mãi cái vị này, thèm không chịu được. Lần trước tớ về cũng ghé qua một lần, tiếc là đi một mình, ăn thế nào cũng không thấy ngon.”
Tô Mẫn nghe vậy bật cười: “Không ngờ cậu lại sống tình cảm thế đấy.”
“Tớ nói thật đấy.” Tiết Miễn nhíu mày bĩu môi, vẻ mặt không phục.
Tô Mẫn vội xua tay: “Được rồi được rồi, tớ không nói nữa, cậu ăn nhiều một chút, kẻo sau này ra nước ngoài lại không được ăn.”
Tiết Miễn thấy cô nhắc đến chuyện mình đi nước ngoài nhẹ tênh như vậy, trong lòng càng thấy uất ức. Cậu toàn tâm toàn ý nhớ thương, tính toán cho tương lai hai người, tuy rất luyến tiếc nhưng vẫn phải c.ắ.n răng mà đi.
Cậu biết Tô Mẫn không thích mình, cho nên cũng không dám hy vọng xa vời cô sẽ giữ mình lại, nhưng ít nhất cũng phải biểu hiện chút không nỡ chứ, để cậu cảm thấy đỡ tủi thân, không đến mức như đang diễn kịch một vai.
Tuy rằng, giữa hai người bọn họ, đúng là chỉ có mình cậu đang đơn phương độc diễn.
Về sau, Tiết Miễn nói càng ngày càng ít, Tô Mẫn vốn cũng không phải người nói nhiều, hai người cứ thế đi dạo một vòng quanh huyện thành, đi qua những nơi quen thuộc trước đây. Thậm chí con hẻm nhỏ nơi họ từng cùng nhau đi bán kem que cũng đi qua.
Mãi cho đến tối khi sắp phải về nhà, Tiết Miễn đột nhiên đứng lại bên đường không đi nữa.
“Tiết Miễn?”
Tô Mẫn quay lại nhìn cậu, thấy trong mắt Tiết Miễn thế mà lại ngấn lệ, trong lòng chùng xuống, bước tới hỏi: “Tiết Miễn, cậu sao thế, xảy ra chuyện gì à?”
Tiết Miễn hít một hơi, đột nhiên đưa tay đặt lên vai Tô Mẫn, cúi người tựa đầu vào vai cô.
Người Tô Mẫn cứng đờ, lúng túng nói: “Tiết Miễn, cậu rốt cuộc làm sao thế?”
“Tiểu Mẫn, tớ không muốn đi, không muốn ra nước ngoài, một chút cũng không muốn đi.”
Tiết Miễn nói xong, đột nhiên đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tô Mẫn: “Không phải tớ muốn đi lâu đâu, tớ chỉ đi hai năm thôi, đợi tớ học xong tớ sẽ về ngay.”
Cậu nói rất nghiêm túc, vẻ mặt cũng vô cùng trịnh trọng.
Tô Mẫn ngơ ngác gật đầu, trong lòng bỗng thấy hồi hộp.
Tiết Miễn tuy đã dời đầu đi nhưng tay vẫn đặt trên vai Tô Mẫn. Người trên đường càng lúc càng thưa thớt, hai người cũng chẳng nói gì thêm. Một lúc sau, Tô Mẫn mới định đi về.
“Mai tớ đi rồi.” Tiết Miễn đột ngột nói.
Tô Mẫn ngẩng đầu nhìn cậu: “Ngày mai?”
“Ừ, chuyến bay ít lắm, còn phải qua sớm để chuẩn bị phỏng vấn nữa.”
Tiết Miễn đi gấp quá, trong lòng Tô Mẫn càng thấy khó chịu hơn lúc nãy. Cứ tưởng lần này có thể ở bên nhau thêm mấy ngày, không ngờ chỉ có một ngày, nhoáng cái Tiết Miễn đã phải đi.
Cô khẽ thở dài: “Cũng tốt, chuẩn bị sớm một chút. Đã đi thì phải học cho tốt nhé.”
“Tô Mẫn, cậu có thể chờ tớ không?” Tiết Miễn nghiêm túc nhìn cô, thậm chí còn gọi cả họ tên đầy đủ của Tô Mẫn.
Tô Mẫn nghe vậy, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tiết Miễn, môi mấp máy vài cái.
Trên mặt Tiết Miễn lộ vẻ khó chịu: “Tô Mẫn, tớ đã tốt nghiệp cấp ba rồi, tớ là người lớn, tớ có thể đưa ra lời hứa. Tớ... tớ thích cậu. Sau khi tớ đi, cậu chờ tớ hai năm được không?”
“...” Tô Mẫn trố mắt nhìn Tiết Miễn, trong lòng nghẹn lại, thế mà không thốt nên lời.
Thấy Tô Mẫn không nói gì, Tiết Miễn bắt đầu hoảng.
Cậu vốn không định thổ lộ sớm thế này, hy vọng sau này chín chắn hơn hãy nói, để Tô Mẫn không nghĩ cậu đen tối. Nhưng vừa rồi nhìn Tô Mẫn đi phía trước, cậu cuống lên. Nghĩ đến hai năm dài đằng đẵng, Tô Mẫn lại tốt như vậy, nhỡ lúc cậu không ở đây bị thằng nhãi nào cuỗm mất thì sao? Cậu ở bên ngoài vất vả nửa ngày trời, cuối cùng lại mất trắng, nghĩ đến cảnh hai năm sau trở về thấy bên cạnh Tô Mẫn có người khác thân thiết hơn mình, cảm giác của kẻ ngoài cuộc ấy khiến cậu tủi thân muốn khóc.
