Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 483
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:02
Tô Tam Căn thấy bà vợ lại giở bài cũ, bèn đi tới kéo tay bà ta, nói với Tô Trường Vinh: "Con đừng nghe bà ấy, mau sang nhà con Lan đi. Chuyện thằng Xán con đừng bận tâm."
Chuyện thằng cháu đích tôn, ông vốn dĩ không đồng ý để nhà bác cả dính vào. Trước kia bà vợ với nhà thằng hai lén lút đưa thằng bé lên thành phố, ông biết thì đã muộn không kịp ngăn cản. Vốn nghĩ nếu ổn thì cứ để nó ở đó, nhưng giờ nhìn thái độ thằng cả thế này là biết không xong rồi.
Tính thằng Vinh ông hiểu, không phải là người hẹp hòi, chắc chắn thằng Xán đã làm chuyện gì không phải.
Bà nội Tô thấy chồng không bênh mình, hét lên: "Ông già này, ông kéo tôi làm gì, Xán Xán là cháu đích tôn của tôi đấy."
Tô Trường Vinh thấy hai người giằng co, cũng không muốn lảng tránh nữa. Ông dứt khoát nói thẳng: "Mẹ, con nói rõ cho mẹ biết. Xán Xán ở thành phố không chịu làm việc t.ử tế. Ông chủ xưởng nói với con bao nhiêu lần rồi, giờ cũng không quản nổi nữa, hơn nữa nó giờ giao du với đám không đàng hoàng, học đòi hư hỏng. Con tính để nó không lên thành phố nữa, cứ ở trấn trên, bố mẹ quản lý gần gũi, kẻo sau này hỏng người."
Ông cảm thấy, đứa cháu này không mong thành tài, chỉ mong thành nhân là được rồi.
"Bác cả, lời này bác nói cháu nghe không lọt tai đâu." Tô Xán từ trong phòng bước ra, thằng con trai mới lớn đã cao to lừng lững. Nó đi đến trước mặt Tô Trường Vinh, không chút khách khí nói: "Bác không muốn quản cháu thì thôi, đừng có nói mấy lời khó nghe ấy. Bác cả à, cháu nể bác là bề trên nên lần này không chấp bác đấy."
"Mày không chấp tao á?" Tô Trường Vinh nghe xong tức giận bừng bừng. Cha mẹ đối xử với ông thế nào ông cũng nhịn, nhưng một đứa cháu vắt mũi chưa sạch mà dám hỗn hào với ông thì ông không nhịn được. "Tao dù gì cũng là bác cả mày, là bề trên của mày, mày nói thế là ý gì, chẳng lẽ mày định đ.á.n.h tao?"
Ông bước lại gần Tô Xán vài bước.
Tính tình Tô Xán vốn đã được nuông chiều sinh hư, trời không sợ đất không sợ. Sau này vào xưởng, người ta biết nó là người nhà do ông chủ gửi gắm nên cũng chiều chuộng, làm sao chịu được thái độ này của Tô Trường Vinh, tức khắc nổi giận, đưa tay đẩy Tô Trường Vinh một cái.
Tô Trường Vinh bị đẩy mạnh vào n.g.ự.c, ban đầu còn không dám tin, khi phản ứng lại, mặt ông xanh mét, lập tức vặn tay Tô Xán định đ.á.n.h nó.
"Ối giời ơi, đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h." Bà nội Tô thấy cháu đích tôn bị đ.á.n.h, sợ con trai cả đ.á.n.h hỏng cháu vàng cháu bạc, vội vàng lao vào kéo Tô Trường Vinh ra.
Tô Tam Căn đứng bên cạnh nhìn mà không can ngăn. Thằng cháu đích tôn này vừa nãy dám động tay động chân với bác nó, đúng là không thể chấp nhận được. Nhớ lại chuyện trước kia nó đ.á.n.h cả bà nội nhập viện, Tô Tam Căn chỉ thấy rùng mình.
Vợ chồng Tô Trường Quý từ trên lầu nghe động tĩnh đi xuống, thấy Tô Trường Vinh đang vặn tay Tô Xán, đều mang tâm trạng xem kịch vui.
"Làm cái gì thế?" Vợ chồng Tô Trường Phú từ trong bếp chui ra, thấy con trai bị bắt nạt, vội vàng chạy lại lôi Tô Trường Vinh ra.
Tô Trường Vinh vặn tay Tô Xán hai cái rồi buông ra. Thấy Tô Xán vẫn còn muốn xông vào đ.á.n.h mình, ông giơ tay định tát nó, nhưng chưa kịp chạm vào thì đã bị bà nội Tô chắn ngang. "Mày muốn đ.á.n.h c.h.ế.t nó à?"
"Mẹ, đây là con đ.á.n.h nó sao? Là nó định đ.á.n.h con trước, cái này phải nói cho rõ, một thằng ranh con dám đ.á.n.h bề trên, đúng là vô pháp vô thiên."
Tô Trường Phú nghe xong, hỏi Tô Xán: "Bác cả mày nói có thật không?"
"Là ổng nói xấu con trước, sao con không được đ.á.n.h."
Tô Xán mặt đầy vẻ "ông đây có lý".
Tô Trường Phú nghe đúng là con mình động thủ, vội vàng đưa tay vỗ nhẹ vào đầu nó một cái làm phép: "Bác cả mày mắng mày vài câu thì sao, thằng ranh con, mày còn dám đ.á.n.h lại à."
Lý Ngọc Lan vội vàng che chắn cho con: "Được rồi, bị người ta đ.á.n.h rồi, giờ lại còn bị ông đ.á.n.h nữa."
Tô Trường Vinh nghe ra ý Lý Ngọc Lan trách mình vừa đ.á.n.h Tô Xán, ông nghiến răng, chỉ vào Tô Xán nói: "Mọi người đều thấy cả rồi đấy, hôm nay là nó động thủ trước. Đứa cháu lớn xác thế này tôi không dám nhận. Sau này tôi không có đứa cháu này, chuyện của nó tôi cũng không quản. Các người tự đi mà lo liệu."
