Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 535
Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:06
Tô Mẫn vội nói: "Không có gì đâu mẹ, con quên béng mất, cuối tuần này được nghỉ con sẽ đi thăm bà ngay. Mẹ này, mẹ không tin con gái mẹ à?"
"Thì mẹ lo con bận quá quên mất, y như rằng quên thật. Haizz, nhớ là phải đi thăm bà đấy nhé. Bà nội Tiết thương con như thế, con không được vô tâm đâu, biết chưa?"
Tôn Thu Phương dặn đi dặn lại.
Tô Mẫn đáp: "Con biết rồi, con biết rồi, mẹ cứ yên tâm."
Cúp điện thoại, Tô Mẫn vẫn canh cánh trong lòng chuyện món quà bị vứt bỏ.
Nếu là đồ cô bỏ tiền ra mua thì còn đỡ. Đằng này toàn là đồ mẹ cô tự tay làm, cả hũ chao kia nữa, thế mà bị người ta coi như rác rưởi vứt đi, cô thực sự không nuốt trôi cục tức này.
Nhưng chuyện này cô không thể đi chất vấn mẹ Tiết, cũng không thể mách lẻo với bà nội Tiết. Dù khó chịu đến mấy cũng phải nhịn.
Xem ra sau này vẫn nên ít đến nhà họ thì hơn.
Sau một tuần học quân sự, cuối cùng cũng đến ngày nghỉ cuối tuần.
Tô Mẫn và Chiêu Đệ dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, rồi cùng nhau đi mua phiếu cơm cho tuần sau ở trường. Sau đó định qua cửa hàng xem tình hình Tôn Yến làm ăn thế nào.
Hiện tại tuy cửa hàng đã đi vào quỹ đạo nhưng mới chân ướt chân ráo đến đây, Tô Mẫn vẫn chưa yên tâm hẳn, sợ xảy ra sơ suất gì thì hỏng mất thương hiệu Tú Sắc.
Hai người vừa ra khỏi cổng trường thì một chiếc xe jeep màu xanh quân đội đỗ xịch lại.
Một người đàn ông mặc quân phục bước xuống xe. Người này da ngăm đen, dáng người cao lớn, bộ quân phục trên người thẳng tắp, thu hút ánh nhìn của rất nhiều nữ sinh.
Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ cũng liếc nhìn, thấy người này đang dáo dác tìm ai đó.
Đột nhiên, anh ta nhìn quanh không thấy ai, vội chạy lại xe: "Người anh em, không thấy vợ cậu đâu cả."
"Hàn Lỗi, đừng nói linh tinh." Tiết Miễn ngồi ghế sau ngó nghiêng, đang định thu hồi tầm mắt thì bất chợt chạm phải ánh mắt của Tô Mẫn.
Cửa kính xe đóng kín, cậu nhìn thấy Tô Mẫn, nhưng Tô Mẫn chưa chắc đã nhìn thấy cậu, dù vậy tim cậu vẫn đập thình thịch.
Hơn hai năm không gặp. Tô Mẫn thay đổi nhiều quá.
Hình như cao hơn rồi, mái tóc ngắn nữ sinh ngày nào giờ đã dài ra, buộc đuôi ngựa, trông càng thêm thanh tú.
Hàn Lỗi thấy cậu ngẩn người, cũng nhìn theo hướng mắt cậu, chỉ liếc qua một cái đã sững sờ: "Xinh, đúng là xinh thật."
Tiết Miễn nghe vậy nổi cơn ghen: "Vợ bạn không được đùa giỡn, tớ với Mẫn T.ử tuy hiện tại chưa ở bên nhau nhưng cũng cấm cậu có ý đồ với cô ấy."
Hàn Lỗi từng xem ảnh Tô Mẫn nên anh ta nói rõ ràng với Tiết Miễn: "Tớ nói cô gái bên cạnh cô ấy, không phải vợ cậu. Này, cô gái đi cùng vợ cậu là ai thế, trông xinh xắn thật đấy. Đôi mắt kia, cái miệng nhỏ nhắn kia. Nhìn là biết một cô gái dịu dàng chu đáo." Vừa nói ánh mắt anh ta vừa lộ vẻ say mê.
Nghe bạn nói có ý với Chiêu Đệ, Tiết Miễn mới thấy nhẹ nhõm.
"Đó là bạn thân của cô ấy, hai người thân nhau như chị em ruột."
"Ha ha, thế thì thôi vậy." Nhắm trúng người quen thì phiền phức lắm. Nhỡ sau này không thành, bạn bè hai bên lại khó xử. Anh ta không muốn dây vào rắc rối.
Thấy Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ sắp đi, anh ta vội giục: "Này, cô ấy sắp đi rồi kìa, cậu không xuống nói chuyện à?"
Ngón tay Tiết Miễn run lên vì hồi hộp: "Bên cạnh cô ấy có người, thôi bỏ đi."
"À, hiểu rồi, muốn gặp riêng chứ gì."
Hàn Lỗi làm bộ như thấu hiểu tâm tư bạn.
Anh ta cười ha hả: "Haizz, cậu cũng chẳng dễ dàng gì, hồi đó thi đi du học khó khăn thế mà cũng làm được. Lại còn cố tốt nghiệp sớm hơn người ta. Cậu bảo cậu giờ thế này còn gì phải ngại ngùng nữa. Thích thì nói ra, theo đuổi đi, tớ nói cho cậu biết, tớ mà thích ai là tớ bất chấp mặt mũi, nhất định phải cưa đổ bằng được."
"Cậu không hiểu đâu." Tiết Miễn dựa lưng vào ghế, Tô Mẫn không giống những người khác, tính cách cô ấy cậu hiểu rõ nhất. Mấy trò chai mặt bám riết của con trai đối với cô ấy hoàn toàn vô dụng. Có khi đến lúc đó bạn bè cũng chẳng làm được.
Hơn nữa, cậu cứ cảm thấy ánh mắt Tô Mẫn nhìn cậu là lạ. Không giống nhìn bạn học hay bạn bè, càng không phải ánh mắt nhìn một người đàn ông.
Khi chưa nắm chắc vị trí trong lòng Tô Mẫn, cậu không dám manh động nói rõ tình cảm.
"Tô Mẫn, cậu bảo người vừa nãy là ai nhỉ, nhìn dáng vẻ chắc là bộ đội, đen thùi lùi."
