Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 539
Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:07
Cô cũng nhận ra, Tiết Miễn rồi sẽ lớn, sẽ có ngày trưởng thành thành một người đàn ông chín chắn.
Tô Mẫn nắm c.h.ặ.t đôi đũa, hỏi: "Lần này về cậu có dự định gì không?"
Tiết Miễn uống ngụm trà, mỉm cười gật đầu: "Tớ học chuyên ngành viễn thông ở nước ngoài. Tớ muốn về nước làm trong lĩnh vực này."
"Viễn thông?" Tô Mẫn nhớ đến thời kỳ điện thoại di động phổ biến sau này.
Tất nhiên, trước khi có di động, người ta còn phải dùng máy nhắn tin một thời gian. Nhưng hiện tại máy nhắn tin cũng chưa phổ biến lắm, người ta vẫn ít gọi điện thoại, và nhiều người vẫn quen viết thư tay hơn.
Nhắc đến sự nghiệp yêu thích, Tiết Miễn cả người thoải mái hẳn lên, mặt mày rạng rỡ: "Đúng vậy, hiện tại trong nước chủ yếu dùng điện thoại bàn, gọi đường dài còn phải ra bưu điện. Lĩnh vực này còn rất nhiều không gian để phát triển. Cậu biết không, nước ngoài rất coi trọng mảng này, mấy năm tớ ở bên đó cũng học hỏi được không ít, hy vọng có thể về nước đóng góp chút gì đó."
Nghe kế hoạch của Tiết Miễn, Tô Mẫn thầm kích động.
Kế hoạch này của Tiết Miễn không chỉ là sự nghiệp cá nhân cậu, mà còn đủ sức ảnh hưởng đến sự phát triển khoa học công nghệ trong nước. Tiếc là kiếp trước cô ít tiếp xúc, không hiểu biết nhiều về lĩnh vực này, mãi đến khi qua đời cô cũng chẳng có tiền mua điện thoại di động. Nếu không thì cô đã có thể góp ý cho Tiết Miễn rồi.
Hai người ăn xong thì trời đã muộn.
Tiết Miễn đề nghị đưa Tô Mẫn về chỗ trọ.
"Lần sau khi nào tớ hẹn cậu được, cuối tuần sau được không?" Đi trên đường, Tiết Miễn đã tính đến chuyện gặp mặt lần sau.
Trước đó cậu cứ nhút nhát không dám gặp Tô Mẫn. Nhưng gặp rồi thì lại càng mong ngóng lần gặp tiếp theo.
Cậu muốn gặp Tô Mẫn nhiều hơn, muốn kể cho cô nghe cuộc sống hai năm qua, và cũng muốn biết Tô Mẫn mấy năm nay sống thế nào.
Tô Mẫn nghĩ đến đợt học quân sự này, ngày nghỉ còn phải qua cửa hàng xem xét, hình như cũng chẳng có thời gian rảnh, "Đợi học quân sự xong tớ sẽ gọi cho cậu, tớ biết số nhà cậu mà."
Nghe phải đợi lâu thế mới được gặp, Tiết Miễn ỉu xìu.
"Tô Mẫn, tớ..."
"Muộn rồi, tớ bắt xe về đây." Tô Mẫn vừa vẫy tay gọi xe vừa nói. Hôm nay cô ra ngoài chỉ định đến nhà họ Tiết một lát, không ngờ lại đi ăn rồi trò chuyện với Tiết Miễn đến tận giờ này.
Tiết Miễn ngơ ngác gật đầu, câu nói định thốt ra đành nuốt trở lại.
Thành phố B quá rộng, ngồi xe về cũng mất gần nửa tiếng.
Đến cổng khu tập thể Tô Mẫn ở, Tiết Miễn cũng xuống xe theo, đang định nói gì đó thì Tô Mẫn đột nhiên kêu lên ngạc nhiên: "Chiêu Đệ, sao cậu lại ra đây?"
Hóa ra Liêu Chiêu Đệ lo Tô Mẫn về muộn nên chạy ra cổng ngóng.
Thấy Liêu Chiêu Đệ đi tới, Tiết Miễn thoáng vẻ thất vọng. Cậu theo bản năng vò đầu, vẻ mặt có chút giận dỗi: "Vậy tớ về trước đây. Lần sau gặp." Nói xong cậu mím môi bỏ đi.
Tô Mẫn còn chưa kịp chào tạm biệt thì cậu đã chạy biến sang bên kia đường.
"Người vừa rồi là Tiết Miễn hả?"
Liêu Chiêu Đệ đi tới, tò mò nhìn theo bóng lưng Tiết Miễn đã chạy xa.
"Ừ." Tô Mẫn quay người đi vào khu nhà mình, "Hôm nay tớ đến nhà cậu ấy thăm bà nội Tiết, kết quả gặp cậu ấy."
"Cậu ấy thay đổi nhiều thật đấy, tớ nhớ hồi trước cậu ấy cao gầy, trắng trẻo, ai cũng bảo cậu ấy xinh trai. Vừa rồi nhìn cứ thấy khang khác."
"Đúng là khác thật." Tô Mẫn cũng thấy là lạ. Trước kia ở bên Tiết Miễn, cô chỉ thấy thân thiết, như bạn tốt, như em trai. Giờ ở bên cạnh cậu ấy, cô lại thấy ngượng ngùng. Vừa nãy cũng vì không chịu nổi không khí đó nên cô mới ngắt lời Tiết Miễn, đòi bắt xe về.
Hai người vừa vào phòng, Liêu Chiêu Đệ lại tò mò hỏi: "À đúng rồi, hai năm không gặp, cậu ấy không nói gì à? Tớ thấy cậu ấy đối xử với cậu khác lắm đấy. Tô Mẫn này, nói thật nhé, nếu cậu thấy được thì đừng có làm ngơ mãi thế. Tuy bảo lên đại học không định yêu đương gì, nhưng ai chẳng lén lút hẹn hò, chờ tốt nghiệp là cưới luôn, chứ đợi ra trường rồi hai mấy tuổi đầu, khó tìm đối tượng lắm."
Tô Mẫn nghe vậy trong lòng vẫn thấy gợn gợn: "Thôi đi, mới khai giảng mà, tớ chưa dám nghĩ đến chuyện khác đâu. Nhưng nếu cậu lo tốt nghiệp khó tìm người yêu thì tớ sẵn sàng để ý giúp cậu đấy."
