Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 663
Cập nhật lúc: 31/12/2025 10:00
Tô Mẫn nghe vậy có chút thất vọng, nhưng trong lòng lại thấy vui, xuất viện chứng tỏ sức khỏe đã ổn định rồi.
Cô nói cảm ơn, vừa định đi thì nghe cô y tá lầm bầm phía sau: "Cũng chẳng biết làm sao, chưa khỏi hẳn mà cứ nằng nặc đòi xuất viện. Nếu cô có cơ hội thì khuyên anh ấy quay lại nằm thêm vài ngày, nếu không chẳng biết bệnh tình sẽ thế nào đâu."
Tô Mẫn nghe xong trong lòng thắt lại, gật đầu rồi vội vàng rời bệnh viện.
Vừa mới lấy hết can đảm đến thăm Tiết Miễn, nhưng trải qua chuyện này, cô lại cảm thấy hơi chùn bước.
Nhìn trời đã sáng hẳn, lại nhìn đồng hồ, đã 7 giờ. Giờ này có lẽ Tiết Miễn đã đến công ty. Người này làm việc cũng là một tên cuồng công việc.
Cô cười lắc đầu, quyết định tan làm rồi hẵng đi tìm anh. Rốt cuộc chuyện tư thế này đến công ty tìm cũng không hay lắm.
Thấy còn sớm, Tô Mẫn cũng không định đến công ty, mà bắt taxi về thẳng nhà.
Xe đến cổng khu tập thể, Tô Mẫn xoa đầu xuống xe. Đêm qua thức trắng, giờ cô đã hơi không chịu nổi. Vẫn là về ngủ bù một giấc đã.
"Tiểu Mẫn."
Một giọng nói khàn khàn truyền đến khiến Tô Mẫn giật mình, lập tức tỉnh cả ngủ.
Cô quay phắt sang nhìn, chỉ thấy bên bồn hoa cạnh cổng lớn khu tập thể có một chàng trai trẻ gầy gò nhưng cao lớn đang đứng đó.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt đen láy ánh lên vẻ vui mừng của anh, Tô Mẫn bỗng thấy sống mũi cay cay. Không kìm được lòng, cô lao thẳng về phía người đó, đưa tay ôm chầm lấy anh.
Hai tay Tiết Miễn cứng đờ buông thõng, sững sờ một lúc lâu mới đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy người trong lòng. Trong lòng cậu lo lắng không biết mình có đang nằm mơ không, sau đó c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi một cái, cảm giác đau đớn truyền đến mới lộ ra vẻ mặt vui sướng tột độ.
Hóa ra là thật.
Tô Mẫn không giận, cô ấy chủ động ôm mình.
Tô Mẫn là người khá bảo thủ, trước đó hai người tuy yêu nhau nhưng nói thật ra ngay cả hôn môi cô cũng không chấp nhận. Càng đừng nói đến chuyện ôm ấp nơi công cộng.
Tiết Miễn tuy có chút ý đồ đen tối nhưng ngại tính cách của Tô Mẫn nên không dám chọc giận cô. Lo lắng cô cảm thấy mình quá tùy tiện. Hiện tại ôm người trong lòng, cảm giác toàn thân lâng lâng như say rượu.
Hóa ra ôm người mình thích là cảm giác thế này.
Hai người lẳng lặng ôm nhau đứng một lúc lâu, đều không dám nói gì. Cũng chẳng để ý đến ánh mắt chỉ trỏ của người khác.
Chờ tâm trạng Tô Mẫn bình ổn lại, cô mới ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn Tiết Miễn: "Sao anh lại xuất viện, bệnh chưa khỏi sao có thể xuất viện được?"
Cô nghe cô y tá kia nói rồi, người này đúng là làm bừa.
Tiết Miễn đang say sưa, thình lình bị trách mắng, theo bản năng nói: "Anh khỏe rồi mà, thật đấy."
"Lừa quỷ à?!" Tô Mẫn sa sầm mặt mày, hít mũi, mím môi nói: "Về bệnh viện trước đã, chuyện khác nói sau."
"Được được, em nói gì nghe nấy." Tiết Miễn vội vàng cười hì hì đáp ứng, trong lòng lại ngọt như ăn mật. Cậu cảm thấy mình thật sự đang nằm mơ, Tô Mẫn quan tâm cậu như vậy.
Tô Mẫn thấy bộ dạng tự mình say sưa của cậu, thầm nghĩ trước kia mình đối xử với cậu tệ thật, nên giờ mình mới tỏ ra quan tâm một chút cậu đã vui thế này. Nghĩ vậy, trong lòng cô càng thêm mềm lòng.
Tiết Miễn lái xe tới, hai người đến bệnh viện xong liền đi làm thủ tục nhập viện. Khi quay lại phòng bệnh, cô y tá chăm sóc phòng bệnh này trước đó thấy người hôm qua xuất viện hôm nay đã quay lại thì kinh ngạc trợn tròn mắt. Lại nhìn thấy Tô Mẫn đứng bên cạnh, trong lòng liền hiểu ra.
Tiết Miễn như đứa trẻ ngoan, ngồi trên giường không dám động đậy, cũng không dám nói nhiều.
Tuy trải nghiệm vừa rồi rất tốt đẹp. Nhưng cậu cảm thấy có chút không chân thực, lo lắng Tô Mẫn chỉ nhất thời hồ đồ, lát nữa tỉnh táo lại sẽ bỏ đi mất.
Tô Mẫn đi lấy nước ấm về, rót nước, cho cậu uống t.h.u.ố.c, sắp xếp ổn thỏa cho cậu xong mới kéo ghế ngồi xuống bên giường nói chuyện với cậu: "Em hỏi anh mấy câu, anh thành thật khai báo."
Tiết Miễn ngước mắt lên, đang định giải thích thì thấy ánh mắt trừng trừng của Tô Mẫn, lập tức cứng họng, chỉ đành ngơ ngác gật đầu.
"Trước kia anh bảo cậu anh giúp em à?"
Tiết Miễn do dự một chút, căng thẳng gật đầu. "Anh chỉ đề cập qua thôi, không cố ý lắm đâu." Nói xong cậu lại chột dạ cúi đầu.
