Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 707

Cập nhật lúc: 31/12/2025 10:08

"Biết ngay cái tính hay khóc nhè này của cậu mà, tớ đâu dám nói cho cậu biết. Thôi đừng khóc nữa, tớ còn chưa khóc đây này." Trên mặt Tô Mẫn nở nụ cười gượng gạo, còn khó coi hơn cả khóc.

"Cậu không cười nổi thì đừng cười." Liêu Chiêu Đệ lo lắng nhìn cô. Cô ấy rất hiểu Tô Mẫn, biết lúc này cô đang cố gồng mình lên.

Tô Mẫn nói: "Thực ra bây giờ tớ đỡ hơn nhiều rồi, lúc sự việc xảy ra, tớ cảm thấy mình như sắp điên lên vậy, mất hết lý trí. Sau đó cũng luôn cảm thấy mình như bị rút cạn sức lực, cảm giác không có ngày mai." Cô cảm thấy bản thân hiện tại cũng không biết dùng ngôn từ nào để hình dung sự sợ hãi và tuyệt vọng lúc đó.

Cô nói xong, lại quay người nhìn Tiết Miễn đang đứng dựa ở cửa phòng bệnh. "May mà có anh ấy, nếu không, lúc đó tớ thật sự không biết phải làm sao."

Liêu Chiêu Đệ cố gắng làm cho Tô Mẫn nhẹ lòng hơn một chút, nói: "Biết Tiết Miễn tốt rồi, đợi cô chú khỏe lại, cậu đối xử tốt với người ta một chút đi."

Tô Mẫn đang định nói thì nhìn thấy những người phía sau Liêu Chiêu Đệ, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi.

Liêu Chiêu Đệ nhận ra cô không bình thường, tò mò quay lại nhìn, phát hiện ra hai người già. Hai người này ăn mặc vô cùng cũ nát, khuôn mặt khắc khổ, cả người trông rất còng lưng.

Cô ấy đang định hỏi Tô Mẫn có quen hai người này không thì nghe thấy bà lão kia khóc lóc kêu lên: "Trời đ.á.n.h thánh vật à, chuyện lớn như vậy mà mày cũng không nói với tao một tiếng. Mày là con cháu mà tâm địa sao ác độc thế hả."

Ông lão kia thì đưa tay kéo bà ta: "Đừng ồn ào, dù sao cũng đang ở bệnh viện."

"Sao lại không được ồn, thằng Trường Vinh xảy ra chuyện lớn như vậy, nó làm con gái mà không nói với tao một tiếng, chúng tao dù sao cũng là bố mẹ ruột của Trường Vinh mà." Bà lão vừa khóc vừa mắng.

Lúc này Liêu Chiêu Đệ mới phản ứng lại, hóa ra đây là "ông bà nội" của Tô Mẫn.

Tô Mẫn đã nhiều năm không gặp lại hai người này.

Nếu có thể, cô định cả đời không gặp.

Nhưng họ cố tình lại xuất hiện trước mặt cô, hơn nữa còn vào thời điểm này, tại địa điểm này.

Cô nhớ lại đời trước khi bố cô c.h.ế.t bệnh, trong nhà lạnh lẽo tiêu điều, hai người chú ruột không hề đến thăm lấy một lần, Tô Tam Căn có về một chuyến, nhưng đến đám tang cũng chẳng giúp lo liệu mà đã bỏ đi.

Cho nên hiện tại, cô căn bản không tin hai người này thật lòng thật dạ đến thăm bố mẹ mình.

Chân cẳng bà Tô không tiện, đi khập khiễng, nhưng lại chẳng ảnh hưởng gì đến hành động của bà ta. Bà ta vừa khóc lóc vừa mắng Tô Mẫn vô lương tâm: "Bố mày dù sao cũng là con trai ruột của tao, nó xảy ra chuyện lớn như vậy mà mày cũng không nói với tao một tiếng. Sao mày nhẫn tâm thế, đến mặt mũi lần cuối cũng không cho tao nhìn!"

"Bố tôi còn chưa c.h.ế.t đâu, bà đừng có trù ẻo ông ấy!" Tô Mẫn nghe vậy biến sắc giận dữ mắng lại.

Cô tuyệt đối không cho phép người khác gán bất kỳ lời xui xẻo nào lên người bố mẹ mình.

Tô Tam Căn cũng ý thức được vợ mình thế này thật không hay, vội vàng nói: "Bà đừng làm loạn nữa, thằng Trường Vinh còn đang nằm kia kìa."

Bà Tô bị ông chồng nói vậy cũng thu liễm bớt, đi đến một chiếc ghế dài ở hành lang ngồi xuống: "Tôi chính là biết thằng Trường Vinh đang nằm đấy nên mới sốt ruột thế này chứ. Nó là con gái, chuyện lớn thế này cũng không báo với người nhà một tiếng, định làm cái gì đây hả?"

Tô Tam Căn thấy sắc mặt Tô Mẫn rất tệ, mở miệng trấn an: "Cháu đừng giận bà nội cháu, bà ấy cũng là lo lắng cho bố cháu thôi."

Tô Mẫn hừ lạnh: "Tôi chẳng có bà nội nào cả. Từ rất lâu rồi, tôi đã không còn quan hệ gì với bà ta. Bà ta không nhận mẹ tôi, tôi việc gì phải nhận bà ta?"

"Đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa ăn cháo đá bát!" Bà Tô nghe vậy mắng một câu, "Con gái con đứa đúng là chẳng trông cậy được gì, chưa lấy chồng đã không nhận người nhà họ Tô rồi."

Tô Mẫn không muốn để ý đến bà ta, lúc này, cô một chút cũng không muốn vì những chuyện này mà tranh cãi với hai người này. Điều cô cần hiện tại là yên tĩnh chờ đợi.

Tiết Miễn trước kia chưa từng gặp ông bà nội của Tô Mẫn, dựa trên thái độ lễ phép, anh tiến lại chào hỏi: "Cháu chào ông bà ạ."

Bà Tô nghe vậy ngẩng đầu đ.á.n.h giá anh, đôi mắt tam giác híp lại thành một đường chỉ: "Cậu là ai?" Thấy đối phương ăn mặc tươm tất, giọng điệu của bà ta cũng hòa hoãn hơn đôi chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.