Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 711
Cập nhật lúc: 31/12/2025 10:09
Bà ta chống nạnh nói: "Ai biết con ranh này có ý đồ gì, nhỡ thừa lúc chúng ta không ở đây mà giở trò thì sao?"
Tô Mẫn thấy bà ta giở thói côn đồ như vậy, cũng không muốn nói nhiều với bà ta nữa, quay sang nói với Tôn Hải: "Cậu út, cậu ở tỉnh lỵ này có quen ai trong giới xã hội không, nếu có thể giúp cháu đưa hai người này về quê, cháu nguyện ý trả tiền thù lao."
Tôn Hải biết cháu gái mình đây là bị ép đến đường cùng rồi, nếu không người vốn thành thật như nó cũng sẽ không bảo anh đi tìm dân xã hội giúp đỡ.
Anh nghiêm túc nói: "Mẫn Tử, cháu đừng vì hai kẻ cặn bã này mà làm hại chính mình." Nói xong anh quay sang nhìn hai ông bà già nhà họ Tô, vẻ mặt hung dữ: "Các người không phải đang nhắm vào tài sản của anh chị tôi sao? Tôi nói cho các người biết, đừng có mơ, tôi nói các người cũng không tin, bây giờ các người đi tìm luật sư, chúng ta xuống dưới lầu nói chuyện cho rõ ràng, đừng gây sự ở đây. Nếu không, tôi sẽ không khách sáo với các người đâu. Tôi không phải thằng nhóc không biết gì, sẽ không để các người ở đây chà đạp anh chị tôi đâu."
"Cậu... cậu hung dữ với tôi làm gì, tôi không sợ cậu đâu. Tôi không tin cậu dám động thủ với một bà già như tôi." Bà Tô có chút sợ hãi nói.
Đối với Tô Mẫn bà ta còn có chút gan, nhưng nhìn Tôn Hải - một người đàn ông trưởng thành hung dữ như vậy, trong lòng bà ta liền sợ hãi.
Tôn Hải cười lạnh: "Trong lòng tôi bà đâu phải là con người, quản bà là già hay trẻ. Bây giờ các người đi tìm luật sư đi, lát nữa xuống dưới lầu nói cho rõ. Công ty hiện tại của anh chị tôi đã sớm thuộc về Mẫn T.ử rồi, tất cả tài khoản ngân hàng dưới danh nghĩa của họ đều là tên của nó. Nói cách khác, cho dù họ có mệnh hệ gì, tất cả mọi thứ của họ đều thuộc về Mẫn Tử, không liên quan một xu một cắc nào đến các người. Nếu các người không tin thì tìm luật sư giúp các người điều tra đi. Nếu còn ở đây hồ nháo nữa, tôi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, có thể gọi cả xe người đến, các người cứ thử xem. Đây là tỉnh lỵ, không phải cái xó xỉnh nhà quê của các người đâu. Đừng có mà đứng đi vào, nằm đi ra!"
Bà Tô nghe vậy, kinh hãi tột độ, khuôn mặt đầy nếp nhăn chảy dài ra, quay đầu lại nhìn Tô Tam Căn: "Ông nó, chuyện này có thật không, thằng Trường Vinh thật sự để lại tất cả cho con ranh kia à?"
Tô Tam Căn cau mày không nói gì. Ông ta cũng không hiểu mấy thứ này, nhưng thấy người ta nói chắc chắn như vậy, cảm thấy rất có khả năng là chuyện như thế.
Bà Tô phản ứng lại, ngồi bệt xuống đất khóc lu loa lên: "Trời đ.á.n.h thánh vật ơi, thật là đứa con bất hiếu, đáng đời c.h.ế.t sớm. Sao lại bất hiếu như vậy chứ. Bà già này sinh dưỡng nó vất vả như vậy, nó chẳng nhớ đến chúng tôi chút nào. Thật là đứa con bất hiếu mà."
Tô Mẫn nghe miệng bà ta càng ngày càng khó nghe, đẩy phắt Tiết Miễn đang kéo mình ra, đùng đùng nổi giận đi tới túm lấy cánh tay bà Tô lôi xềnh xệch về phía cầu thang: "Cút đi, đừng làm ồn bố mẹ tôi." Lần này cô ra tay không chút lưu tình, lực tay bóp khiến bà Tô kêu oai oái.
Tô Tam Căn chạy theo, nhưng lại không dám can thiệp, chỉ có thể khuyên: "Bà nội cháu lớn tuổi rồi, cháu đừng đối xử với bà ấy như thế."
"Vậy thì ông đưa bà ta cút về đi! Nếu các người không tin, tự đi tìm người mà tra. Tôi sẽ không để các người la lối khóc lóc ở đây đâu. Các người đúng là hai kẻ già mà không nên nết!"
Tô Tam Căn nghe vậy sắc mặt biến đổi cực kỳ khó coi, lúc xanh lúc trắng, muốn nổi giận nhưng lại không dám phát hỏa trước mặt đứa cháu gái mà mình coi thường này.
Liêu Chiêu Đệ vừa đi gọi bảo vệ lên, thấy bên này bà Tô đang gây sự, vội hỏi tình hình.
Tô Mẫn nói: "Bố mẹ tớ đang ở phòng ICU, hai người họ lại đến làm ồn, nhờ anh bảo vệ mời họ ra ngoài giúp."
Bảo vệ lúc đi tuần tra trước đó đã thấy hai người này ngủ dưới đất ở đây, tưởng là người nhà bệnh nhân, giờ nghe Tô Mẫn nói vậy, lại thấy bà lão cứ khóc lóc om sòm, chọc giận rất nhiều người nhà bệnh nhân khác, vội vàng mỗi người một bên áp giải bà ta ra ngoài. Tô Tam Căn nhìn Tô Mẫn một cái, thấy cô trừng mắt nhìn mình đầy thù hận, chỉ đành ngượng ngùng đi theo sau bảo vệ.
