Trọng Sinh Đấu Xuyên Không: Em Gái Kế Kiêu Kỳ Của Nữ Chính Văn Niên Đại - Chương 183
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:05
Phòng khách nhà dì cô rất lớn, nhưng hôm nay người đến quả thực rất đông, hai bàn đều ngồi kín, bàn của các đầu bếp ngồi ngay cửa, Đổng Lị Lị và La Bân muốn vào trong thì phải đi qua bàn này trước.
Đổng Lị Lị chỉ coi đám đầu bếp này là những người sau này sẽ đến nhà họ làm việc, căn bản không để họ vào mắt, nên cũng không định làm quen tiếp xúc, trực tiếp đi vào lối đi nhỏ trống.
Nếu nói có lúc nào dừng lại một chút, thì đó là khi cuối cùng cũng nhìn rõ hai nữ đầu bếp.
Thời buổi này thật sự là ai cũng có thể làm đầu bếp được.
Trong lòng lẩm bẩm một câu, cô liền nhanh ch.óng đi qua Lâm Nhiễm và Lâm Chấn Phù, định đi về phía bàn chủ nhà.
Chỉ là cô không ngờ rằng, cô vừa đi qua bàn của các đầu bếp, lại đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân của La Bân sau lưng mình dừng lại.
Tác giả có lời muốn nói:
Cô vừa định quay đầu lại hỏi xem sao anh ta không đi tiếp, kết quả còn chưa kịp mở miệng, đã thấy La Bân cứng đờ cả người đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt khó coi hệt như vừa gặp ma.
Còn ánh mắt của anh ta thì đang nhìn chằm chằm về phía hai nữ đầu bếp kia.
Nghĩ đến việc một trong hai nữ đầu bếp đó trông vừa trẻ trung lại xinh đẹp, sắc mặt Đổng Lị Lị cũng biến đổi theo. Cô ta đi thẳng tới, hung hăng nhéo La Bân một cái, nghiến răng hạ giọng nói: “La Bân!”
Anh ta có ý gì đây, cô ta còn đang sờ sờ ra đó, vậy mà anh ta dám nhìn người phụ nữ khác, hơn nữa còn nhìn đến mức không nỡ bước đi!
Đổng Lị Lị tức muốn điên lên được.
Chỉ là cô ta không hề hay biết, người mà La Bân đang nhìn không phải là Lâm Nhiễm trẻ trung xinh đẹp hơn, mà là Lâm Chấn Phù đứng ngay bên cạnh cô, cũng chính là người vợ cũ mà anh ta mới ly hôn cách đây không lâu.
Sao Lâm Chấn Phù lại ở đây!
Nơi này chính là nhà của lãnh đạo huyện, huyện trưởng cũ cơ mà, sao cô ấy có thể có cơ hội, có mối quan hệ để được ngồi cùng mọi người ở chỗ này chứ!
Tất nhiên, tạm thời anh ta không có cách nào để hỏi những điều này. Hiện tại điều anh ta bận tâm nhất chính là, cô ấy xuất hiện ở đây rồi, lát nữa liệu có cản trở chuyện của anh ta hay không!
Hôm nay anh ta đến đây là có việc cực kỳ quan trọng cần làm đấy!
Nếu Lâm Chấn Phù đứng ra nói này nói nọ, cố ý phá đám, thì đừng nói là mục tiêu hôm nay của anh ta sẽ tan thành mây khói, mà ngay cả chuyện giữa anh ta và Đổng Lị Lị e rằng cũng sẽ bị ảnh hưởng!
Cứ nghĩ đến đây, cả người La Bân bắt đầu căng thẳng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Chấn Phù cũng bất giác mang thêm vài phần cảnh giác và đề phòng.
Thấy La Bân vậy mà vẫn còn nhìn chằm chằm về phía hai nữ đầu bếp kia, Đổng Lị Lị lúc này mới thực sự nổi giận.
“Đẹp lắm đúng không, vậy thì anh cứ nhìn cho đã đi, cứ đứng đây mà nhìn mãi đi!”
Đổng Lị Lị tức giận nói xong câu này, liền định sầm mặt bỏ đi.
May mà vào thời khắc mấu chốt, La Bân cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng kéo Đổng Lị Lị đang trong cơn thịnh nộ lại, đưa cô ta ra ngoài sân trước. Chuyện của Lâm Chấn Phù mà không xử lý ổn thỏa, thì bữa cơm này tuyệt đối cũng chẳng thể nuốt trôi.
Chỉ là lúc đi ngang qua người Lâm Chấn Phù, anh ta đến nhìn thêm một cái cũng không dám, chỉ sợ chạm mắt với Lâm Chấn Phù, rồi cô ấy sẽ bắt đầu đối phó với anh ta.
May mắn thay, Lâm Chấn Phù không hề gọi anh ta lại, thậm chí khuôn mặt còn không chút biểu cảm, cứ như thể không nhìn thấy La Bân, tiếp tục cúi đầu ăn phần cơm của mình.
Cô ấy phối hợp như vậy, đáng lẽ La Bân phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng, nhưng trong lòng lại chợt cảm thấy có chút không thoải mái.
Lâm Chấn Phù có ý gì đây, mới ly hôn với anh ta được bao lâu mà đã không nhận ra anh ta rồi, ngay cả khi thấy anh ta đi ngang qua trước mặt cũng coi như không thấy?
Rõ ràng trước đây bọn họ cũng rất ân ái cơ mà, chẳng lẽ cô ấy cũng đã có người đàn ông khác, cho nên mới hoàn toàn không coi anh ta ra gì nữa sao?
Cứ nghĩ đến đây, trong lòng La Bân càng thêm khó chịu.
Mặc dù người đề nghị ly hôn là anh ta, nhưng anh ta đối với Lâm Chấn Phù cũng không phải là thật sự không còn chút tình cảm nào. Chỉ là vì rất nhiều nguyên nhân dẫn đến việc bọn họ không thể tiếp tục ở bên nhau nữa, hơn nữa lúc anh ta đề nghị ly hôn, anh ta còn rõ ràng nhìn thấy Lâm Chấn Phù đã khóc, rất rõ ràng là vẫn còn yêu anh ta.
Kết quả bây giờ thì sao.
Quả nhiên phụ nữ chính là loài dễ thay lòng đổi dạ, còn dễ thay lòng hơn cả đàn ông!
La Bân vừa phải cố nhịn sự khó chịu trong lòng, vừa phải dỗ dành Đổng Lị Lị đang tức giận, chợt cảm thấy vô cùng bực bội.
“Lị Lị, em nghe anh giải thích đã, đừng suy nghĩ lung tung.”
Sau khi đi ngang qua Lâm Chấn Phù, La Bân liền vội vàng hạ giọng lên tiếng.
“Em còn nhớ người vợ cũ mà trước đây anh từng kể với em không, chính là cô ấy đấy!”
Cái gì?
Đổng Lị Lị đang trong cơn tức giận, sau khi nghe thấy câu này, cả người cũng trực tiếp sững sờ.
Cô ta theo bản năng nhìn lại về hướng Lâm Nhiễm và Lâm Chấn Phù. Lúc này cô ta không nhìn Lâm Nhiễm nữa, dù sao nhìn tuổi tác cũng biết, vợ cũ của La Bân không thể nào nhỏ như vậy được, cho nên vợ cũ của anh ta chỉ có thể là người còn lại thôi.
Đáng tiếc là vừa nãy cô ta chỉ mải nhìn Lâm Nhiễm, ngược lại không mấy chú ý đến nữ đầu bếp bên cạnh.
Nhưng nhìn hay không cũng chẳng quan trọng, quan trọng là, vợ cũ của La Bân vậy mà lại xuất hiện ở đây, thế bọn họ phải làm sao bây giờ!
Thực ra chuyện La Bân từng kết hôn trước đây, Đổng Lị Lị và mẹ cô ta đều không nói cho họ hàng bên này biết.
Dù sao tuy cô ta tuổi không còn nhỏ, nhưng rốt cuộc vẫn là kết hôn lần đầu, hơn nữa vì gia cảnh nhà cô ta cũng khá tốt, cho nên trước đây cũng có không ít người muốn giới thiệu đối tượng cho cô ta. Chẳng qua là tự cô ta chướng mắt những người đó, cảm thấy những người họ giới thiệu trông quá khó coi, nên vẫn luôn không đồng ý.
Thế là cứ kén chọn mãi, tuổi tác của cô ta cũng lớn dần.
Những năm nay tuy cô ta không tận tai nghe thấy người khác nói ra nói vào bên tai mình, nhưng cũng hiểu rõ, bọn họ chắc chắn không ít lần nói xấu sau lưng cô ta là kén cá chọn canh, điển hình của loại người trèo cao ngã đau các kiểu.
Ngoài miệng cô ta tỏ vẻ khinh thường, nhưng trong lòng thực ra cũng rất để tâm, vì vậy càng dốc hết sức muốn tìm một đối tượng có ngoại hình đẹp, đến lúc đó dắt đến trước mặt những người kia cho họ xem, bịt kín miệng bọn họ lại!
