Trọng Sinh Đấu Xuyên Không: Em Gái Kế Kiêu Kỳ Của Nữ Chính Văn Niên Đại - Chương 84

Cập nhật lúc: 18/04/2026 23:39

Năm xưa lúc bà ta và Lâm Chấn An ly hôn, quan hệ với nhà họ Lâm đã căng thẳng đến mức nào. Bây giờ bà ta mà vác mặt đến đây, bọn họ chắc chắn sẽ không cho bà ta sắc mặt tốt, hơn nữa tuyệt đối sẽ sỉ nhục bà ta thậm tệ!

Kết quả bây giờ dự đoán đã thành sự thật, Lý Tú Lệ chỉ cảm thấy mình không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa!

Giờ bị con dâu nhà họ Lâm c.h.ử.i bới như vậy, bà ta chỉ thấy tim đau như cắt.

Còn Tống Vĩ vốn dĩ đã tức lộn ruột vì chuyện vừa bị vác chổi đ.á.n.h đuổi, lúc này lại nghe Lý Tú Lệ khóc lóc nỉ non bên tai, trong lòng càng thêm bực bội như muốn nổ tung.

Nhưng cứ nghĩ đến tiền đồ tương lai của con gái Tống Tư Vũ, so với tình cảnh mất mặt tột cùng hiện tại của mình, Tống Vĩ vẫn đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

Bàn tay giấu dưới ống tay áo của ông ta siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Ông ta hít sâu một hơi, nuốt cục tức xuống bụng, sau đó nở nụ cười bất đắc dĩ với người nhà họ Lâm.

“Tôi biết hôm nay chúng tôi đường đột đến cửa làm phiền mọi người, nhưng cũng xin mọi người nể tình Tú Lệ nhớ con gái da diết, cho cô ấy nói chuyện với Nhiễm Nhiễm một lát.”

“Nhiễm Nhiễm từ nhỏ đến lớn đều do Tú Lệ bầu bạn chăm sóc. Lần này con bé xuống nông thôn, đối với Tú Lệ mà nói cũng rất không quen. Cho nên mới có mấy ngày, cô ấy đã không chịu nổi sự cô đơn khi con gái không ở bên cạnh, mới bảo tôi đưa đến đây, muốn xem có thể đón Nhiễm Nhiễm về được không.”

“Tôi biết mọi người có thể có hiểu lầm gì đó với hai vợ chồng tôi, nhưng những năm qua tôi đối xử với Nhiễm Nhiễm thế nào, trong lòng con bé chắc chắn rõ nhất. Hơn nữa trước đây quả thực tôi không tìm được cách nào tốt hơn để giữ Nhiễm Nhiễm lại. Nhưng hai ngày nay, qua sự nỗ lực của tôi, đã có cách để Nhiễm Nhiễm ở lại thành phố, thậm chí có thể đi làm trên thành phố rồi. Cơ hội tốt như vậy, tôi nghĩ con bé không nên bỏ lỡ.”

Những lời trước đó không nói làm gì, nhưng đoạn cuối cùng này của Tống Vĩ lại thành công khiến những người xung quanh, thậm chí cả người nhà họ Lâm đều sững sờ.

Theo ý của Tống Vĩ, ông ta đã tìm được công việc thích hợp cho Lâm Nhiễm, để cô có thể đi làm trên thành phố rồi sao?!

Đi làm trên thành phố, bưng bát cơm sắt, nhận lương nhà nước phát, đây đúng là chuyện tốt tày đình. Chẳng lẽ lại không hơn đứt việc làm thanh niên trí thức ở nông thôn ư?

Nhất thời, những người xung quanh đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về phía nhà họ Lâm.

Chỉ là bọn họ lại phát hiện, người nhà họ Lâm vẫn giữ vẻ mặt vô cảm nhìn Tống Vĩ và Lý Tú Lệ, trong ánh mắt thậm chí không có lấy một tia d.a.o động.

Sao thế này, chẳng lẽ bọn họ ngốc hết rồi sao!

Công việc tốt ư?

Thật sự coi bọn họ là kẻ ngốc chắc!

Nếu thời buổi này công việc tốt dễ tìm như vậy, thì đã chẳng có nhiều thanh niên trí thức phải xuống nông thôn đến thế!

Hơn nữa lại đúng vào lúc bọn họ biết được chuyện Tống Vĩ và Lý Tú Lệ sắp xếp xem mắt cho Lâm Nhiễm, thì hai người này lại nhanh ch.óng tìm được công việc tốt cho cô, muốn đưa cô về thành phố?

Có thể nói Tống Vĩ và Lý Tú Lệ càng sốt sắng muốn đưa Lâm Nhiễm đi, người nhà họ Lâm càng khẳng định hai kẻ này rắp tâm bất lương!

Tống Vĩ tưởng rằng sau khi mình nói ra những lời này, thái độ của nhà họ Lâm sẽ thay đổi. Nhưng thấy dáng vẻ dửng dưng của bọn họ, trong lòng ông ta bỗng dâng lên một cỗ bất an.

May mà lúc này, Tống Vĩ nhìn thấy Lâm Nhiễm từ trong nhà bước ra.

Cô dường như đã nghe thấy những lời ông ta vừa nói, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tống Vĩ.

“Chú Tống, chú nói thật sao, chú tìm được công việc thích hợp rồi à?”

Tống Vĩ thấy vậy, vội vàng bày ra nụ cười hiền từ với Lâm Nhiễm, nói: “Đúng vậy Nhiễm Nhiễm, mấy ngày nay chú Tống bận rộn chuyện này đấy. Bây giờ mọi việc vừa mới chốt xong, chú không đợi được viết thư cho con, nên trực tiếp đến đón con về nhà luôn.”

“Mọi thứ ở nhà đã sắp xếp ổn thỏa rồi, lần này con không phải sợ hàng xóm láng giềng nói ra nói vào nữa, có thể yên tâm ở lại thành phố rồi!”

“Oa, chú Tống, chú giỏi quá đi mất!”

Lâm Nhiễm trực tiếp thốt lên một tiếng “oa”, dáng vẻ kinh ngạc đó khiến trái tim Tống Vĩ dần dần an tâm trở lại.

Ông ta cảm thấy Lâm Nhiễm chắc chắn đã động lòng rồi. Ngay cả người nhà họ Lâm bên cạnh cũng nhíu mày, có chút lo lắng nhìn về phía Lâm Nhiễm.

“Nhiễm Nhiễm.......”

Cháu ngàn vạn lần đừng để ông ta lừa đấy!

Kết quả những lời phía sau của người nhà họ Lâm còn chưa kịp thốt ra, đã nghe Lâm Nhiễm mang vẻ mặt tiếc nuối nói tiếp: “Đã có cơ hội tốt như vậy, thì chú nhường cho chị Tư Vũ đi. Dù sao bây giờ con cũng đã xuống nông thôn rồi, không thể quay về được nữa.”

Cái gì?

“Lâm Nhiễm, mày điên rồi sao? Có công việc trên thành phố mày không làm, mày còn muốn ở lại đây? Mày có biết chú Tống của mày vì mày mà đã—!”

“Lý Tú Lệ, mày c.h.ử.i ai đấy, tao thấy mày mới điên thì có!”

Nghe thấy Lý Tú Lệ đứng đó c.h.ử.i Lâm Nhiễm, bà cụ Lâm trực tiếp gầm lên một tiếng, thành công khiến Lý Tú Lệ xẹp lép.

“Sao con lại điên? Mẹ, mẹ nói thế cũng làm người ta đau lòng quá đi. Con chẳng qua chỉ nhường cơ hội tốt cho chị, chẳng lẽ không đúng sao? Trước đây mẹ luôn bảo con ở nhà phải nhường nhịn chị, mọi chuyện đều phải đặt chị lên hàng đầu. Sao bây giờ con nhường cơ hội tốt như vậy cho chị, mẹ lại mắng con......”

Lâm Nhiễm tủi thân cực kỳ.

Lúc ở nhà, Lý Tú Lệ quả thực luôn bắt Lâm Nhiễm nhường nhịn Tống Tư Vũ, nhưng chuyện bây giờ có thể đem ra so sánh với mấy chuyện đó được sao!

“Mẹ, ôi dào, sao mà giống nhau được!”

Vừa nghe Lý Tú Lệ lúc ở nhà họ Tống còn nói với Lâm Nhiễm những lời như vậy, ánh mắt người nhà họ Lâm nhìn bà ta càng thêm chán ghét.

Con gái ruột của mình không đặt lên hàng đầu, lại đi coi con gái riêng của chồng quý hơn cả tròng mắt. Đầu óc Lý Tú Lệ chắc bị lừa đá rồi!

“Có gì mà không giống, dù sao chẳng đều là con gái của mẹ sao?” Lâm Nhiễm lầm bầm một câu, sau đó lại nói: “Tóm lại là con sẽ không về đâu. Con ở đây rất tốt, hai người cũng không cần lo lắng cho con. Nếu nhớ con thì cứ như hôm nay đến thăm con là được.”

Tất nhiên, tốt nhất là xách theo nhiều đồ một chút.

Nhưng Lâm Nhiễm cũng biết, e rằng đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng Tống Vĩ và Lý Tú Lệ về quê thăm cô.

Haiz, sau này e là sẽ không bao giờ nhận được đồ tiếp tế từ Tống Vĩ nữa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.