Trọng Sinh Đoạt Phu Quân - Chương 5

Cập nhật lúc: 17/07/2026 13:03

Hoàng thượng thương nàng vừa mới thành thân.

Lại vô tội.

Nên cho phép nàng ở lại kinh thành.

Không cần theo Hạ Thế An đến Động Châu.

Phụ thân và Liễu di nương thương nàng.

Đã giúp đỡ nàng không ít.

Nếu Giang Uyển Thục chịu yên phận ở kinh thành.

Không gây chuyện.

Thì cũng sẽ không phải chịu khổ.

Nhưng hết lần này đến lần khác.

Nàng đều hiếu thắng.

Từ nhỏ đến lớn.

Chuyện gì cũng muốn đè đầu ta.

Tam hoàng t.ử nhờ tố giác Thái t.ử.

Một bước lên mây.

Ngay cả ta.

Vị Tam hoàng phi vốn chẳng mấy nổi bật.

Cũng trở thành đối tượng được mọi người tranh nhau nịnh bợ.

Địa vị đổi thay.

Ta càng vẻ vang.

Nàng càng ghen ghét đến méo mó.

Một hôm.

Xa giá của ta tình cờ đi ngang qua phủ nơi nàng đang ở.

Chỉ liếc mắt một cái.

Nàng đã nhìn thấy khối phượng bội vốn nên thuộc về mình.

Đang đeo bên hông ta.

Ta vén rèm xe.

Xa xa nhìn nàng một cái.

Rõ ràng.

Chỉ là một ánh mắt rất bình thản.

Nhưng.

Nàng lại cho rằng ta đang chế giễu mình.

Hận đến mức mất hết lý trí.

Thậm chí còn thuê sát thủ trà trộn vào Tam hoàng t.ử phủ.

Muốn g.i.ế.c ta.

Đoạt lại phượng bội.

Kết quả.

Tên sát thủ bị bắt ngay tại chỗ.

Mọi chuyện bại lộ.

Giang Uyển Thục biết mình không còn đường lui.

Mang theo đầy bụng oán hận.

Treo cổ tự vẫn trong phủ.

“Lấy ra.”

Giang Uyển Thục ra lệnh cho ta giao phượng bội.

Dáng vẻ vô cùng cao ngạo.

Như thể.

Người thắng cuối cùng đã là nàng.

Ta chỉ thấy buồn cười.

Chẳng qua chỉ là một món đồ vô tri.

Chỉ có kẻ ngu.

Mới coi nó quan trọng.

Ta mỉm cười.

Tiện tay ném phượng bội cho nàng.

Động tác hệt như đang bố thí cho một kẻ ăn mày.

Lúc đến.

Giang Uyển Thục còn hất mặt vênh váo.

Thế nhưng.

Thấy dáng vẻ bình thản như mây gió của ta.

Khí thế của nàng lập tức giảm đi hơn nửa.

Trên mặt hiện rõ vẻ không cam lòng.

Nàng cúi đầu.

Bỗng nhìn thấy trong hộp gấm trên bàn trang điểm.

Đôi hoa tai ngậm châu mà mẫu thân để lại cho ta.

Ánh mắt nàng khẽ chuyển.

Rõ ràng đã nảy sinh ý đồ.

Đôi hoa tai ấy.

Là do mẫu thân tự tay làm khi còn nằm trên giường bệnh.

Bệnh tật giày vò.

Khiến người gầy đến chỉ còn da bọc xương.

Đôi môi đau đớn đến trắng bệch.

Vậy mà.

Người vẫn muốn để lại cho ta một chút kỷ vật.

Trước lúc lâm chung.

Người đưa đôi tay đầy những vết kim đ.â.m vì làm hoa tai.

Run rẩy.

Đích thân đeo chúng lên tai ta.

“Đẹp lắm.”

Người muốn cười.

Nhưng đã không còn sức.

Chỉ có thể yếu ớt thì thầm.

“Coi như… mẫu thân vẫn luôn ở bên con.”

Hạt châu lạnh.

Tay mẫu thân.

Cũng lạnh.

Vậy mà.

Người vừa mất chưa đầy ba ngày.

Phụ thân đã dùng kiệu tám người khiêng.

Đường hoàng rước người ngoại thất họ Liễu.

Cùng đứa con gái riêng trạc tuổi ta.

Vào phủ.

Giang Uyển Thục đưa tay định cướp đôi hoa tai.

Ta sa sầm mặt.

Lạnh lùng nhắc nhở:

“Đừng tự chuốc lấy cái ch/ết.”

Nàng như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ.

Khẽ hất cằm lên.

“Sao?”

“Vẫn còn tưởng mình là Thái t.ử phi à?”

Nàng giật lấy đôi hoa tai.

Vừa nhướng mày vừa cười.

“Những gì thuộc về Giang Nguyệt Lãng ngươi.”

“Ta muốn lấy thì lấy.”

“Trước đây là vậy.”

“Sau này cũng sẽ như vậy.”

Giang Uyển Thục cầm đôi hoa tai lên.

Đưa đến trước mắt ngắm nghía.

Bỗng bật cười khinh miệt hai tiếng.

Sau đó.

Nàng chậm rãi vén tóc bên tai.

Sai nha hoàn đeo đôi hoa tai cho mình.

Đối diện gương đồng.

Nàng điệu đà ngắm nghía một hồi.

Cuối cùng ghé sát lại.

Cười ngọt ngào hỏi ta:

“Trưởng tỷ.”

“Tỷ xem xem.”

“Có phải muội đeo đẹp hơn tỷ không?”

Ta cũng cười.

Đưa tay chạm vào hạt châu lạnh lẽo.

Không đợi nàng kịp phản ứng.

Ta bất ngờ dùng sức.

Giật phăng chiếc hoa tai xuống.

Giang Uyển Thục hét t.h.ả.m một tiếng.

Gương mặt đang đắc ý lập tức méo mó.

Nàng đau đớn đưa tay bịt lấy vành tai.

Thế nhưng.

Máu tươi không ngừng rỉ ra từ kẽ ngón tay.

Dù bịt thế nào.

Cũng không cầm được.

“Vội gì chứ.”

“Vẫn chưa xong đâu.”

Ta vẫn mỉm cười.

Bàn tay bỗng dùng thêm sức.

Chỉ nghe thêm một tiếng hét t.h.ả.m nữa.

Chiếc hoa tai còn lại.

Cũng bị ta mạnh tay giật xuống.

Biểu cảm của Giang Uyển Thục dữ tợn đến đáng sợ.

Một tay ôm lấy đôi tai đang rỉ m.á.u.

Một tay chỉ vào ta.

Khàn giọng gào lên với đám nha hoàn bên cạnh:

“Người đâu!”

“Người đâu!”

“Vả miệng nó cho ta!”

Tiếng thét the thé khiến người ta sởn gai ốc.

Đám nha hoàn run rẩy tiến lên.

Vừa giơ tay định đ.á.n.h ta.

Đã bị nha hoàn của ta.

Trở tay tát ngã lăn xuống đất.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên.

Giang Uyển Thục ngây người.

Ta chậm rãi bước về phía nàng.

Một bước.

Hai bước.

Nàng run rẩy lùi về sau.

Lưng đập mạnh vào vách tường.

Cuối cùng.

Đã không còn đường lui.

Máu nhuộm đỏ nửa bên mặt.

Chật vật như một con ch.ó rơi xuống nước.

Thế nhưng.

Miệng vẫn còn rất cứng.

“Thái t.ử đã bị phế.”

“Ngươi còn tưởng mình là Thái t.ử phi sao?”

Nàng nghiến răng.

Giọng nói vừa the thé vừa gấp gáp.

“Hiện giờ.”

“Hoàng t.ử được phụ hoàng sủng ái nhất.”

“Là phu quân ta!”

“Là Tam điện hạ!”

“Ngươi là cái thá gì.”

“Mà dám đối xử với ta như thế?”

Nàng hít mạnh một hơi.

Trợn tròn mắt.

“Đợi phu quân ta đến.”

“Nhất định sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”

“Được thôi.”

Ta túm lấy cánh tay nàng.

Lạnh lùng cười.

“Vậy ta đưa ngươi đến trước mặt Hoàng thượng.”

“Nhân tiện cùng ngươi bàn cho rõ.”

“Rốt cuộc ta là cái gì.”

Con ngốc Giang Uyển Thục này.

Đắc ý đến mức hồ đồ.

Cho dù Hạ Thế An đã bị phế ngôi Thái t.ử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Đoạt Phu Quân - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD