Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 51: Lén Hôn Người Một Cái

Cập nhật lúc: 19/01/2026 12:11

Ý là, sao nàng có thể còn lưu luyến tên khốn Phong Dục đó được chứ? Rõ ràng chỉ cần nghĩ đến kiếp trước từng có quan hệ xác thịt với hắn là nàng đã không kìm được mà buồn nôn.

Phong Dục chiếm tiện nghi của nàng rồi, đợi khi nàng trở thành Hoàng hậu của Bệ hạ, nhất định phải bắt hắn quỳ xuống dâng trà cho mình, cung kính gọi một tiếng: "Mẫu hậu."

Nàng sẽ làm một người mẹ kế độc ác để hành hạ hắn cho ra trò, đợi hắn quỳ đến mức chân mềm nhũn mặt tái mét mới đại từ đại bi bảo hắn đứng lên.

Còn có cả Thục phi Phong Khâm, đám đại thần tiền triều hở ra là trừng mắt với nàng nữa, sau này tất cả đều phải ngoan ngoãn bái lạy nàng. Kẻ nào dám làm nàng không vui, nàng sẽ đ.á.n.h trượng thật nặng, đ.á.n.h sạch sành sanh!

Làm Quận chúa thì không thể ngang ngược một cách chính đáng, còn phải tìm Bệ hạ làm nũng mách lẻo, làm Hoàng hậu thì khác hẳn. Bệ hạ là vua, vậy nàng là phó vương, thực sự là dưới một người trên vạn người.

Hơn nữa Bệ hạ thương nàng yêu nàng, chắc chắn cũng sẽ không giống như Phong Dục lúc nào cũng muốn đè đầu cưỡi cổ nàng, biết đâu nàng còn có thể đè Bệ hạ dưới thân ấy chứ.

"Mộc Cầm, chuẩn bị nước, ta muốn tắm." Nàng hướng ra ngoài cửa lớn tiếng dặn dò.

Đợi tắm rửa sạch sẽ xong, nàng sẽ chính thức nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu "trở thành Hoàng hậu".

Mộc Cầm cảm thấy Quận chúa hôm nay đặc biệt tinh thần phấn chấn, cả người rạng rỡ như công xòe đuôi, ngay cả khóe mắt chân mày đều ánh lên vẻ rực rỡ tuyệt mỹ.

"Trang điểm này nhạt quá, không đủ bắt mắt, đổi cái khác!" Trịnh Tương Nghi ngắm nhìn mình trong gương, luôn thấy gương mặt này vẫn còn nét trẻ con, chưa đủ vẻ phong tình. Nàng nhớ kiếp trước khi mình hoàn toàn nảy nở sau hai năm nữa, đẹp đến mức có thể gọi là tuyệt thế yêu cơ.

Giờ nàng đi "quyến rũ" Bệ hạ, không thể mang gương mặt ngây thơ trong sáng được, tránh để người cứ mãi coi nàng là trẻ con.

Nàng chỉ trỏ dặn Mộc Cầm: "Phấn hồng đ.á.n.h đậm hơn chút, đuôi mắt xếch lên một tí, trên trán cũng vẽ cho ta một cái hoa điền."

Mộc Cầm tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn làm theo một cách cẩn thận. Chỉ một lát sau, trong gương hiện ra một gương mặt diễm lệ vô ngần, đặc biệt là đôi mắt kia, đuôi mắt hơi xếch, hàng mi dài như chiếc quạt tạo nên những bóng râm nhàn nhạt. Ánh mắt liếc qua liếc lại trông cứ như hồ ly linh thiêng hạ phàm, yêu mị dưới trăng vừa giáng thế, mỗi cái liếc nhìn đều có thể làm rung động tâm hồn.

"Quận... Quận chúa..." Mộc Cầm nhìn đến ngẩn ngơ, hơi thở vô thức nín lại, gần như không dám nhận đây là vị Quận chúa mà mình đã chăm sóc từ nhỏ.

Trịnh Tương Nghi chớp chớp mắt với gương mặt trong gương, lại khẽ chu đôi môi đỏ mọng, càng nhìn càng thích, suýt chút nữa muốn xáp lại hôn mình trong gương một cái.

Đến cả nàng còn bị vẻ đẹp của chính mình mê hoặc, để xem lần này Bệ hạ chống đỡ thế nào?

"Đi lấy cho ta bộ váy thạch lựu mới may kia lại đây," khóe môi nàng khẽ nhếch, trong mắt tràn đầy ý cười rạng rỡ, "Hôm nay, ta sẽ mặc nó."

...

Công công họ Quế từ xa đã nhìn thấy một đám mây đỏ rực rỡ tươi sáng đang di chuyển về phía này, vội vàng khom lưng đón tiếp, cười hì hì nói: "Quận chúa người tới rồi."

Trịnh Tương Nghi khẽ hất cằm, giọng nói trong trẻo nũng nịu: "Bệ hạ còn đang bận sao?"

Quế công công định thần nhìn kỹ, suýt chút nữa không nhận ra mỹ nhân diễm lệ bạt ngàn, vóc dáng thon thả trước mắt chính là vị tiểu Quận chúa ngây ngô đáng yêu thường ngày. Nhan sắc này, cách ăn mặc này, nói là tuyệt thế yêu cơ nghiêng nước nghiêng thành cũng chẳng ngoa chút nào.

Trang Thục phi của Tiên đế năm xưa được xưng là "đệ nhất mỹ nhân", nhưng lão cảm thấy, Quận chúa nhà mình mới thực sự xứng đáng với danh hiệu đó. Cũng chẳng biết sau này sẽ hời cho tiểu lang quân nhà ai nữa...

"Bệ hạ vừa xử lý xong chính vụ, đang nghỉ ngơi bên trong ạ."

Ánh mắt Trịnh Tương Nghi đảo quanh, mỉm cười rạng rỡ: "Vậy con lẻn vào trong, không làm phiền người đâu."

Đợi người mở mắt ra, nàng sẽ nhào tới trước mặt người, cho người một bất ngờ thật lớn. Gương mặt này, thân hình này, đều do chính tay người nuôi nấng mà ra.

Nàng phải hỏi người cho bằng được, có thích không?

Quế công công dĩ nhiên không dám cản, vội nghiêng người nhường đường.

Trịnh Tương Nghi khẽ nhấc tà váy, cẩn thận đẩy cửa bước vào, bước chân cực kỳ nhẹ nhàng. Vòng qua tấm bình phong, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy bóng dáng người.

Có lẽ gần đây thực sự mệt mỏi, người đang lấy tay chống trán, tựa bên án thư nhắm mắt dưỡng thần. Dưới mắt có một quầng thâm nhạt màu, nhưng không hề làm giảm đi nhan sắc của người, ngược lại còn thêm vài phần mệt mỏi hiếm thấy, khiến người ta nhìn mà thấy mềm lòng.

Trịnh Tương Nghi vốn mang theo "âm mưu" mà đến, nhưng vừa thấy dáng vẻ này của người, mọi ý đồ bỗng chốc bay sạch lên chín tầng mây.

Thực ra có thể lặng lẽ đứng gần nhìn người thế này đã là tốt lắm rồi.

Nàng rón rén tiến lại gần, dừng lại cách người khoảng một sải tay, gần như tham lam nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của người, thậm chí còn đếm từng sợi lông mi rủ xuống của người.

Bệ hạ thật là đẹp trai quá đi... Sau này, tất cả đều hời cho mình hết rồi.

Ánh mắt nàng lặng lẽ dời xuống, lướt qua đôi mắt đang khép hờ, qua sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại trên đôi môi nhạt màu kia. Đôi má không kìm được mà nóng dần lên, ánh mắt cũng theo đó mà lấp lửng không yên, tâm trí rối bời dừng lại ở đó.

Hồi nhỏ, thỉnh thoảng Bệ hạ còn hôn lên trán nàng. Nhưng từ khi nàng lớn dần, người không còn làm như vậy nữa.

Nàng thực ra... rất hoài niệm. Trong ký ức, môi của người luôn rất ấm áp, mềm mại như cánh hoa chớm nở.

Trịnh Tương Nghi nhìn đôi môi gần trong gang tấc kia, trong lòng đấu tranh dữ dội. Cuối cùng, vẫn không cưỡng lại được khao khát đang trỗi dậy, nàng chậm rãi cúi người về phía trước, run rẩy xáp lại gần.

Dù sao Bệ hạ cũng đang ngủ, nàng lén trộm một nụ hôn, người sẽ không biết đâu.

Đợi người tỉnh lại nàng cũng sẽ không nói cho người biết. Có lẽ một ngày nào đó người sẽ phát hiện ra, có lẽ mãi mãi không bao giờ, nhưng ngay giây phút này, nơi này toàn bộ đều là lãnh địa của nàng, nằm dưới sự kiểm soát của nàng.

Càng lúc càng gần, nàng gần như có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn và ấm áp của người phả vào mặt mình, ch.óp mũi tràn ngập mùi hương thanh tao dễ chịu trên người người.

Đó là mùi hương gì nhỉ? Không giống hương hoa, cũng không giống mùi đàn hương, nàng chỉ ngửi thấy trên người một mình người, đó là mùi của gió mát trong núi, mùi hương thuộc về riêng người.

Nàng vô thức nín thở, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cuối cùng, môi nàng và người chỉ cách nhau một đường chỉ, chạm khẽ một cái tưởng như có như không.

Tiếp đó, nàng lấy hết can đảm, thực sự áp sát lên.

"Chụt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 51: Chương 51: Lén Hôn Người Một Cái | MonkeyD