Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 53: Hôn Không Đủ, Vẫn Còn Muốn Hôn

Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:00

Nàng đã mong chờ từ lâu, chỉ đợi ông khen một câu xinh đẹp. Ai ngờ nỗ lực phô diễn nãy giờ chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, khiến nàng không khỏi tự hoài nghi bản thân.

Nhưng rõ ràng không nên như vậy, từ trong cung đi ra, bất cứ ai gặp nàng cũng không thể rời mắt, đủ để chứng minh bộ trang phục này rực rỡ đến mức nào.

Vậy mà Bệ hạ lại chẳng có chút phản ứng gì, thật khiến nàng thất vọng quá đi mất.

Nàng nhìn sang với đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi, Phong Quyết lại rơi vào một sự im lặng hiếm thấy, thần sắc thậm chí còn thoáng qua vài phần do dự.

"Bệ hạ..." Trịnh Tương Nghi oán hận nhìn chằm chằm ông, bày ra dáng vẻ "Người không khen con thì con không đi".

Cuối cùng, Phong Quyết khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng, ấm áp nói: "Tương Nghi hôm nay rất đẹp, trẫm suýt chút nữa đã không nhận ra rồi."

"Thật không, thật không?"

Trịnh Tương Nghi lập tức cười híp mắt, như một chú mèo nhỏ làm nũng dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay ông, lại như một con công xòe đuôi xoay thêm một vòng nữa. Trâm cài tóc rung rinh theo nhịp bước, ánh vàng lấp lánh rực rỡ khiến người ta không thể dời mắt.

"Con đã bảo là ăn mặc đẹp thế này, Bệ hạ làm sao có thể không thích cho được?"

Trong lòng Trịnh Tương Nghi, nàng chính là cô nương xinh đẹp nhất thế gian này, người khác thích nàng là chuyện đương nhiên. Nếu có ai không thích, chắc chắn là do mắt nhìn của người đó kém cỏi, hoặc là tự ti mà thôi.

Xưa nay chỉ có người khác không xứng với nàng, tuyệt đối không có chuyện nàng không xứng với ai.

Ánh mắt Phong Quyết khẽ lay động, tầm mắt hoàn toàn bị bóng hình kiều diễm linh động ấy chiếm trọn. Trong phút chốc, tiểu Tương Nghi non nớt năm nào chớp mắt đã trở thành thiếu nữ rực rỡ phong hoa tuyệt đại.

"Bệ hạ, Bệ hạ," Trịnh Tương Nghi như một con bướm lượn đến trước mặt ông, kéo tay áo ông cười rạng rỡ: "Con còn học một điệu múa, đợi đến lễ Thiên Thọ sẽ múa cho người xem."

Nói đến đây, nàng cố ý nhấn mạnh, lặp lại từng chữ một:

"Chỉ múa cho một mình người xem thôi." Nàng ngước mắt lên, trong mắt như ẩn giấu những chiếc móc câu nhỏ, dập dềnh ánh sáng mềm mại ướt át. Ngón tay khẽ móc lấy tay áo ông, khêu gợi một cách như có như không.

Trịnh Tương Nghi sống hai kiếp người, chưa bao giờ thực sự làm chuyện quyến rũ ai, nhưng lúc này lại làm một cách tự nhiên thuần thục như vậy, cứ như sinh ra đã biết cách khiến người ta mê đắm, không thể dứt ra được.

Chỉ cần nàng muốn, sẽ không ai không thích nàng.

Thế nên, Bệ hạ ơi, người có bị con mê hoặc không? Có muốn nhào tới ôm chầm lấy con không, hoặc là, để con nhào tới người cũng được.

Trịnh Tương Nghi thấy vế sau có vẻ đầy thách thức hơn. Hãy tưởng tượng một vị Bệ hạ cao cao tại thượng, trưởng thành vững chãi, lãnh đạm ít d.ụ.c vọng, bị nàng đè xuống sập không chút nể nang, gương mặt trắng ngần lộ ra vẻ ửng hồng nhẫn nhịn, nhưng lại chẳng thể kháng cự được sự tiếp cận của nàng...

Hừ hừ, khung cảnh đó chỉ nghĩ thôi đã thấy sôi sục nhiệt huyết rồi.

Lúc này nàng hận không thể hóa thành một người tí hon, đứng trước mắt ông ra sức vẫy tay: Đến đây đi, đến đây đi, mau ch.óng quỳ gối dưới váy thạch lựu của ta đi!

Tuy nhiên, lời của Bệ hạ lại như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống. Ông đứng thẳng người, nụ cười vẫn điềm tĩnh ôn hòa: "Hiếu tâm của Tương Nghi, trẫm nhận được rồi."

Nhổ! Chẳng phải hiếu tâm gì cả, đây là tấm lòng ái mộ rõ rành rành, nóng hổi của nàng đây này!

Trịnh Tương Nghi xị mặt, ánh mắt càng thêm ủy khuất oán trách. Bệ hạ sao người chẳng hiểu chuyện gì hết vậy? Một đại mỹ nhân ở ngay trước mắt mà người thật sự không chút rung động sao?

Nàng hậm hực vươn ngón tay, chọc chọc vào "khúc gỗ" trước mặt, hận ông chậm chạp, hận ông không hiểu phong tình, và càng hận bản thân... sao ngay cả dáng vẻ thong dong trầm tĩnh này của ông, nàng cũng thấy đẹp đến c.h.ế.t đi được.

Nhưng nàng cũng không quá thất vọng. Việc quyến rũ Bệ hạ vốn dĩ không phải chuyện một sớm một chiều. Nàng có lòng tin vào bản thân, sớm muộn gì cũng có ngày trêu chọc được ông, khiến ông tình nguyện cúi người xuống, dịu dàng hôn nàng.

Hơn nữa phải là kiểu hôn môi lưỡi quấn quýt, chứ kiểu chuồn chuồn đạp nước thì chẳng thỏa mãn chút nào.

Phong Quyết đối với hành động trẻ con này của nàng cảm thấy bất lực, khẽ giữ lấy bàn tay không yên phận của nàng, thấp giọng nói: "Ngoan, đừng quậy nữa."

Trịnh Tương Nghi lại nhân cơ hội phản tay nắm ngược lại, một lần nữa đan c.h.ặ.t mười ngón tay với ông. Làm xong còn không quên hất cằm, vẻ mặt đắc ý nhìn ông, trong mắt viết đầy dòng chữ "Xem người làm gì được con".

Bệ hạ dung túng nàng như thế, cũng không trách nàng lấn tới được đúng không? Nói cho cùng, đều là Bệ hạ "quyến rũ" nàng trước.

Ai bảo ông đối xử với nàng tốt như vậy, khiến một tiểu nương t.ử "ngây thơ thuần khiết" như nàng vô tình lún sâu vào, sao có thể đổ hết lỗi cho nàng "đại nghịch bất đạo", cả ngày mơ tưởng chuyện "khi quân phạm thượng" chứ?

Phong Quyết rốt cuộc không thắng nổi nàng, đành bất lực lùi bước, dắt nàng cùng ngồi xuống.

Ánh mắt Trịnh Tương Nghi tùy ý lướt qua trên bàn, bỗng nhìn thấy ba chữ "Bình Dương Hầu". Nàng nhíu mày, không suy nghĩ gì liền đưa tay lật mở cuốn tấu chương đó ra.

Hành động này có thể coi là vượt quyền, nhưng trên mặt Phong Quyết không hề có chút không vui nào, chỉ lặng lẽ đợi nàng xem xong mới ôn tồn nói: "Là phụ thân con thỉnh phong Thế t.ử cho trưởng t.ử."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.