Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 56: Trong Lòng Trong Trí Toàn Là Tương Nghi
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:01
Chẳng lẽ... ngày hôm đó Bệ hạ thực ra không hề ngủ? Ông biết nàng đã lén hôn ông sao? Ngoài lý do đó ra, Trịnh Tương Nghi thực sự không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
Thực tế mà nói, hành động giữ khoảng cách của Bệ hạ không quá lộ liễu. Chỉ là trước đây hai người quá đỗi thân thiết, ông chỉ cần kéo giãn một chút khoảng cách là nàng đã nhạy cảm nhận ra ngay.
Chẳng hạn như lúc này, Trịnh Tương Nghi mượn danh nghĩa thêm hương để thuận thế ngồi xuống bên cạnh ông. Đầu nàng còn chưa kịp tựa vào, ông đã không để lại dấu vết mà xê dịch sang bên cạnh một chút.
"Bên cạnh trẫm có người hầu hạ rồi, Tương Nghi cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi, kẻo mệt." Gương mặt ông vẫn giữ nụ cười dịu dàng, không thấy có gì khác thường, lời nói vẫn mang theo sự thương xót và dung túng như cũ.
Nếu Trịnh Tương Nghi vẫn chỉ xem ông là bậc trưởng bối đáng kính, có lẽ nàng sẽ đắc ý vì nghĩ rằng Bệ hạ quả nhiên thương xót mình, không nỡ để mình chịu chút vất vả nào.
Nhưng giờ đây tâm tư nàng không còn trong sáng, nàng không còn thỏa mãn với cái nhìn như vậy nữa. Dường như trong mắt ông, nàng mãi mãi là đứa trẻ cần trốn dưới đôi cánh của ông để được bảo bọc.
Trịnh Tương Nghi trong lòng bất mãn. Nàng rõ ràng đã lớn rồi, đã sớm có thể thoát ra khỏi vòng tay ông để sóng bước cùng ông rồi.
Nàng bĩu môi, giọng điệu đầy vẻ ủy khuất: "Bệ hạ có phải cảm thấy Tương Nghi ở đây làm phiền người không?"
Phong Quyết khẽ cười, ôn tồn nói: "Tương Nghi sao lại nghĩ vậy? Có con bầu bạn bên cạnh, trẫm thấy rất an tâm."
"Vậy sao người lại ngồi xa con như thế?" Trịnh Tương Nghi nhìn chằm chằm vào khoảng cách chưa đầy một tấc giữa hai người, lòng đầy canh cánh. Bệ hạ không còn ngồi sát bên cạnh nàng như trước nữa.
Nàng vừa giận lại vừa tủi thân.
Chẳng qua cũng chỉ là hôn ông một cái thôi mà... cùng lắm thì nàng nhắm mắt lại, để Bệ hạ hôn trả lại là được chứ gì, muốn hôn bao lâu cũng được.
Nhưng cuối cùng nàng cũng không dám nói ra lời đó. Hiện tại tất cả mới chỉ là suy đoán, nàng vẫn có thể giả ngây giả ngô, coi như không có chuyện gì để tiếp tục tiếp cận ông. Nếu thực sự nói toạc ra ngay trước mặt, nói không chừng Bệ hạ sẽ nghiêm nghị từ chối, không cho nàng đến gần nữa.
Dù biết rõ Bệ hạ sẽ không dễ dàng chấp nhận, nhưng nếu thực sự phải nhận lấy ánh mắt thất vọng trách cứ của ông, nàng nhất định sẽ đau lòng đến cực điểm, e rằng chút dũng khí khó khăn lắm mới tích góp được cũng sẽ tan biến trong chốc lát.
Nàng thà tạm thời duy trì cục diện "cha hiền con thảo" này, ít nhất vẫn có thể mượn danh nghĩa con gái để thỏa sức làm nũng, gần gũi với ông.
Phong Quyết khẽ thở dài, ngữ khí ôn hòa nhưng kiên định: "Là trước đây trẫm đã sơ hở. Tương Nghi đã đến tuổi gả chồng, không thể cứ tùy ý thân mật như lúc nhỏ được nữa."
"Con chẳng thèm gả chồng." Trịnh Tương Nghi mặc kệ sự từ chối của ông, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay ông, mặt dày dính sát vào. Dù sao Bệ hạ cũng chẳng bao giờ nỡ ra tay đẩy nàng ra, nàng mặt dày một chút thì có sao đâu?
Chuyện đại nghịch bất đạo hơn nàng cũng đã làm rồi, hôn được ông thì dù thế nào nàng cũng là người hời.
Huống hồ nhìn dáng vẻ thanh lãnh cấm d.ụ.c kia của Bệ hạ, nói không chừng ông chưa từng gần gũi với ai bao giờ.
Nàng chính là người đầu tiên dám hôn ông đấy!
Trịnh Tương Nghi lại nhớ đến cảm giác mềm mại ấm áp giữa đôi môi ngày hôm đó, liếc mắt nhìn trộm bờ môi mỏng màu hồng nhạt của ông. Dáng môi ấy rất đẹp, nhu hòa ưu mỹ, không thấy một chút sắc sảo nào.
Nàng thực sự muốn c.ắ.n một cái, c.ắ.n đến mức bật ra chút m.á.u, rồi để lại dấu răng của riêng mình trên đó.
Đến lúc đó, nàng có thể tuyên cáo với tất cả mọi người: Bệ hạ là của nàng.
Chỉ của một mình nàng thôi. Hừ.
Lần này Phong Quyết không còn dung túng nữa, ông chuyển chủ đề: "Mấy ngày trước trẫm đã sai người sắp xếp danh sách các công t.ử thế gia trong kinh, đều là những kẻ tài mạo xuất chúng. Hôm nào đưa qua cho con xem, xem có ai vừa mắt không."
Nụ cười trên mặt Trịnh Tương Nghi nhạt đi vài phần, nàng chậm rãi ngẩng đầu khỏi vai ông.
Bệ hạ gấp gáp muốn gả nàng đi đến vậy sao?
Phong Quyết nhìn sâu vào mắt nàng, giọng trầm xuống: "Tương Nghi, con có từng nghĩ tới, trẫm lớn hơn con rất nhiều tuổi. Trẫm còn sống ngày nào thì còn bảo vệ con ngày đó. Nhưng nếu trẫm đi rồi, con biết phải làm sao?"
Trịnh Tương Nghi cúi gầm mặt, im lặng không nói gì.
Phong Quyết nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu nàng, nói một cách chân tình: "Trẫm không phải là người có thể bầu bạn cùng con cả đời. Chỉ có phu quân của con, con cái của con mới là nơi nương tựa suốt đời của con."
"Bệ hạ không sợ con gửi gắm sai người, gả cho một kẻ ngụy quân t.ử nham hiểm xảo trá sao?" Trịnh Tương Nghi ngẩng mặt lên, hai má phồng lên như cái trống: "Vạn nhất lúc người còn ở đây hắn giả vờ đối tốt với con, người vừa đi hắn liền lộ nguyên hình thì phải làm sao?"
Kiếp trước nàng đã từng vấp ngã ở chỗ này rồi, lúc Bệ hạ còn sống Phong Ngọc đối xử với nàng tốt biết bao, hết mực sủng ái lấy lòng, còn thề thốt sau này chỉ có mình nàng. Thế nhưng Bệ hạ vừa mới đi chưa được vài năm, Quý phi đã vào cung rồi.
