Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 63: Cùng Hắn Hợp Tấu Khúc "phượng Cầu Hoàng"

Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:01

Phong Quyết khẽ ôm nàng vào lòng, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu nàng, giọng nói trầm ấm: "Tự nhiên là thật. Cầm nghệ của Tương Nghi là do đích thân trẫm dạy bảo, trẫm lẽ nào lại không nghe ra hay dở sao?"

Trịnh Tương Nghi lập tức lấy lại tự tin, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao: "Con biết ngay mà, con làm sao có thể đàn không hay được!"

Nàng chính là Đức Nghi quận chúa lợi hại nhất, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, chút khúc "Phượng Cầu Hoàng" này chỉ là chuyện nhỏ, b.úng tay một cái là xong!

Phong Quyết thấy nàng cười rạng rỡ, thần sắc cũng không tự chủ được mà nhu hòa hơn rất nhiều. Hắn đưa tay khẽ lướt qua dây đàn, ánh mắt lại có chút phức tạp.

"Cây 'Hải Nguyệt Thanh Huy' này vẫn chưa đủ tốt, hôm khác trẫm lệnh thợ thủ công làm cho con một cây mới."

Cây đàn này suy cho cùng cũng là di vật của Tiên đế để lại. Năm đó khi Tương Nghi mới học đàn, trong cung chỉ có cây này là tốt nhất, hắn mới tặng "Hải Nguyệt Thanh Huy" cho nàng.

Nhưng giờ nghĩ lại, "Hải Nguyệt Thanh Huy" từng thuộc về Trang Thục phi, người nữ t.ử khiến Tiên đế si mê nửa đời nhưng lại bạc mệnh. Đối với Tương Nghi mà nói, chung quy cũng không được cát tường cho lắm.

Tương Nghi của hắn nên được tùy tính phóng khoáng cả đời, bình an thuận lợi, không lo âu đến tận khi già.

"Thật sao?" Trịnh Tương Nghi nghe vậy, lập tức thấy cây "Hải Nguyệt Thanh Huy" trong tay mất đi sức hút. Bệ hạ muốn đặc chế đàn mới cho nàng, cây đàn chỉ thuộc về một mình nàng!

"Vậy... con muốn Bệ hạ cũng giống như Tiên đế, đích thân đề tên cho cây đàn này!" Nàng lập tức yêu cầu, trong mắt lóe lên ánh sáng mong chờ.

Hừ hừ, Tiên đế đối với Trang Thục phi si tình đến thế, thậm chí để trống hậu cung, chỉ sủng ái một mình bà ấy. Tuy nàng không thích vị Tiên đế đối xử lạnh nhạt với Bệ hạ, nhưng nàng thầm mong Bệ hạ cũng có thể như Tiên đế, vì nàng mà si, vì nàng mà cuồng.

"Được." Phong Quyết ánh mắt dung túng, trầm ngâm một lát rồi ôn tồn nói: "Vậy gọi là 'Không Mông' nhé."

"Không Mông?" Trịnh Tương Nghi mở to mắt, suy nghĩ một chút liền nhớ ra xuất xứ của cái tên này, đôi má không tự chủ được mà đỏ ửng lên từng chút một.

Hết là "Tây Tử", giờ lại đến "Không Mông"... Bệ hạ đúng là quá hiểu cách làm nàng vui mà!

Cứ như thể mọi suy nghĩ của hắn đều xoay quanh nàng vậy. Nàng chỉ thấy mình trở nên thật nhỏ bé, dường như đang được hắn cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay.

Một Bệ hạ tốt như vậy, sao nàng nỡ buông tay?

Thế là nàng lớn gan nắm lấy tay hắn, nũng nịu khẩn cầu: "Bệ hạ, Tương Nghi thấy mình đàn vẫn chưa đủ tốt... Người dạy lại con đi, được không?"

Giống như lúc còn nhỏ, nàng tựa vào lòng hắn, hắn từ phía sau nắm lấy tay nàng, đầu ngón tay chồng lên nhau, cùng gảy dây đàn.

"Chỉ đàn khúc 'Phượng Cầu Hoàng' này thôi, Người dạy con đi..."

Như vậy, nàng và Bệ hạ cũng coi như đã hợp tấu một khúc rồi nhỉ? Nàng hoàn toàn có thể coi đây là Bệ hạ đặc biệt đàn vì nàng. Đây mới chính là Phượng cầu Hoàng thực sự.

Bệ hạ là Phượng, nàng là Hoàng.

Phong Quyết đối diện với đôi mắt đong đầy mong chờ của nàng, lặng im một lúc, đầu ngón tay đặt trên dây đàn khẽ cử động một cách khó nhận ra.

Tương Nghi... lại muốn đàn khúc này đến thế sao? Nàng rốt cuộc là muốn đàn cho ai nghe?

Nhưng cuối cùng, hắn cũng chỉ chậm rãi nhếch khóe môi, cười nhạt đáp: "Được."

Hắn không từ chối được bất kỳ yêu cầu nào của Tương Nghi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.