Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 73: Giận Rồi, Phải Để Bệ Hạ Dỗ Dành

Cập nhật lúc: 21/01/2026 11:00

Nàng cẩn thận cất kỹ những bức thư họa kia, lúc này mới nhớ đến chính sự hôm nay mình tới đây, bèn vờ như vô ý hỏi: "Đúng rồi, bát canh hôm qua Bệ hạ uống thấy thế nào?"

Bát canh này không phải Trịnh Tương Nghi nhất thời hứng chí tùy tiện phối ra. Thực chất nàng đã bí mật hỏi qua thái y rồi mới quyết định nấu. Kiếp trước, Bệ hạ băng hà vào ba năm sau, kiếp này tuy hiện tại nhìn qua thân thể không có gì đáng ngại, nhưng trong lòng nàng luôn có chút bất an mơ hồ.

Chỉ tiếc là, quãng thời gian Bệ hạ lâm trọng bệnh ở kiếp trước, nàng lại đang lún sâu vào những vướng mắc tình cảm với Phong Ngọc, nên ngay cả việc chứng bệnh ban đầu phát tác ra sao nàng cũng chẳng nhớ rõ.

Bây giờ nghĩ lại, bản thân lúc đó thật sự quá vô tâm vô tính.

Phong Quyết nghe vậy, gương mặt lướt qua một tia ngượng ngùng khó nhận ra, dường như không muốn tiếp tục chủ đề này cho lắm. Nhưng Trịnh Tương Nghi lại mở to đôi mắt trong veo, không chớp mắt nhìn ngài, bày ra tư thế rõ ràng là không hỏi cho ra lẽ thì không chịu thôi.

Ngài chỉ đành bất đắc dĩ mỉm cười, ôn tồn đáp: "Thân thể trẫm rất tốt, Tương Nghi không cần lo lắng."

Còn về việc sau khi uống bát canh tối qua thì nóng rực khó ngủ, gần như thức trắng cả đêm... thôi thì đừng để nàng biết thì hơn.

Dẫu sao Tương Nghi vẫn là một cô nương chưa xuất giá, chuyện nam nữ vốn nên để mẫu thân nàng từ từ dạy bảo. Ngài tuy là Thiên t.ử, nhưng không phải phụ thân ruột của nàng, lại là một nam t.ử trưởng thành, thật sự không tiện nói tỉ mỉ những chuyện này với nàng.

Ngài thầm nghĩ, hôm nào phải tìm hai cung nữ lớn tuổi, vững vàng đến để nhắc nhở nàng. Tương Nghi ngây thơ đơn thuần như thế, nếu sau này bị kẻ có tâm lừa gạt thì không hay chút nào.

Trịnh Tương Nghi lại trực giác thấy ngài không nói toàn bộ sự thật, trong lòng định bụng lát nữa sẽ lén đi hỏi Quế công công.

Cũng chẳng trách nàng nghĩ nhiều, những năm qua, Bệ hạ sống chẳng khác nào một đạo sĩ tu hành thanh tâm quả d.ụ.c, nàng thật sự sợ ngài ngay cả một chút niệm đầu nam nữ cũng không còn. Nếu thật sự là vậy, chẳng phải nàng phải thủ tiết sống cả đời sao?

Bữa trưa nàng dùng cùng với Bệ hạ. Năm nay mùa hè không quá nóng, nên cũng không đi hành cung tránh nóng, trong cung trái lại cũng thanh tĩnh mát mẻ.

Sau bữa ăn, Quế công công lệnh người bưng lên mấy chùm nho. Những quả nho vừa to vừa tròn, mọng nước, đặt trên bát ngọc chứa vụn băng, trong suốt long lanh, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thèm.

Trịnh Tương Nghi từ nhỏ đã thích ăn nho, nhưng cực kỳ ghét bóc vỏ, càng ghét cảm giác nước nho dính vào đầu ngón tay nhớp nháp. Nhiều năm như vậy, Phong Quyết đã sớm hình thành thói quen tự tay bóc cho nàng ăn.

Ngón tay ngài thon dài sạch sẽ, móng tay nhẹ nhàng lướt qua, lột nhẹ, lớp vỏ nho liền tách ra gọn gàng, để lộ phần thịt quả căng mọng.

Trịnh Tương Nghi tựa bên sập lật xem họa bản, dư quang liếc thấy ngài bóc xong một quả, liền tự nhiên ghé mặt tới, miệng nhỏ hé mở, chờ ngài đút cho.

Phong Quyết vốn không thích đồ ngọt, nhưng thấy dáng vẻ "lẽ hiển nhiên" này của nàng, ngài cũng không khỏi lắc đầu cười khẽ, thuận tay đưa quả nho vào miệng nàng.

Ngọt quá!

Trịnh Tương Nghi thỏa mãn híp mắt lại, nước nho ngọt lịm như chảy thẳng vào trong tim.

Phong Quyết lại cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, có chút xuất thần, không biết có phải ảo giác hay không, vừa rồi Tương Nghi hình như... khẽ l.i.ế.m ngón tay ngài một cái?

Ngài vô thức mân mê đầu ngón tay, chút cảm giác ẩm ướt dính dấp kia vô cùng rõ rệt, mãi không tan đi.

"Bệ hạ, con muốn nữa!" Trịnh Tương Nghi đợi nửa ngày không thấy quả tiếp theo, nhịn không được đưa tay kéo kéo ống tay áo của ngài.

Phong Quyết thu lại tâm thần, nỗ lực đè xuống tia khác lạ trong lòng, tiếp tục bóc nho cho nàng.

Trịnh Tương Nghi vừa lật họa bản, vừa tận hưởng những quả nho do chính tay Bệ hạ đút tận miệng, trong lòng vui phơi phới, chỉ cảm thấy trên đời này không còn ai biết hưởng phước hơn nàng nữa.

Nhưng không ngờ, Bệ hạ chỉ bóc một chùm nhỏ rồi dừng lại, lấy khăn tay thong thả lau sạch ngón tay, không chịu tiếp tục nữa.

Trịnh Tương Nghi lập tức bất mãn, tròn mắt kháng nghị: "Bệ hạ, con vẫn chưa ăn đủ mà!"

Phong Quyết đã ra hiệu cho cung nhân mang chỗ nho còn lại xuống, quay đầu nói với nàng: "Tỳ vị của con yếu, không nên dùng nhiều."

Ngài vẫn nhớ năm Tương Nghi bảy tuổi, mùa hè năm đó cũng vì tham ăn nho mà bị đầy bụng, đau bụng rên rỉ suốt mấy ngày liền. Từ đó về sau, Phong Quyết đặc biệt để ý đến việc ăn uống của nàng, không bao giờ để nàng ăn uống vô độ nữa.

Trịnh Tương Nghi bĩu môi, lầm bầm: "Con đã lớn thế này rồi, ăn thêm mấy quả cũng không sao đâu."

Phong Quyết liếc nàng một cái, lắc đầu không cho thương lượng: "Không được."

Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Quế công công bưng bát nho mọng nước kia đi, cho đến khi hoàn toàn khuất bóng mới hậm hực quay người đi, cố ý "hừ" một tiếng.

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, Bệ hạ mở miệng ra là nói thương nàng nhất, vậy mà ngay cả mấy quả nho cũng không nỡ để nàng ăn cho thỏa thích!

Nàng vốn tưởng Bệ hạ sẽ lập tức tới dỗ dành mình, nhưng đợi nửa ngày, phía sau một chút động tĩnh cũng không có.

Trịnh Tương Nghi nhịn không được lén quay đầu lại nhìn, thì thấy người kia đã cầm b.út, rủ mắt phê duyệt tấu chương. Góc nghiêng thần tình chuyên chú, dường như hoàn toàn quên mất nàng vẫn còn đang ở bên cạnh hờn dỗi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.