Trọng Sinh Hải Đảo: Mỹ Nhân Đanh Đá Và Đoàn Trưởng Bụng Đen - Chương 19
Cập nhật lúc: 29/03/2026 13:00
“Vừa ăn xong trứng, húp hết bát cháo thì bên ngoài có tiếng động.”
Sở Dao dọn dẹp hiện trường, nhất là vỏ trứng gà để tránh gây hiểu lầm hoặc để lộ bí mật của mình.
“Chị Sở ơi, chị dậy chưa ạ?"
Người đến là Tiểu Lục, cậu thường dậy rất sớm vì bị đói mà tỉnh, không ngủ tiếp được.
Con nhà nghèo sớm biết lo toan, dậy sớm là cậu đi kéo củi về nhà, hoặc ra bờ biển tìm xem có đồ gì ngon không.
Nếu may mắn nhặt được đồ ngon thì mang đi đổi lương thực với các chú bộ đội hoặc các bác nông dân để lấy tiền và phiếu.
Đi ngang qua nhà chị Sở thấy có khói bếp, cậu đoán chị Sở chắc đã dậy rồi, nhớ lại hôm qua đã hứa với chị Sở sáng nay sẽ đến nên cậu cứ đứng chần chừ ngoài cửa mãi, cuối cùng mới dám lên tiếng hỏi.
“Dậy rồi, đợi chút chị ra mở cửa cho."
Sở Dao trang điểm nhẹ lên mặt tạo vết tích như kiểu vết sẹo sau khi bong vảy để lộ lớp thịt non màu hồng.
Cứ phải từ từ thôi, chứ nếu đùng một cái biến hình ngay thì sẽ để lại mầm họa.
“Không vội đâu chị Sở, em cũng vừa mới đến thôi ạ."
Tiểu Lục rất nhạy cảm, sợ đến sớm quá sẽ làm chị Sở khó chịu.
“Két~"
Sở Dao bưng cái bàn vuông ra rồi mở chốt cửa, đẩy cửa lớn ra, ra hiệu cho Lục vào nói chuyện.
“Ăn gì chưa?"
“Em... em ăn rồi ạ."
“Ồ, trong nồi chị vẫn còn thừa ít cháo, em giúp chị ăn nốt được không, chị sợ thời tiết này để lâu nó bị thiu mất."
“Cái này, không làm mà hưởng thì làm sao em dám ăn không đồ ăn của chị Sở được."
“Ai bảo em ăn không đâu, ăn xong chị cùng em về nhà em dạy người nhà em làm thiết bị chưng cất nước biển, chiều nay em có rảnh không, dẫn chị đến chỗ nào mua được đồ một chuyến?"
“Cảm ơn chị Sở, em biết rồi ạ, chị yên tâm, chiều em dẫn chị đi tàu sang làng Viễn Sơn rồi đi bộ đến trấn Hải Loan~"
“Ừm ừm, trên bếp có bát sạch đấy, em mau múc nốt chỗ cháo kia mà húp đi."
Sở Dao gật đầu, cũng chẳng phải là thánh mẫu tâm xảo quyệt gì, mà là cô biết hoàn cảnh gia đình Tiểu Lục không tốt, sớm thế này chắc chắn chưa ăn gì.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, muốn định cư lâu dài trên đảo thì việc tạo mối quan hệ tốt với dân đảo là rất cần thiết.
Hiện tại dù là về tuổi tác hay độ thông thạo về đảo thì Lục chắc chắn là người có thể giúp ích được cho cô.
Tiểu Lục mở nắp nồi ra, thấy vẫn còn nhiều cháo thế này, cậu cảm động nhìn chị Sở đang thu dọn đồ đạc ngoài sân.
Oa oa oa~
Ngoài ông bà nội, các chú bộ đội và các bác các dì trên đảo ra thì hiếm có ai để ý xem cậu có đói hay không.
“Gừ gừ~"
Bụng cậu phát ra tiếng kêu xấu hổ, may mà chị Sở đang ở ngoài sân chắc là không nghe thấy, nếu không lời nói dối của cậu chẳng phải bị bóc trần sao?
Ăn, ăn no rồi còn dẫn chị Sở về nhà mình làm thiết bị chưng cất nước biển nữa chứ!.......
Bên kia, chủ nhiệm Lưu đêm qua đã báo cáo với cấp trên, xin phép để cô thanh niên Sở mới đến dạy dân đảo làm thiết bị chưng cất nước biển.
Vì thế hôm nay ở điểm tri thức, người phải đi làm công là sáu thanh niên tri thức còn lại.
Không ngoài dự đoán, đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đã gần tám giờ rồi mà sáu thanh niên tri thức từ thành phố này đến chẳng có một ai tập trung cả!
Chủ nhiệm Lưu không yên tâm chạy qua kiểm tra, trời ạ, đứa nào đứa nấy vẫn còn đang ngủ say sưa, ông tức quá cầm loa pin bắt đầu hét——
“Dậy ngay!"
“Các người đến để hỗ trợ xây dựng hải đảo chứ không phải đến để hưởng thụ cuộc sống mà ngủ nướng đâu!"
“Cùng từ thành phố B đến cả mà xem giác ngộ tư tưởng của cô thanh niên Sở người ta kìa, hôm qua mới lên đảo đã sáng tạo ra thiết bị chưng cất nước biển!
Mang lại phúc âm cho dân đảo!"
“Cô thanh niên Sở người ta sáng nay bảy giờ đã bắt đầu đi từng nhà truyền thụ cách làm thiết bị chưng cất nước biển rồi đấy!"
“Nhìn lại sáu người các người xem, không kêu khổ thì cũng ngủ nướng!"
“Giác ngộ tư tưởng của các người mà kém thế này thì hải đảo chúng tôi không hoan nghênh, tôi có thể quyết định đ-ánh điện tín về thành phố B, các người từ đâu đến thì cút về đó đi, đừng có ở lại đảo làm lãng phí tài nguyên nữa!"
Lời của chủ nhiệm Lưu tuy khó nghe nhưng sự thật thường mất lòng.
Sáu người còn lại đều biết nếu bị trả về thì sẽ là nỗi nhục của gia đình!
Vốn dĩ ở nhà họ đã không được sủng ái gì cho cam, nếu giờ còn rước nhục về thì bố mẹ ở nhà không lột da họ mới là lạ!
Thế là rất nhanh, sáu thanh niên tri thức đều mặc đồ chỉnh tề, hớt hơ hớt hải chạy ra, rụt rè xin lỗi chủ nhiệm Lưu.
Cứ thế lôi thôi đến hơn tám giờ, đừng nói là đ-ánh răng rửa mặt, đến cả miếng ăn cũng chẳng kịp, đi thôi, tất cả theo chủ nhiệm Lưu đi đến chỗ làm việc được chỉ định.......
Diệp Uyển Nhi sắc mặt lúc xanh lúc trắng, thầm nghĩ thiết bị chưng cất nước biển rốt cuộc là cái gì?
Tại sao Sở Dao lấy cái này ra là lại nhận được ưu đãi như vậy?!
Câu hỏi này không lâu sau họ đã có được đáp án.
Nhưng lúc đó thì hối hận cũng đã muộn màng, tại sao ngay từ đầu lại bài xích Sở Dao, nếu không thì còn có thể nhờ đối phương dạy bảo cho đôi chút, như vậy họ cũng đỡ phải chịu bao nhiêu cực khổ......
Bên phía Sở Dao việc dạy bảo diễn ra rất thuận lợi, bắt đầu từ nhà Tiểu Lục, dạy ông bà cậu cách làm, đồng thời bảo Tiểu Lục chọn ra vài người có trí nhớ tốt cùng tham gia từ đầu đến cuối.
Như vậy sau khi mấy người này đã thạo việc lắp ráp thiết bị chưng cất nước biển, cô mới có thể rảnh tay.
“Ra nước rồi, thật sự có nước kìa!"
“Tuyệt quá, sau này nhà mình có thể tự làm lấy nước uống rồi, chứ cứ sang khu tập thể bộ đội mãi cũng thấy ngại quá."
“Đúng thế, tôi nghe nói để tiết kiệm nước, có chiến sĩ trẻ còn bị khát đến ngất đi đấy."
“Haizz, giờ nhờ có cô thanh niên Sở mà chúng ta cũng tự có nước uống rồi~"
“Đúng thế đúng thế, cảm ơn cô thanh niên Sở nhiều lắm, mọi người ở cũng gần nhau, sau này cô thanh niên Sở có chuyện gì hay cần mượn dụng cụ gì cứ qua nhà tôi nhé~"
“Nhà tôi cũng hoan nghênh cô thanh niên Sở~"
“Nhà tôi cũng vậy~"
Dân đảo nhiệt tình quá mức làm cô không nỡ chối từ.
Sở Dao không khách sáo, dõng dạc nói:
“Đa tạ các bác các dì đã yêu mến, vậy cháu xin cung kính không bằng tuân mệnh ạ.
Cháu mới đến đảo, trong nhà dọn dẹp xong rồi nhưng vẫn thiếu đồ đạc, chiều nay cháu định nhờ Tiểu Lục dẫn đi mua sắm thêm ít đồ, việc lắp ráp chiều nay xin nhờ các bác giúp cháu một tay nhé~"
