Trọng Sinh Hải Đảo: Mỹ Nhân Đanh Đá Và Đoàn Trưởng Bụng Đen - Chương 28
Cập nhật lúc: 29/03/2026 13:02
“Vậy thì cháu không khách sáo đâu ạ.”
Sở Dao thầm nghĩ trời nóng thế này cô cũng lười nổi lửa, cứ ăn ở căng tin quân khu cho xong.
Chủ nhiệm Lưu rõ ràng là gương mặt quen thuộc, người trong quân khu ít nhiều đều quen biết ông.
Sở Dao là gương mặt lạ, trên mặt vẫn còn chút dấu vết nhưng không nổi bật lắm, có điều nhìn từ phía sau lại thấy có chút khác biệt.
Những người đến căng tin lấy cơm đều là quân nhân, mỗi người đều có phiếu do đơn vị phát.
Trả phiếu là có thể lấy được cơm canh tương ứng.
Sở Dao không có phiếu, nhưng chủ nhiệm Lưu có mà.
Nghĩ đến việc cô trí thức nhỏ Sở vừa cứu vãn sự nghiệp của mình, ông rút phiếu thịt ra bảo thợ chia thức ăn múc thịt kho tàu cho đồng chí Sở nhỏ!
“Được đấy lão Lưu, cô đồng chí này là cháu gái họ xa nhà ông à?”
Thợ chia thức ăn rất quen với chủ nhiệm Lưu, lời nói tràn đầy ý cười.
“Đây là cô trí thức nhỏ Sở, chính cô ấy đã làm thiết bị chưng cất nước biển cho dân đảo mình, giảm bớt áp lực dùng nước cho quân dân đấy.”
Chủ nhiệm Lưu tự hào nói, nhưng vì cái mồm rộng của mình làm cô trí thức nhỏ Sở bị Sư trưởng chú ý nên cảm thấy áy náy, vừa hạ thấp giọng vừa dặn dò:
“Ông đừng có truyền ra ngoài đấy, cô trí thức nhỏ Sở khiêm tốn lắm.”
“Ừ ừ!
Hóa ra là cô trí thức nhỏ này à, được được được, chẳng nói gì nữa, tặng cô ấy bát canh.”
Thợ chia thức ăn nảy sinh lòng kính trọng, ông là quân nhân của ban hậu cần, cũng là quân nhân!
Trên đảo thiếu nước thế nào ông là người rõ nhất!
Bây giờ mỗi ngày nhà bếp có thêm được mấy thùng nước, cải thiện đời sống cho quân nhân, ông biết ơn cô trí thức nhỏ Sở này hơn bất cứ ai!
Sở Dao ngồi ở góc căng tin, thẩn thơ nghịch ngón tay.
Đợi buổi chiều nắng không còn gắt nữa, cô sẽ dẫn bọn Tiểu Lục đi biển chơi........
Ăn trưa xong ở căng tin quân khu, Sở Dao cầm sáu cái màn thầu lớn chào tạm biệt chủ nhiệm Lưu rồi thong dong đi bộ về nhà.
Trên đường, cô đi lướt qua hai nam thanh niên trí thức.
Không ai hay biết, hai người đó cứ nhìn chằm chằm vào cái bọc giấy dầu trên tay cô mà nuốt nước miếng.
Lưu Hồng Tuấn hắng giọng, gọi—
“Trí thức Sở.”
Sở Dao đứng cách hai người mười bước chân, giọng điệu nhàn nhạt hỏi ngược lại:
“Hửm?
Có chuyện gì.”
“Chúng ta đều là thanh niên trí thức từ cùng một nơi đến, lý ra nên giúp đỡ lẫn nhau đúng không?”
Lưu Hồng Tuấn thực sự đói lả người rồi, đồ ăn mang theo đã sớm cạn kiệt.
Lúc này nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra từ bọc giấy dầu, anh ta cúi đầu trước hiện thực, hy vọng có thể khơi dậy lòng trắc ẩn của đối phương.
Triệu Phóng ở bên cạnh cũng không còn vẻ cao cao tại thượng như lúc trên tàu nữa, rõ ràng hai ngày sống trên đảo đã khiến anh ta nhận ra một thực tế—
Ái mộ không thể làm no bụng hay giữ ấm được.
“Không phải.”
Sở Dao lắc đầu, nhìn hai người với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, trong vẻ mặt sững sờ của họ, cô lạnh lùng nói:
“Tôi là tôi, tôi quen ở một mình rồi, không cần lập hội, các người đã thích lập hội thì cứ bám lấy nhau đi, đừng đến phiền tôi.”
Nói xong cô không thèm quay đầu lại mà rời đi luôn.
Trong lòng thầm nhủ, trông cô dễ lừa lắm sao?
Hai tên ngốc kia sao lại tìm đến cô, tưởng nói vài câu lọt tai là có thể lừa được màn thầu trên tay cô chắc?
Xin lỗi nhé, dựa vào đâu chứ?
Màn thầu này là cô để dành cho ba anh em Tiểu Lục đang giúp cô trông nhà, nhờ thợ nhà bếp dùng lương phiếu đổi cho đấy!
Thật là thiếu phong độ, đến cả đồ ăn của trẻ con cũng nhòm ngó!
Mặt hai người lúc xanh lúc trắng, rõ ràng là bị làm cho nhục nhã.
Lưu Hồng Tuấn:
“Được lắm Sở Dao, dám không nể mặt anh ta như vậy!”
Triệu Phóng:
“Được lắm Sở Dao, không chịu ra tay giúp đỡ, sau này đừng hòng nhận được sự tha thứ của anh ta!”
Bị mất mặt, bọn họ từ đó nảy sinh lòng căm ghét Sở Dao...
Chương 23 Chị Sở mau đi đi, dừa rơi trúng người đau lắm
Lúc Sở Dao về tới nơi, Tiểu Lục vừa bổ xong khúc gỗ.
Tiểu Thất và Tiểu Nha đang ôm củi, cố gắng xếp gọn vào góc tường.
Ba anh em phối hợp rất tốt, không hề có chút tranh chấp nào.
“Chị về rồi đây~”
Sở Dao mỉm cười bước vào sân, giơ giơ bọc giấy dầu lên nói:
“Lại đây lại đây, chị múc ít nước cho các em rửa tay, ăn no xong rồi đi biển với chị.”
“Chị Sở~”
Tiểu Lục lau mồ hôi trên trán, nghe vậy thì ngẩn ra, mặc dù cậu làm việc cho người khác thì người ta cũng lo cơm nước, nhưng tuyệt đối không phải là màn thầu trắng!
Đây rõ ràng là màn thầu trắng đặc biệt đổi cho ba anh em họ ăn!
“Anh ơi?”
Tiểu Thất và Tiểu Nha đều nhìn anh trai trước, dường như đang đợi anh đồng ý.
“Ừ.”
Tiểu Lục gật đầu, lòng biết ơn đối với chị Sở lại sâu thêm một phần.
Chắc là chị Sở chưa từng nếm thử đặc sản dừa trên đảo mình đâu nhỉ.
Lát nữa cậu sẽ lấy một cái bao tải, hái thật nhiều dừa cho chị Sở!
Sở Dao đặt bọc giấy dầu lên cái bàn chặn cửa, quay người vào bếp múc một gáo nước ra.
Nước biển trong chum cũng không còn nhiều, lúc đi biển tiện đường mang ra đổ đầy vậy.
Ba anh em Tiểu Lục rửa tay xong mới cầm màn thầu trắng lên, ai nấy đều trân trọng nhấm nháp từng miếng một.
Tiểu Lục nhận ra ngay đây là màn thầu của căng tin quân khu, to bằng hai nắm đ-ấm của cậu, cậu ăn hai cái là no căng, dạ dày các em nhỏ hơn nên một cái là đủ.
Còn dư hai cái, cậu gói lại đưa cho chị Sở nói:
“Chị Sở, còn dư hai cái màn thầu, chị giữ lại mà ăn ạ.”
“Chị mang cho các em mà, em cứ giữ lấy đi, chị ăn ở căng tin rồi, chủ nhiệm Lưu mời khách, có cả thịt kho tàu nữa đấy.”
Sở Dao lắc đầu, trong không gian của cô còn rất nhiều bánh ngọt sắp hết hạn sử dụng, kiểu gì chẳng ngon hơn màn thầu trắng.
“Cảm ơn chị Sở ạ.”
Tiểu Lục không từ chối nữa, tuy tiếp xúc với chị Sở thời gian ngắn nhưng cậu đã hiểu rõ tính cách nói một là một của cô.
Từ chối thêm nữa sẽ thành ra cậu làm bộ làm tịch.
Sở Dao tranh thủ đi đổ bô, dùng nước biển tráng sạch bô, tiện tay để ở góc tường hậu viện phơi nắng để diệt khuẩn.
Chỗ ở bây giờ khắp nơi đều được dân đảo giúp đỡ gia cố, bàn ghế hư hỏng cũng được gõ gõ đ-ập đ-ập sửa lại cho dùng được.
Vấn đề ánh sáng ở tường và cửa sổ trong phòng, đợi lần sau đi thuyền lên trấn cô sẽ giải quyết một thể.
