Trọng Sinh Kết Hôn Đúng Người - Chương 13
Cập nhật lúc: 17/07/2026 19:03
Kiếp này, Cố Thâm lại chủ động trao cho tôi vị trí đứng bên cạnh anh.
Tôi không từ chối.
Buổi tiệc hôm đó có rất nhiều nhân vật trong giới kinh doanh tham dự.
Tôi khoác tay Cố Thâm bước vào, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Có người tò mò, có người dò xét, cũng có người cố ý lấy lòng.
Cố Thâm rất kiên nhẫn giới thiệu từng người quan trọng cho tôi. Anh không hề xem tôi như món trang sức đi kèm, mà thật sự để tôi tham gia vào cuộc trò chuyện.
Khi có người hỏi ý kiến tôi về một dự án công nghệ, tôi bình tĩnh đưa ra phân tích.
Ban đầu người kia chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ tôi lại nói trúng trọng điểm, ánh mắt lập tức thay đổi.
“Cố phu nhân thật sự rất hiểu thị trường.”
Cố Thâm khẽ cười:
“Vợ tôi vốn rất giỏi.”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng khiến lòng tôi hơi rung động.
Hóa ra được người khác công nhận trước mặt mọi người là cảm giác như vậy.
Tôi không cần phải đứng sau lưng ai, cũng không cần che giấu năng lực của mình.
Tôi có thể đường đường chính chính tỏa sáng.
Đúng lúc không khí đang tốt đẹp, Tô Tình và Tần Vũ cũng xuất hiện.
Vừa nhìn thấy tôi được mọi người vây quanh, sắc mặt Tô Tình lập tức trầm xuống.
Cô ta khoác tay Tần Vũ đi tới, cố ý cười nói:
“Em gái, không ngờ em thích nghi với thân phận Cố phu nhân nhanh như vậy.”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta:
“Cảm ơn chị quan tâm.”
Tô Tình nghẹn lại, sau đó nhìn sang những người xung quanh:
“Em gái tôi từ nhỏ đã ít ra ngoài giao tiếp, nếu có chỗ nào thất lễ, mong mọi người bỏ qua.”
Lời này nghe như quan tâm, thật ra là muốn nhắc mọi người rằng tôi chưa từng được đưa vào giới thượng lưu, không đủ tư cách đứng ở đây.
Nhưng cô ta vừa nói xong, một vị phu nhân đứng bên cạnh đã cười nhạt:
“Tôi thấy Cố phu nhân nói chuyện rất chừng mực, hiểu biết cũng sâu. Ngược lại, Tần phu nhân vừa đến đã vội vàng nhắc chuyện cũ của em gái, như vậy có vẻ không được rộng lượng lắm.”
Sắc mặt Tô Tình lập tức cứng đờ.
Trước kia cô ta được mọi người nâng niu là vì cô ta sắp gả cho Cố Thâm.
Bây giờ người bên cạnh Cố Thâm là tôi, còn cô ta chỉ là vợ của Tần Vũ. Những người này tất nhiên biết nên đứng về phía ai.
Tần Vũ thấy cô ta bị làm khó, vội vàng lên tiếng giải vây:
“Tình Tình chỉ thuận miệng nói thôi, không có ý gì khác.”
Cố Thâm nhàn nhạt đáp:
“Vậy thì tốt. Tôi không thích nghe người khác nói vợ tôi thất lễ.”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Tần Vũ nhìn Cố Thâm, ánh mắt phức tạp. Có lẽ hắn không hiểu vì sao người như Cố Thâm lại thật sự bảo vệ tôi.
Dù sao kiếp trước, trong mắt hắn, tôi chỉ là người phụ nữ phiền phức, luôn thích quản chuyện của hắn.
Tô Tình không chịu được cảnh tôi được che chở, liền cố ý nhắc đến dự án của Tần Vũ:
“Dù sao thì Tần Vũ ca cũng sắp hoàn thành vòng gọi vốn mới. Đến lúc đó, công ty anh ấy chắc chắn sẽ khiến mọi người kinh ngạc.”
Tần Vũ nghe vậy, trên mặt lộ chút kiêu ngạo.
Có vài người xung quanh lập tức hỏi về dự án.
Tần Vũ bắt đầu thao thao bất tuyệt, nói về kỹ thuật, thị trường, tầm nhìn tương lai.
Nếu là người ngoài nghe, có lẽ sẽ thấy rất ấn tượng.
Nhưng tôi nghe một lát đã nhận ra rất nhiều lỗ hổng.
Kiếp trước, những lỗ hổng ấy đều do tôi âm thầm sửa lại cho hắn. Tôi giúp hắn bổ sung logic thương mại, điều chỉnh chiến lược sản phẩm, thậm chí chuẩn bị sẵn câu trả lời cho những câu hỏi khó của nhà đầu tư.
Còn bây giờ, không có tôi đứng sau, sự tự tin của hắn chỉ giống một tòa nhà xây trên cát.
Quả nhiên, một nhà đầu tư lớn đột nhiên hỏi:
“Mô hình lợi nhuận cụ thể của dự án này là gì? Nếu chi phí máy chủ tăng gấp ba trong hai năm tới, các anh định duy trì biên lợi nhuận thế nào?”
Tần Vũ khựng lại.
Hắn cố gắng trả lời, nhưng càng nói càng rối.
Tô Tình đứng bên cạnh sốt ruột, chen vào:
“Dự án của Tần Vũ ca là công nghệ tương lai, sao có thể dùng cách tính toán cũ kỹ như vậy để đ.á.n.h giá?”
Nhà đầu tư kia nhíu mày:
“Công nghệ tương lai cũng phải kiếm ra tiền.”
Một câu khiến Tô Tình nghẹn họng.
Mọi người xung quanh bắt đầu trao đổi ánh mắt.
Tần Vũ mất mặt, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Hắn vô thức nhìn về phía tôi.
Ánh mắt ấy giống như đang chờ tôi bước ra giải vây, giống kiếp trước vô số lần tôi từng làm.
Nhưng lần này, tôi chỉ bình tĩnh nhìn lại hắn, không nói một lời.
Tần Vũ chợt nhận ra điều gì đó, sắc mặt càng trắng hơn.
Cố Thâm khẽ nắm tay tôi, như thể đang nhắc tôi không cần để ý đến hắn.
Tôi mỉm cười với anh.
Đúng lúc ấy, người dẫn chương trình tuyên bố buổi đấu giá từ thiện bắt đầu.
Tô Tình có lẽ muốn lấy lại thể diện, lập tức hăng hái tham gia đấu giá.
Cô ta nhìn trúng một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo, liên tục ra giá, còn cố ý liếc nhìn tôi.
Tôi không hề có ý tranh.
Nhưng Cố Thâm lại nhàn nhạt giơ bảng.
Giá lập tức bị nâng lên.
Tô Tình không chịu thua, tiếp tục tăng giá.
Tần Vũ kéo tay cô ta, thấp giọng nói:
“Đừng làm loạn, chúng ta không cần món đó.”
Tô Tình tức giận hất tay hắn ra:
“Anh sợ gì? Chẳng lẽ anh không mua nổi cho em sao?”
Câu này khiến mặt Tần Vũ lập tức khó coi.
Trước mặt nhiều người như vậy, hắn không thể nói mình thật sự không muốn bỏ ra số tiền lớn đó.
Cố Thâm lại ung dung tăng giá thêm một lần.
Tô Tình bị kích thích đến đỏ mắt, trực tiếp hô ra một con số vượt xa giá trị thật của chiếc vòng.
