Trọng Sinh Kết Hôn Đúng Người - Chương 16
Cập nhật lúc: 17/07/2026 19:03
Nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta lập tức trở nên phức tạp.
“Tô Vãn, em thắng rồi.”
Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh, bình tĩnh nói:
“Không phải em thắng. Là chị tự thua.”
Cô ta cười t.h.ả.m:
“Đúng vậy, là chị tự thua. Kiếp trước chị cứ nghĩ Tần Vũ yêu chị, nghĩ cuộc đời em tốt đẹp đều là nhờ anh ta. Chị tưởng chỉ cần đổi người, chị sẽ có được tất cả.”
“Nhưng chị không ngờ, người thật sự chống đỡ mọi thứ lại là em.”
Tôi im lặng nhìn cô ta.
Tô Tình đỏ mắt:
“Từ nhỏ mẹ đã thương chị hơn. Chị quen rồi. Chị cứ nghĩ mọi thứ tốt đẹp đều nên thuộc về chị. Chỉ cần em có thứ gì, chị đều muốn cướp.”
“Nhưng đến cuối cùng, chị cướp được Tần Vũ, lại cướp luôn tai họa lớn nhất.”
Cô ta bật cười, nước mắt chảy xuống.
“Tô Vãn, chị hối hận rồi.”
Tôi bình thản nói:
“Nhưng em không tha thứ.”
Tô Tình sững người.
Tôi nhìn cô ta, giọng rất nhẹ:
“Chị có thể hối hận, nhưng những tổn thương chị gây ra cho em không vì một câu hối hận mà biến mất. Em đến đây không phải để tha thứ cho chị, chỉ là muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của chị.”
Tô Tình bật khóc.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ thấy đau lòng.
Nhưng bây giờ, trong lòng tôi chỉ còn sự bình tĩnh.
Tôi đứng dậy rời đi.
Ra khỏi bệnh viện, ánh nắng bên ngoài rất đẹp.
Cố Thâm đứng chờ tôi bên xe. Thấy tôi đi ra, anh lập tức bước tới nắm tay tôi.
“Ổn không?”
Tôi gật đầu:
“Ổn.”
Anh nhìn tôi chăm chú:
“Thật sự buông xuống rồi?”
Tôi mỉm cười:
“Ừ, buông xuống rồi.”
Những năm tháng bị bỏ rơi, bị thiên vị, bị chèn ép, từng khiến tôi đau đến mức không thở nổi.
Nhưng bây giờ tôi đã có cuộc đời mới.
Tôi không muốn tiếp tục dùng nỗi hận của họ để trói buộc chính mình.
Về sau, Tần Vũ bị kết án vì nhiều vấn đề liên quan đến kinh doanh. Tô Tình sau khi xuất viện thì bị nhà họ Tô đưa ra nước ngoài, danh nghĩa là dưỡng bệnh, thật ra là tránh làm mất mặt gia tộc.
Mẹ tôi vì chuyện của Tô Tình mà suy sụp rất lâu, nhưng bà vẫn không thật sự nhận ra lỗi của mình.
Có lần bà gọi điện cho tôi, vừa khóc vừa nói:
“Tô Vãn, dù thế nào con cũng là con gái mẹ. Con không thể bỏ mặc mẹ được.”
Tôi nghe giọng bà, trong lòng không còn d.a.o động như trước.
Tôi chỉ nói:
“Mẹ vẫn còn bố, còn nhà họ Tô. Còn con, từ rất lâu trước đây đã học cách không cần mẹ nữa rồi.”
Sau đó, tôi cúp máy.
Từ đó về sau, tôi rất ít liên lạc với nhà họ Tô.
Bố tôi từng vài lần muốn thông qua tôi để lấy dự án từ Tập đoàn Thịnh Thiên, đều bị Cố Thâm lạnh lùng từ chối.
Nhà họ Tô dần dần xuống dốc, không còn hào quang như trước.
Còn tôi và Cố Thâm thì cùng nhau đưa Tập đoàn Thịnh Thiên bước lên một tầm cao mới.
Anh phụ trách đại cục, tôi phụ trách mảng công nghệ và chiến lược sản phẩm. Chúng tôi phối hợp ăn ý, gần như không cần nói quá nhiều cũng hiểu đối phương nghĩ gì.
Nhiều người trong giới đều nói, Cố tổng cưới được một người vợ hiền tài, đúng là như hổ thêm cánh.
Mỗi lần nghe thấy lời đó, Cố Thâm đều rất nghiêm túc sửa lại:
“Không phải vợ hiền tài. Là đối tác quan trọng nhất của tôi.”
Tôi nghe vậy, trong lòng luôn thấy ấm áp.
Sau này, chúng tôi có một đứa con.
Đứa bé rất giống Cố Thâm, nhưng đôi mắt lại giống tôi.
Ngày con ra đời, Cố Thâm nắm tay tôi, mắt đỏ hoe.
Anh nói:
“Vãn Vãn, cảm ơn em.”
Tôi mệt đến mức gần như không còn sức, nhưng vẫn cố cười:
“Cảm ơn gì chứ?”
“Cảm ơn em đã đến bên anh.”
Tôi nhìn anh, trong lòng mềm mại đến không thể diễn tả.
Kiếp trước, tôi từng nghĩ cuộc đời mình chỉ là một chuỗi bất công và hi sinh.
Tôi bị mẹ ghét bỏ, bị chị gái chèn ép, bị chồng phản bội. Tôi đã cố gắng rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn c.h.ế.t trong biển lửa.
Nhưng hóa ra ông trời vẫn để lại cho tôi một con đường khác.
Con đường ấy có Cố Thâm, có sự tôn trọng, có tình yêu, cũng có chính bản thân tôi được sống đúng nghĩa.
Nhiều năm sau, trong một buổi chiều yên bình, tôi ngồi trong vườn đọc sách. Cố Thâm ôm con từ phía sau đi tới.
Đứa nhỏ bi bô gọi mẹ, nhào vào lòng tôi.
Cố Thâm ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.
Tôi bỗng nhớ đến kiếp trước, nhớ đến tất cả những đau khổ và bất công kia, rồi lại nhìn người đàn ông bên cạnh, nhìn đứa trẻ trong lòng mình.
Tôi khẽ cười.
Cố Thâm hỏi:
“Em cười gì?”
Tôi nói:
“Em chỉ đang nghĩ, nếu kiếp trước không xảy ra những chuyện đó, có lẽ em sẽ không gặp được anh của hiện tại.”
Cố Thâm nắm tay tôi, nghiêm túc nói:
“Không. Dù quay lại bao nhiêu lần, anh cũng sẽ tìm đến em.”
Tôi cố ý trêu:
“Nếu lần sau anh vẫn là anh rể em thì sao?”
Cố Thâm lập tức sa sầm mặt, bế tôi lên giường, cúi sát xuống:
“Không bao giờ. Em mãi mãi là vợ anh. Dù có quay về quá khứ, người ở bên em cũng chỉ có thể là anh.”
Anh vừa định cúi xuống hôn tôi, một bóng dáng nhỏ xíu đột nhiên lao vào phòng:
“Bố lại bắt nạt mẹ nữa rồi!”
Tôi và Cố Thâm ngượng ngùng ngồi dậy.
Đứa nhỏ này lúc nào cũng xuất hiện không đúng lúc.
Giữa tiếng nói luyên thuyên của con, tôi và Cố Thâm nhìn nhau mỉm cười.
Tất cả hạnh phúc đều đã nằm trong khoảnh khắc ấy, không cần thêm bất kỳ lời nào.
Kiếp này, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc viên mãn.
End.
