Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp - Chương 232

Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:09

Hoắc Nguyên Sâm liếc anh ta một cái: “Học hỏi đi. Sau này mẹ cậu và đồng chí Cam chung sống với nhau, cậu mới thấy vai trò của người chồng ở giữa quan trọng thế nào.”

“Được rồi, tôi sẽ bái anh làm thầy.”

Hai người vừa nói vừa buộc c.h.ặ.t hành lý vào thùng xe phía sau, sau đó mới leo lên cabin. Lúc đi là Hoắc Nguyên Sâm lái, nên lúc về Lục Hành Dã lái nửa đoạn đầu, nửa đoạn sau đổi lái cho Hoắc Nguyên Sâm.

“Mẹ, trên xe hơi chật, mọi người chịu khó một chút. Ai buồn ngủ thì cứ chợp mắt đi, khi nào đến nơi con gọi.” Hoắc Nguyên Sâm dặn dò.

“Mẹ biết rồi, con lo mà nhìn đường giúp Tiểu Lục, trời tối om thế này phải cẩn thận đấy.”

“Vâng ạ!”

Ba người phụ nữ ngồi trên tàu cả ngày, lúc này cũng chẳng thấy buồn ngủ mấy. Dì Lý và Nguyễn Thanh Nhất đều có chút bất an, không biết Thương Du Du có dễ tính hay không. Trước khi đi, Hoắc lão phu nhân đã nói rõ rằng bà chỉ đưa họ tới đây, còn có được ở lại lâu dài hay không thì phải xem họ có làm hài lòng Thương Du Du không. Nếu cô không thích, bà sẽ đưa họ về cùng khi bà quay lại Kinh Thị.

Gia cảnh của Nguyễn Thanh Nhất rất khó khăn, nhìn bộ quần áo cô đang mặc là đủ hiểu. Cô vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà Hoắc lão phu nhân nhìn lớn lên. Sở dĩ còn trẻ thế này đã phải đi làm v.ú em cho người ta là vì nhà quá đông con, cô lại là chị cả, hằng ngày chỉ quanh quẩn ở nhà lo cơm nước, chăm sóc cả gia đình. Hoắc lão phu nhân nghĩ đến Thanh Thanh vì cô bé là hậu bối, lại chăm chỉ, có kinh nghiệm chăm em từ nhỏ nên mới hỏi ý kiến gia đình cô. Không ngờ bố mẹ cô đồng ý ngay, thế là Thanh Thanh theo bà tới đây.

Còn dì Lý là người bà mới tìm được. Dì từng làm hộ lý ở bệnh viện vài năm. Lúc bà tìm đến, dì đang chăm sóc một sản phụ mới sinh. Khổ nỗi nhà đó tính tình khó chịu, dì Lý chỉ chậm pha sữa cho em bé một chút mà đã bị mắng xối xả. Dì tức quá nghỉ việc luôn. Khi nghe Hoắc lão phu nhân muốn tìm người giúp chăm trẻ, dì Lý cũng động lòng. Dù sao làm hộ lý ở bệnh viện cũng không ổn định, gặp phải hạng người như nhà kia thì đúng là rước bực vào thân, nếu có một công việc ổn định lâu dài thì dì đương nhiên sẵn lòng.

Ngoài ra, bố mẹ Nguyễn Thanh Nhất cũng có tính toán riêng. Họ hy vọng Thanh Thanh tới bộ đội có thể tìm được một anh quân nhân ưu tú để gả đi. Quân hàm cao thấp không quan trọng, miễn là quân nhân có lương bổng ổn định. Nếu cô trở thành quân tẩu, cuộc sống sau này sẽ bớt khổ cực. Kể cả sau này chồng có phục viên, đơn vị cũng sẽ sắp xếp công việc, cuộc đời coi như được bảo đảm.

“Mẹ, còn hai cái ngã tư nữa là đến rồi, mọi người tỉnh táo lại đi, sắp về đến nhà rồi.”

Hoắc lão phu nhân nghe sắp đến nơi thì tinh thần phấn chấn hẳn lên. Bà ngồi thẳng dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc và chỉnh đốn quần áo cho bớt xộc xệch. Bà còn đưa tay lên ngửi ngửi tay áo mình, rồi nhíu mày nói: “Ngồi tàu cả ngày, trên người mẹ chắc toàn mùi tàu xe thôi. Lát nữa đến nơi mẹ phải tắm rửa ngay mới được, kẻo lại làm con dâu mẹ khó chịu.”

“Mẹ à, mẹ gặp con có bao giờ cầu kỳ thế đâu.” Hoắc Nguyên Sâm bất đắc dĩ nói. Họ ngồi toa giường nằm, trong phòng chỉ có ba người, trừ lúc đi vệ sinh thì chẳng ra ngoài, làm gì có mùi gì ám vào được.

“Anh không xứng!” Hoắc lão phu nhân phũ phàng, rồi quay sang Nguyễn Thanh Nhất: “Thanh Thanh, cháu ngửi xem trên người bà có mùi gì lạ không?”

“Bà ơi, không có mùi gì đâu ạ.” Nguyễn Thanh Nhất thật thà ngửi rồi lắc đầu.

Hoắc lão phu nhân vẫn không yên tâm: “Cháu ở cùng bà cả ngày nên mũi quen mùi rồi, không chuẩn đâu. Lát nữa bà vẫn phải tắm mới được.”

Hoắc Nguyên Sâm: “...”

Xe nhanh ch.óng đi qua trạm gác. Hoắc Nguyên Sâm xuống xe làm thủ tục đăng ký, sau đó lái thẳng vào khu gia đình quân nhân. Lúc này cả khu đại viện im phăng phắc, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường mờ ảo không đủ soi rõ lối đi, Hoắc Nguyên Sâm chủ động giảm tốc độ, cố gắng không để tiếng động cơ làm phiền hàng xóm. Hoắc lão phu nhân thấy vậy thì rất hài lòng. Đứa con trai này của bà tuy vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng thực chất lại là người rất tinh tế, luôn âm thầm quan tâm đến mọi người xung quanh.

Xe dừng lại trước cửa nhà, cả đoàn người lục tục xuống xe. Thấy trong nhà vẫn còn sáng đèn, Hoắc lão phu nhân khẽ thở dài: “Du Du vẫn chưa ngủ sao? Đứa nhỏ này, sao lại thức chờ đến giờ này cơ chứ.”

“Mẹ, chắc là vợ con ngủ rồi, chỉ để đèn chờ chúng ta thôi.” Hoắc Nguyên Sâm tuy không muốn làm bà cụ mất hứng, nhưng anh biết thói quen sinh hoạt của vợ mình rất điều độ.

Hoắc lão phu nhân lườm con trai một cái: “Muộn thế này rồi, Du Du có ngủ cũng là chuyện thường. Anh đi đứng nhẹ chân nhẹ tay thôi, đừng có làm nó thức giấc.”

“Con biết rồi ạ!” Hoắc Nguyên Sâm dở khóc dở cười. Ở trước mặt mẹ, anh lúc nào cũng là người "thất sủng", điều này anh tự hiểu rõ. Nhất là bây giờ Thương Du Du đang mang thai, trong lòng bà cụ, anh chẳng là cái thá gì cả. Tất nhiên anh chẳng bận tâm, chỉ cần mẹ chồng nàng dâu hòa thuận, yêu thương nhau là anh mừng rồi. Anh đã chứng kiến quá nhiều cảnh mâu thuẫn trong đại viện, nên chỉ mong gia đình mình luôn ấm êm như thế này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp - Chương 231: Chương 232 | MonkeyD