Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 130: Giao Dịch Đổi Sáu Ngàn Cân Đá Vôi, Tôi Sẽ Chữa Khỏi Cho Anh

Cập nhật lúc: 26/02/2026 07:57

"Chúng ta dừng xe ở đằng kia rồi nói." Chu bí thư dắt xe đạp đến dưới bóng cây bên đường, đợi Tần Cảnh Niên tới mới nói: "Giả chủ nhiệm nói lần trước đến chuồng bò thị sát công tác, chúng ta không phối hợp khiến ông ta rất khó xử, yêu cầu chúng ta triển khai công tác giáo d.ụ.c đối với nhân viên ở chuồng bò, còn phải giao Trần Anh Kỳ cho Ủy ban Cách mạng điều tra."

"Không được, cháu không đồng ý, chỗ đó là nơi thế nào bác cũng biết rồi, Trần Anh Kỳ vào đó không c.h.ế.t cũng bị lột một lớp da." Tần Cảnh Niên lập tức phản đối.

"Không đâu, ông ta nói nể mặt lão thôn trưởng, sẽ không làm quá đáng, ông ta chỉ muốn vớt vát lại chút mặt mũi thôi." Chu bí thư vội vàng giải thích.

Tần Cảnh Niên cười lạnh: "Cháu tin ông ta mới là lạ!"

"Vậy chứ biết làm sao? Ông ta giữ báo cáo không phê duyệt, chúng ta không mua được đá vôi, chẳng lẽ trơ mắt nhìn lợn trong thôn bệnh c.h.ế.t hết sao?" Chu bí thư bất lực nói.

Ông ấy cũng đâu muốn đẩy Trần Anh Kỳ vào hố lửa, nhưng mà hết cách rồi!

"Bác không cần tính đến chuyện của Trần Anh Kỳ nữa, cháu sẽ nghĩ cách khác." Tần Cảnh Niên leo lên xe đạp, dùng sức đạp về thôn.

Chu bí thư thở dài một hơi, đành phải đuổi theo.

Huyện thành, văn phòng Ủy ban Cách mạng.

Giả Văn Cường đặt đơn xin của Chu bí thư trước mặt Lâm Mỹ Trân, đắc ý nói: "Cơ hội báo thù của chúng ta đến rồi."

Lâm Mỹ Trân cầm lên xem, kinh ngạc nói: "Thôn Hạnh Hoa chúng em xuất hiện dịch tả lợn, cần lấy đá vôi quét chuồng lợn làm phòng dịch, anh mau phê duyệt đi!"

"Vội cái gì? Anh phải mượn cơ hội này chỉnh đốn Tần Cảnh Niên cái gai trong mắt này một trận mới được, xem sau này nó còn dám làm càn nữa không?" Giả Văn Cường cười lạnh.

Bắt Tần Cảnh Niên giao Trần Anh Kỳ ra chỉ là bước đầu tiên, phía sau còn bước hai, bước ba đang đợi, đảm bảo khiến hắn ăn không hết phải gói đem về.

"Dịch tả lợn không phải chuyện nhỏ, Văn Cường ca, em không muốn báo thù nữa, anh mau phê đi!" Lâm Mỹ Trân cầu xin.

Tuy cô ta không muốn thấy Tần Cảnh Niên sống tốt, nhưng cũng không dám lấy lợn của cả thôn ra đùa giỡn, dù sao nhà cô ta cũng nuôi hai con lợn đợi Tết ăn thịt.

"Đàn bà các cô đúng là tóc dài kiến thức ngắn." Giả Văn Cường vốn định khoe khoang trước mặt Lâm Mỹ Trân một chút, không ngờ cô ta lại không phối hợp, liền sa sầm mặt nói: "Việc này anh tự có chừng mực, không cần em ở đây nhiều lời."

"Nhưng mà..." Lâm Mỹ Trân chưa nói hết câu đã bị Giả Văn Cường ngắt lời: "Không nhưng nhị gì hết, anh sắp họp rồi, em mau đi đi!"

Giả Văn Cường nắm lấy cánh tay Lâm Mỹ Trân, thô bạo kéo cô ta ra khỏi văn phòng.

Lâm Mỹ Trân thấy người trong văn phòng đều đang nhìn mình, không dám tiếp tục làm loạn đành phải xám xịt rời đi.

Tần Cảnh Niên về đến nhà, liền thấy Thạch thôn trưởng dẫn theo con trai cả Thạch Ái Dân, con trai thứ Thạch Ái Quốc đang đứng bên trong.

Trong lòng anh dâng lên một niềm vui sướng, vội vàng hỏi: "Chú, sao mọi người lại tới đây?" Chẳng lẽ là hối hận rồi, muốn qua bán đá vôi cho anh?

Thạch thôn trưởng bước lên nắm lấy tay Tần Cảnh Niên, cảm kích nói: "Cảnh Niên, hôm nay may nhờ người thôn các cậu cứu thằng Hồng Binh nhà tôi, nếu không nó bị đám lưu manh thôn Đại Ngõa đ.á.n.h thê t.h.ả.m rồi."

Tần Cảnh Niên lúc này mới phát hiện Thạch Hồng Binh đang co ro ở góc tường với vẻ mặt sợ sệt.

Người lớn tướng thế này, lại giống như một đứa trẻ tủi thân co ro trong góc.

Trước đây anh cũng từng nghe chuyện Thạch Hồng Binh bị thương thành kẻ ngốc, không ngờ anh ta lại ngốc nghiêm trọng đến thế.

"Bố Hồng Binh, khách sáo làm gì, nói nghiêm túc ra thì chúng ta còn là bà con, chắc chắn không thể để lưu manh thôn khác bắt nạt Hồng Binh được."

Chu Lệ Quyên bưng một cốc nước sôi ra, mời ba cha con Thạch thôn trưởng: "Ngồi xuống uống cốc nước rồi nói chuyện."

"Thôi, trong thôn nhiều việc, không làm phiền các người nữa." Thạch thôn trưởng xua tay, chân thành nói với Tần Cảnh Niên: "Cảnh Niên, đa tạ cậu đã cứu thằng Hồng Binh nhà tôi, thế này đi! Sáu ngàn cân đá vôi tôi không bán được, bán thêm cho các cậu năm trăm cân nữa, cậu mà mua thì ngày mai tôi chở qua cho."

"Năm trăm cân? Tình hình gì thế?"

Tô Minh Châu bưng hai cốc nước sôi, nhìn Thạch thôn trưởng rồi lại nhìn Tần Cảnh Niên.

"Em qua đây một chút." Tần Cảnh Niên không muốn nói những chuyện phiền lòng này trước mặt Thạch thôn trưởng, liền gọi Tô Minh Châu sang một bên, thấp giọng kể lại đầu đuôi sự việc, bao gồm cả yêu cầu của Giả Văn Cường.

"Tuyệt đối không được đưa Trần Anh Kỳ qua đó." Tô Minh Châu căng thẳng nói.

Trần Anh Kỳ mà bị đưa đến Ủy ban Cách mạng, chắc chắn sẽ có kết cục hủy dung tàn phế.

"Anh chắc chắn sẽ không đưa cậu ta đi đâu, có điều muốn Giả Văn Cường phê duyệt đơn xin, anh còn phải nghĩ thêm cách khác mới được." Đầu óc Tần Cảnh Niên xoay chuyển thật nhanh, suy nghĩ xem có thể tìm ai giúp đỡ.

Tô Minh Châu nói: "Không cần nghĩ, trực tiếp tìm Thạch thôn trưởng là được rồi."

Tần Cảnh Niên nói: "Ông ấy không muốn đắc tội Giả Văn Cường và Hồng chủ nhiệm, chúng ta cũng đừng miễn cưỡng ông ấy."

Vừa rồi Thạch thôn trưởng đã nói, năm trăm cân đá vôi là thù lao giúp đỡ con trai út ông ấy, nói nhiều nữa cũng vô nghĩa.

"Không sao, anh xem em này." Tô Minh Châu ném cho Tần Cảnh Niên một ánh mắt bá đạo.

"Đừng làm bậy nhé!" Tần Cảnh Niên lo vợ dùng bạo lực đòi nợ.

"Sẽ không đâu."

Tô Minh Châu đi về phía Thạch thôn trưởng đang uống nước, hỏi: "Thạch thôn trưởng, bác có muốn chữa khỏi đầu óc cho Thạch Hồng Binh không?"

Thạch thôn trưởng sững sờ, lúc này mới nói: "Đương nhiên là muốn rồi!"

Ông ấy vì chữa bệnh cho con trai út, đã dốc hết gia sản đi thành phố A kiểm tra mấy lần, chẳng chữa ra được kết quả gì.

"Bác bán sáu ngàn cân đá vôi cho thôn chúng cháu, cháu giúp bác chữa khỏi đầu óc cho Thạch Hồng Binh." Tô Minh Châu nói thẳng.

"Cô nói cái gì? Cô có thể chữa khỏi bệnh cho con trai tôi?" Thạch thôn trưởng bật dậy, ghế đẩu đổ rầm xuống đất.

"Đúng vậy, con trai bác vì đầu bị va đập, cho nên ở chỗ này xuất hiện khối m.á.u tụ, chỉ cần làm tan m.á.u bầm là có thể tỉnh táo lại, nhanh thì một tuần, chậm thì nửa tháng là có thể chữa khỏi hoàn toàn."

Tô Minh Châu khẳng định nói.

Kiếp trước cô và Thạch Hồng Binh là bạn tốt, đã nghiên cứu kỹ bệnh án của anh ta, cũng từng nghĩ nếu gặp anh ta sớm hơn thì sẽ chữa trị thế nào cho tốt, cho nên mới tự tin như vậy.

"Cô đừng có lừa tôi đấy nhé!"

Thạch thôn trưởng kích động đến mức hai tay run rẩy, không dám tin sẽ có tin tốt như vậy rơi xuống đầu.

"Lừa bác làm gì? Y thuật của Minh Châu đều là gia truyền, hôm kia con gái út của đội trưởng dân binh Hồ Lỗi rơi xuống nước, tắt thở rồi mà còn được con bé cứu sống lại, hơn nữa uống t.h.u.ố.c con bé kê không sốt cao cũng không có di chứng, không tin bác có thể phái người đi hỏi thăm xem."

Chu Lệ Quyên lập tức đứng ra nói đỡ cho Tô Minh Châu.

"Được! Chỉ cần cô có thể giúp tôi chữa khỏi đầu óc cho Hồng Binh, đừng nói sáu ngàn cân, cho dù là một vạn cân tôi cũng bán cho các người."

Thạch thôn trưởng kích động nói.

Vì con trai, đừng nói đắc tội Giả chủ nhiệm và Hồng chủ nhiệm, cho dù là đắc tội ông trời ông ấy cũng không sợ.

"Bố, bố đừng kích động."

Thạch Ái Dân nắm lấy tay bố, cảnh giác nhìn Tô Minh Châu: "Bác sĩ Tô, hy vọng cô không phải vì để chúng tôi bán đá vôi mà lừa chúng tôi, bố tôi lớn tuổi rồi, không chịu nổi bị lừa đâu."

"Đúng đấy, đừng để đến lúc chúng tôi vì cô mà đắc tội Ủy ban Cách mạng và Hợp tác xã cung tiêu, kết quả bệnh của em trai tôi lại không chữa khỏi, đến lúc đó hai thôn nói không chừng lại thành kẻ thù đấy."

Giọng điệu Thạch Ái Quốc lộ vẻ cảnh cáo.

Hai anh em bọn họ đều không tin lời Tô Minh Châu, cảm thấy cô chính là vì muốn lừa đá vôi nên mới nói dối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.