Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 4: Trà Xanh Tôn Tiểu Thanh
Cập nhật lúc: 25/02/2026 07:21
Nhan Ái Hoa hơi mất tự nhiên dời tầm mắt: “Gần đây sức khỏe Thu Hồng không tốt, Tiểu Thanh bèn lấy bột mì ra tẩm bổ cho cậu ấy, hai người họ đi rửa mặt chắc sắp về rồi.”
Thời buổi này lương thực khan hiếm, ba bữa một ngày có thể ăn cơm khoai lang đã coi là những ngày tháng không tồi rồi, loại lương thực tinh như bột mì trắng này đều là lễ tết mới nỡ ăn.
Cô ta cũng biết túi bột mì này là của Tô Minh Châu, nhưng người lấy ra là Tôn Tiểu Thanh, cô ta chỉ là ăn ké một chút, có bị mắng cũng không đến lượt cô ta.
“Minh Châu, sao cậu lại qua đây?”
Tôn Tiểu Thanh và Cam Thu Hồng rửa mặt quay lại, nhìn thấy Tô Minh Châu trước tiên là sửng sốt, lập tức nở nụ cười nhiệt tình.
Cô ta đặt chậu tráng men xuống, đi tới muốn khoác tay Tô Minh Châu, lại bị tránh đi.
“Cậu không phải là ngửi thấy mùi mì ngủ không được, chạy qua muốn ăn bữa ngon chứ?”
Cam Thu Hồng che miệng cười.
Người này là tay sai số một của Tôn Tiểu Thanh, hạng nhất về khoản nói mát mỉa mai.
“Tôi qua đây lấy bột mì, chỉ là không ngờ túi bột mì lại tự mình mở ra, biến thành mì sợi chạy vào trong nồi.”
Tô Minh Châu nhìn túi bột mì trên bàn.
Xì, nói mát mỉa mai ai mà chẳng biết!
“Minh Châu xin lỗi, sức khỏe Thu Hồng không tốt, tớ bèn muốn làm chút mì cho cậu ấy tẩm bổ, vừa hay cậu để túi bột mì ở đây, tớ bèn lấy dùng trước, cậu luôn dịu dàng chu đáo, chắc chắn sẽ không để ý đâu, đúng không!”
Tôn Tiểu Thanh mỉm cười, khẳng định Tô Minh Châu sẽ không nói gì, dù sao cô ta cũng là vì chăm sóc Cam Thu Hồng mới mượn dùng.
Đều là nữ thanh niên trí thức trong một viện, không thể so đo tính toán được!
Màu mắt Tô Minh Châu tối sầm lại.
Tôn Tiểu Thanh người này, dùng từ ngữ đời sau thì chính là một kẻ đạo đức giả, luôn bày ra dáng vẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác, lấy của người khác làm phúc để thành toàn cho danh tiếng tốt của mình.
Kiếp trước Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa ăn xong bột mì thì cảm kích Tôn Tiểu Thanh vô cùng, lại khịt mũi coi thường Tô Minh Châu.
Tô Minh Châu nhắc đến chuyện này, còn bị bọn họ chỉ trích keo kiệt bủn xỉn, mang tiếng xấu là không đoàn kết không yêu thương.
Chỉ vì bố Tô Minh Châu là chủ nhiệm xưởng thực phẩm, nên bọn họ cảm thấy Tô Minh Châu nên mời cơm, quyên góp nhiều tiền, không cống hiến chính là keo kiệt bủn xỉn.
Trước kia da mặt Tô Minh Châu mỏng ngại cãi nhau với bọn họ, lần này sẽ không để bọn họ được hời nữa.
“Không, tôi rất để ý!” Tô Minh Châu cười lạnh một tiếng: “Không hỏi mà lấy là trộm, sau này ai còn dám để đồ chỗ cậu nữa?”
“Minh Châu, sao cậu có thể nói tớ như vậy?”
Hốc mắt Tôn Tiểu Thanh đỏ lên, tủi thân vô cùng.
“Tô Minh Châu, cô gả cho đội trưởng Tần không lo ăn uống, còn so đo với chúng tôi chút bột mì này làm gì? Hơn nữa, bố cô là phó chủ nhiệm xưởng thực phẩm, kẽ tay tùy tiện lọt ra một chút cũng đủ ăn cả năm rồi.”
Cam Thu Hồng thở dài thườn thượt, nói mát mỉa mai: “Haizz! Chỉ trách bố chúng tôi không có bản lĩnh, lại sinh chúng tôi xấu xí như vậy, muốn gả cho một người đàn ông không cần chúng tôi làm việc cũng khó!”
Tô Minh Châu tán đồng nói: “Cô cũng có chút tự biết mình đấy, người xấu không quan trọng, đừng làm trò quái đản là được!”
Cam Thu Hồng mặt mâm mắt hí, mũi tẹt môi dày, da dẻ vừa đen vừa thô ráp, lớn lên xấu tính khí lại xấu, cũng chỉ có Tôn Tiểu Thanh mới có thể chịu đựng cô ta.
Nhưng Tô Minh Châu nghi ngờ Tôn Tiểu Thanh cả ngày như hình với bóng với Cam Thu Hồng, chính là muốn lợi dụng Cam Thu Hồng, để làm nền cho cô ta càng trắng càng đẹp càng hiểu chuyện.
“Cô nói cái gì?”
Cam Thu Hồng tức đến méo miệng, cao giọng muốn nổi nóng.
“Thu Hồng cậu đừng giận, chuyện này là tớ không đúng, ai bảo tớ trước khi dùng không nói với Minh Châu.”
Tôn Tiểu Thanh lau nước mắt, cố tỏ ra kiên cường nói: “Minh Châu, chỗ bột mì này coi như là tớ mượn cậu, đợi tháng sau phát lương thực tớ sẽ trả cậu.”
“Tiểu Thanh, tháng trước còn nợ lương thực trong đội, tháng này lại đưa cho cô ta cậu còn ăn cái gì!”
Cam Thu Hồng hung hăng trừng mắt nhìn Tô Minh Châu: “Cô đúng là đồ không có lương tâm, bình thường Tiểu Thanh tốt với cô như vậy, cô ngay cả chút bột mì cũng phải so đo với cậu ấy.”
Tô Minh Châu giận quá hóa cười: “Các người ăn bột mì của tôi còn mặt mũi trách tôi, da mặt đúng là dày đến mức không chê vào đâu được!”
“Cô còn nói như vậy nữa, tin tôi tát cô không?”
Cam Thu Hồng trừng mắt, giơ tay làm bộ đe dọa.
Tính cách cô ta nóng nảy, thật sự có thể làm ra chuyện đ.á.n.h người.
Tô Minh Châu lập tức hét lên: “Anh Cảnh Niên, có người bắt nạt em.”
Tần Cảnh Niên đã đợi đến mất kiên nhẫn. Nghe thấy tiếng Tô Minh Châu gọi một bước vọt vào.
Thân hình anh cao lớn, mày mắt sắc bén, không giận tự uy, áp lực mạnh mẽ dọa Cam Thu Hồng, Tôn Tiểu Thanh và Nhan Ái Hoa mặt mày trắng bệch.
Tô Minh Châu chỉ vào túi bột mì trên bàn cáo trạng: “Anh Cảnh Niên, bọn họ không thông qua sự đồng ý của em đã ăn bột mì của em, còn nói em keo kiệt bủn xỉn so đo tính toán, còn muốn đ.á.n.h em!”
“Không có không có, tuyệt đối không có.”
Cam Thu Hồng sợ tới mức xua tay loạn xạ, vội vàng lùi ra sau lưng Tôn Tiểu Thanh.
Tôn Tiểu Thanh kiên trì giải thích: “Đội trưởng Tần, vì sức khỏe Thu Hồng không tốt, chúng tôi mới mượn bột mì của Minh Châu, sau này chắc chắn sẽ trả.”
Tôn Tiểu Thanh cũng hơi hoảng rồi.
Cô ta không hiểu Tô Minh Châu sau khi gả chồng sao lại biến thành thế này, ngày thường tâng bốc cô vài câu, cô lập tức m.ó.c t.i.m móc phổi.
Lần này vậy mà không nể tình, vì chút bột mì ngay cả Tần Cảnh Niên cũng lôi ra rồi.
Tần Cảnh Niên sa sầm mặt hỏi: “Vậy trước khi mượn cô có nói với cô ấy không?”
“Chúng tôi định hôm nay đi tìm cô ấy nói, không ngờ cô ấy đột nhiên chạy tới, cũng không nghe chúng tôi giải thích.”
Tôn Tiểu Thanh khẽ c.ắ.n môi dưới, bộ dạng tủi thân.
“Từ điểm thanh niên trí thức đến nhà tôi mất hai phút đi đường, chút thời gian này đói c.h.ế.t được các người sao?”
Tần Cảnh Niên lạnh lùng nói.
Mấy trò vặt vãnh này không qua mắt được anh, trước kia lười so đo với phụ nữ, cho nên mắt nhắm mắt mở.
Nhưng bọn họ vậy mà bắt nạt cô vợ nhỏ nhà mình, vậy thì tuyệt đối không thể nhịn được.
“Tôi không quan tâm cô có lý do gì, tóm lại không hỏi mà lấy là trộm,”
Tần Cảnh Niên nghiêm túc nhìn về phía Tô Minh Châu: “Đồng chí Tô ghi sổ cho kỹ, đến lúc đó bảo bọn họ trả.”
“Vâng ạ! Ngoài nửa túi bột mì này, Tôn Tiểu Thanh còn nợ em hai túi đường đỏ, ba tấm phiếu thịt, mười mấy quả trứng gà, còn ăn chực của em nửa hộp sữa mạch nha và rất nhiều đồ hộp hoa quả, nể tình đều là thanh niên trí thức, em tính chị mười lăm đồng là được rồi.”
Tô Minh Châu không khách khí chút nào nói.
Kiếp trước cô coi Tôn Tiểu Thanh là chị em, m.ó.c t.i.m móc phổi tốt với cô ta, không chỉ để cô ta ăn chực uống chực, còn phụ đạo cô ta thi đại học, ngay cả vé xe cũng là cô bỏ ra.
Kết quả Tôn Tiểu Thanh ở đại học đi khắp nơi nói xấu cô, nói cô tham phú phụ bần, vứt bỏ người đàn ông nhà quê, chạy tới thành phố sống những ngày tháng tốt đẹp, hại cô ở đại học chịu đủ sự coi thường, không kết bạn được với một người bạn tốt nào.
“Bây giờ tớ không lấy ra được nhiều tiền như vậy.”
Hốc mắt Tôn Tiểu Thanh đỏ hoe, không muốn móc ra nhiều tiền như vậy.
Cô ta định tìm cơ hội dỗ dành Tô Minh Châu thật tốt, tranh thủ quỵt số tiền này.
“Vậy thì cậu mượn đi, hai người họ thân với cậu như vậy, chắc sẽ không thấy c.h.ế.t mà không cứu đâu nhỉ! Hơn nữa, cậu chính là vì chăm sóc Cam Thu Hồng mới hy sinh bản thân mà.”
Tô Minh Châu liếc nhìn Cam Thu Hồng và Nhan Ái Hoa.
Hai người này thích nhất là đi theo Tôn Tiểu Thanh chiếm hời, bây giờ d.a.o c.h.é.m lên người bọn họ, không biết bọn họ còn có thể đồng lòng với Tôn Tiểu Thanh không.
