Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 9: Tình Địch, Cô Ta Và Tần Cảnh Niên Mới Là Một Đôi Trời Sinh
Cập nhật lúc: 25/02/2026 12:17
Tần Cảnh Niên bị đ.ấ.m cũng không lên tiếng, xách túi giấy da bò và phích nước nóng đi về phía khu nội trú khoa nhi.
Không thể để ý đến cô nhóc này, nếu không chắc chắn sẽ được đằng chân lân đằng đầu.
“Anh không giận đấy chứ?”
Tô Minh Châu đuổi theo liếc trộm sắc mặt Tần Cảnh Niên, lo mình trêu quá trớn.
“Không có!”
Tần Cảnh Niên buồn bực đáp lại.
Anh chỉ không biết làm sao để đối phó với sự tinh ranh cổ quái của Tô Minh Châu, và cả những hành động háo sắc kia nữa.
Ở nhà thì thôi, ở bên ngoài thật sự rất khó xử!
“Không giận thì anh cười một cái đi, cả ngày cứ trưng ra bộ mặt đưa đám, người ta còn tưởng anh cưới phải bà vợ ác độc.”
Tô Minh Châu kéo tay Tần Cảnh Niên, dọa dẫm như làm nũng: “Không cười thì đừng hòng đi.”
Tần Cảnh Niên nhíu mày, nghiêm túc nhìn Tô Minh Châu: “Quậy đủ chưa?”
Vì cô cứ nháo nhào, trên đường đã lãng phí bao nhiêu thời gian rồi?
“Anh chưa cười lần nào cả, em đã làm nhiều món ngon như vậy, anh cũng chưa từng khen em một câu!”
Tô Minh Châu bĩu môi, hốc mắt hơi đỏ, ấm ức vô cùng: “Em chỉ muốn anh cười một cái, có quá đáng lắm không?”
Tần Cảnh Niên nhìn gương mặt tủi thân của Tô Minh Châu, lòng lập tức mềm nhũn.
Vợ không sai, sai là ở anh không hiểu phong tình, chẳng phải chỉ là cười một cái thôi sao?
Cười cho vợ mình xem cũng không mất mặt!
Tần Cảnh Niên chuẩn bị tâm lý xong, gượng gạo nhếch khóe miệng, nặn ra một nụ cười cứng đờ.
Tô Minh Châu bật cười thành tiếng, vừa cười vừa đ.ấ.m anh: “Được rồi, đừng cười nữa, cười còn khó coi hơn cả khóc!”
Cô vợ này thật khó chiều!
Tần Cảnh Niên bất đắc dĩ thở dài, nhưng ánh mắt nhìn Tô Minh Châu lại tràn đầy cưng chiều.
Anh vẫn chưa nhận ra, chính vì anh quá dung túng, nên Tô Minh Châu mới được voi đòi tiên, quậy trời quậy đất.
“Cái này để em cầm!”
Tô Minh Châu cầm lấy túi giấy da bò đựng bánh hành, lát nữa còn phải lấy lòng mẹ chồng.
Hai người đang định đi tiếp, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng một người phụ nữ: “Anh Cảnh Niên!”
Tô Minh Châu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới gốc cây có một cô y tá trẻ đang xách hộp t.h.u.ố.c.
Da cô ta trắng nõn, mày nhỏ mắt nhỏ, gò má hơi cao, trông rất lanh lợi.
Tần Cảnh Niên thấy cô y tá này, mày lập tức nhíu lại, như thể gặp phải một phiền phức lớn.
“Anh Cảnh Niên đến thăm Tráng Tráng phải không, đi, em đưa anh đến phòng bệnh.”
Cô y tá liếc Tô Minh Châu một cái đầy khinh miệt, rồi tươi cười đi đến bên cạnh Tần Cảnh Niên.
Ánh mắt nóng bỏng dính c.h.ặ.t kia không hề che giấu sự yêu thích dành cho Tần Cảnh Niên.
Trong lòng Tô Minh Châu chuông báo động vang lên, cô khoác tay Tần Cảnh Niên, ngọt ngào hỏi: “Anh Cảnh Niên, vị này là?”
Dám quyến rũ Tần Cảnh Niên ngay trước mặt cô, coi cô là người c.h.ế.t à?
Tần Cảnh Niên không tự nhiên cử động cánh tay, vẫn chưa quen thân mật ở bên ngoài.
Tô Minh Châu véo mạnh vào tay anh, cười tủm tỉm ném cho anh một ánh mắt, dám từ chối là anh c.h.ế.t chắc!
Tần Cảnh Niên lập tức ngoan ngoãn, giới thiệu ngắn gọn: “Lâm Mỹ Trân, con gái út của thôn trưởng.”
Tô Minh Châu ngẩn người, thì ra đây chính là Lâm Mỹ Trân mà dân làng vẫn nói là xứng đôi vừa lứa với Tần Cảnh Niên.
Lâm Mỹ Trân là con gái út của thôn trưởng, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì làm y tá ở bệnh viện huyện, được xem là cô gái có tiền đồ nhất trong thôn.
Vốn dĩ thôn trưởng muốn tìm cho cô ta một đối tượng ở huyện, nhưng cô ta lại nhất kiến chung tình với Tần Cảnh Niên, khăng khăng đòi gả cho anh.
Lúc đó Tần Cảnh Niên chuẩn bị xuất ngũ, tổ chức sắp xếp cho anh vào xưởng dệt làm đội trưởng đội bảo vệ, mọi người đều cảm thấy họ rất xứng đôi.
Không ngờ sau khi Tần Cảnh Niên nhận nuôi Tráng Tráng, anh đã nhận tiền trợ cấp và ở lại thôn làm đại đội trưởng.
Lâm Mỹ Trân tức c.h.ế.t đi được, tuyên bố nếu Tần Cảnh Niên muốn cưới cô ta, không những phải gửi Tráng Tráng đi, mà còn phải đưa toàn bộ tiền trợ cấp cho cô ta làm tiền thách cưới.
Tần Cảnh Niên vốn dĩ không có ý định kết hôn với cô ta, nên đã từ chối thẳng thừng.
Lâm Mỹ Trân vì yêu sinh hận, đi khắp nơi nói xấu Tần Cảnh Niên.
Hễ có ai muốn giới thiệu đối tượng cho anh, nhà họ Lâm lại chen vào một câu, Tần Cảnh Niên ngay cả cô gái có công việc ổn định còn không thèm, lẽ nào lại để mắt đến mấy cô gái quê mùa các người?
Các cô gái quê lần lượt chùn bước, cuối cùng lại thành ra hời cho Tô Minh Châu.
“Đây là cô vợ thanh niên trí thức mà anh Cảnh Niên mới cưới nhỉ, quả nhiên y như lời người trong thôn nói, mỏng manh yếu đuối, vừa nhìn đã biết không phải người biết làm việc!”
Lâm Mỹ Trân thấy Tô Minh Châu vừa ôm vừa véo Tần Cảnh Niên, trong lòng chua loét.
Mấy năm nay cô ta cũng đã xem mắt không ít đối tượng, nhưng những người đàn ông đó không xấu thì cũng lùn, không bằng một phần vạn của Tần Cảnh Niên.
Giá như lúc đầu Tần Cảnh Niên chịu đến xưởng dệt thì tốt rồi, kết hôn với anh chắc chắn sẽ khiến người ta ghen tị c.h.ế.t mất.
“Cảm ơn chị Lâm đã khen.”
Tô Minh Châu cảm nhận được sự thù địch của cô ta, cười tủm tỉm châm chọc lại.
“Gọi bậy bạ gì thế? Tôi cũng không lớn hơn cô bao nhiêu tuổi.”
Lâm Mỹ Trân liếc xéo một cái, cảm thấy mình bị gọi già đi.
Tô Minh Châu mỉm cười: “Vâng ạ, chị Lâm!”
Lâm Mỹ Trân tức giận đến đỏ mặt: “Cô này sao thế nhỉ, đã bảo đừng gọi tôi là chị, cô còn gọi đến nghiện à?”
“Xin lỗi, chị Lâm!”
Đúng vậy, Tô Minh Châu cố ý đấy.
“Anh Cảnh Niên, cô ta bắt nạt em, anh mau quản cô ta đi!”
Lâm Mỹ Trân chu đôi môi mỏng, dậm chân làm nũng với Tần Cảnh Niên.
“Không quản được! Chúng tôi còn có việc, đi trước đây!”
Tần Cảnh Niên sa sầm mặt, xách đồ quay người bỏ đi, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt khó coi của Lâm Mỹ Trân.
“Chị Lâm, tạm biệt nhé!”
Tô Minh Châu vui vẻ vẫy tay, cố ý ôm cánh tay Tần Cảnh Niên c.h.ặ.t hơn.
Đi đến dưới lầu khu nội trú, Tần Cảnh Niên rút cánh tay bị Tô Minh Châu ôm c.h.ặ.t ra, bất đắc dĩ nói: “Đừng ôm nữa!”
Vừa rồi ánh mắt của bảo vệ nhìn họ, chỉ thiếu điều viết hai chữ "đồi phong bại tục" lên mặt.
“Sao thế, sợ em gái Lâm nhà anh nhìn thấy à!”
Tô Minh Châu tức giận lườm anh, đôi mắt đen láy tóe lửa.
Tần Cảnh Niên ngơ ngác: “Anh làm gì có em gái nào?”
Nhà họ Tần toàn sinh con trai, anh ngay cả em họ cũng không có.
“Không phải Lâm Mỹ Trân sao? Cả thôn đều nói anh và cô ta là một đôi trời sinh, hừ!”
Tô Minh Châu chua đến c.h.ế.t rồi.
“Em nói bậy gì thế? Anh và cô ta chẳng có quan hệ gì cả.”
Tần Cảnh Niên nhíu mày, không hiểu Tô Minh Châu đang giận cái gì.
Lúc đầu đến hỏi cưới là do nhà họ Lâm đơn phương tình nguyện, hoàn toàn không hỏi ý kiến của anh.
Sau khi anh từ chối thì họ lại đi bôi nhọ danh tiếng của anh trong thôn.
Nếu không phải mẹ anh ngăn lại, anh đã xông đến tận cửa nhà họ Lâm rồi.
“Hừ! Tóm lại sau này anh không được nói chuyện riêng với cô ta.”
Tô Minh Châu chìa ngón tay thon dài trắng nõn, ấn mạnh vào n.g.ự.c Tần Cảnh Niên.
“Được!”
Tần Cảnh Niên gật đầu rất dứt khoát.
Thường ngày anh thấy Lâm Mỹ Trân đều đi đường vòng.
Thế còn tạm được!
Tô Minh Châu cuối cùng cũng nguôi giận.
Tần Cảnh Niên đi được vài bước, lúc này mới nhận ra: “Em vừa ghen à?”
“Tất nhiên rồi!”
Tô Minh Châu cạn lời.
Cái đồ đầu gỗ này bây giờ mới phản ứng lại.
“Ồ!”
Tần Cảnh Niên mặt không biểu cảm đáp một tiếng.
Biểu cảm này là có ý gì, chẳng lẽ là không vui vì cô ghen?
Tô Minh Châu nổi tính tiểu thư, kéo tay áo anh truy hỏi: “Thành thật khai báo, ở bên ngoài anh còn bao nhiêu cô em gái tốt nữa!”
Không nói rõ ràng, cô sẽ quậy đấy!
Tần Cảnh Niên nhíu mày, sa sầm mặt, nghiêm túc và chân thành nói: “Một người cũng không có!”
Chuyện của Lâm Mỹ Trân khiến anh biết phụ nữ đều là phiền phức.
Nếu không phải thật sự thích Tô Minh Châu, có lẽ cả đời này anh cũng không muốn kết hôn.
