Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 86: Không Thành Sao?

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:40

Đúng như cô dự đoán, Hứa Bân kéo Thiệu Mỹ Lan đến rừng cây nhỏ phía sau bộ đội, rồi nói một cách trực tiếp và thô bạo: “Đồng chí Thiệu Mỹ Lan, tin rằng em đã hiểu qua về tình cảnh của tôi, và tôi cũng biết đôi chút về em. Sau sự việc lần trước, tôi cảm thấy mình là đàn ông thì phải có trách nhiệm với em, nên em có nguyện ý tìm hiểu tôi một chút không?”

Thiệu Mỹ Lan mở to mắt, ý tứ của người đàn ông này cô đương nhiên hiểu rõ, đây là muốn tìm hiểu để yêu đương đây mà.

Nhưng từ sau vụ tên Mã Chính ở trong thôn, cô đã không còn muốn tìm hiểu người đàn ông nào nữa, chỉ muốn làm việc chăm chỉ tích cóp tiền cho gia đình, rồi theo ý chị dâu, đợi đến khi có thể thi đại học thì sẽ đi thi, làm một sinh viên vinh quang, ngoài ra không nghĩ gì khác.

Nhưng không ngờ mới đến đây vài ngày đã có người tìm đến tận cửa muốn yêu đương, tuy anh rất ưu tú, nhưng Thiệu Mỹ Lan cảm thấy mình không xứng với anh.

Vả lại, chuyện hôm đó chỉ là tình huống bất ngờ. Tuy khiến lòng cô rất loạn, nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc yêu đương với anh, dù sao anh cứu cô là ý tốt, cũng đừng lấy chuyện đó làm cái cớ, vì thế cô trực tiếp lắc đầu: “Anh Hứa, xin lỗi anh, chuyện hôm đó là do anh muốn cứu tôi nên mới xảy ra ngoài ý muốn. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc yêu đương với anh, càng chưa nghĩ đến việc lấy chồng. Nên chuyện này cứ bỏ qua đi, vết thương của tôi đã khỏi rồi, hay là ngày mai anh đưa tôi đến chỗ làm việc? Nếu anh không rảnh, tôi sẽ bảo anh hai đưa đi, không sao đâu.”

Hứa Bân cả đời này từng nghĩ đến công việc thất bại, nhiệm vụ thất bại, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tỏ tình mà cũng thất bại.

Lông mày anh nhíu c.h.ặ.t, nhìn Thiệu Mỹ Lan rồi trầm giọng nói: “Em có thể cân nhắc lại……”

“Không cần cân nhắc đâu, tôi về đây, cứ vậy đi, tạm biệt.” Thiệu Mỹ Lan chẳng cho anh cơ hội nói thêm lời nào, chạy biến về nhà, rồi nhốt mình trong phòng đọc sách, ngay cả Hứa Hân gõ cửa cũng không mở.

Thiệu Kiến Quốc thấy tình hình không ổn liền xắn tay áo ra khỏi cửa, Hứa Hân gọi cũng không gọi lại được.

Dưới lầu, hai người đàn ông chẳng mấy chốc đã chạm mặt.

Thiệu Kiến Quốc không nói hai lời, mặt đen lại xách Hứa Bân – người đang định đuổi theo Thiệu Mỹ Lan – vào rừng cây nhỏ, lạnh lùng hỏi: “Anh có ý gì?”

“Tôi có ý gì? Tôi cũng giống ý anh lúc trước thôi.” Có chút ngượng ngùng thì sao chứ?

“Ý tôi lúc trước là ý gì?”

“Lúc trước khi chúng ta đi làm nhiệm vụ, anh đã nhường hộp t.h.u.ố.c lá duy nhất cho tôi, các chiến hữu khác mắng anh mãi đấy. Nhưng họ không biết ý anh là gì, còn tôi thì hiểu rõ, chẳng phải anh muốn tôi giới thiệu em gái tôi cho anh quen sao?” Hứa Bân lạnh lùng đáp.

Thiệu Kiến Quốc thế nhưng không nói được lời nào, những chuyện này trước kia anh chưa từng kể với Hứa Hân, dù sao cũng mất mặt đàn ông quá. Lúc chưa gặp được cô, anh đã phải tốn bao công sức với ông anh vợ này, suốt ngày xoay quanh anh ta.

Đương nhiên công sức đó không uổng phí, cuối cùng anh cũng cưới được em gái anh ta.

Không đúng, anh ta nói vậy nghĩa là anh ta đang nhắm trúng em gái mình sao?

“Em gái tôi mà anh cũng dám nhớ thương à? Nó mới bao nhiêu tuổi chứ?”

Thiệu Kiến Quốc rốt cuộc cũng hiểu ý Hứa Bân, đẩy anh một cái tỏ vẻ mình không đồng ý hôn sự này.

Sự khác biệt giữa hai gia đình quá lớn, em gái gả qua đó vạn nhất bị soi mói thì sao?

Được rồi, anh đúng là tiêu chuẩn kép, bản thân có thể lấy con gái nhà người ta nhưng lại không muốn Thiệu Mỹ Lan gả cao.

Nhưng Hứa Bân không vui: “Lúc trước khi anh nhớ thương em gái tôi, cô ấy dường như cũng chỉ mới 16 tuổi, còn đang học cấp ba đấy. Đám chiến sĩ trong đội đều bảo anh là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nếu không có tôi giúp đỡ thì anh có cưới được không? Giờ tôi nhắm trúng em gái anh, kết quả anh chẳng thèm nghĩ ngợi đã phủ quyết tôi, tôi tệ hại đến mức đó sao?”

Thiệu Kiến Quốc nhìn Hứa Bân từ trên xuống dưới: “Em gái tôi ít nhất phải tìm một người có thể trạng cường tráng, anh bế người ta về mà trông như vừa ốm nặng một trận, nghỉ ngơi mấy ngày mới khỏe, thể chất này tôi sợ em gái tôi gả qua đó rồi việc gì cũng đến tay nó làm hết.”

“Anh nói bậy gì thế! Tôi có vết thương cũ anh không biết à, vả lại nhà tôi thì có việc gì mà làm! Tôi mà cưới cô ấy thì sẽ cung phụng như bà hoàng, chẳng để cô ấy phải động tay vào việc gì hết, thế được chưa.”

“Thôi đi, em gái tôi không thích làm bà hoàng đâu. Nó sau này phải làm việc chăm chỉ rồi đi học tiếp, nhà anh lắm chuyện quá, không hợp với nó, tôi nói thật đấy.”

“Lắm chuyện chỗ nào?” Hứa Bân nói đến một nửa liền nuốt lời vào trong, vì ngay ngày anh đề cập muốn tìm hiểu Thiệu Mỹ Lan đã bị gán cho cái mác ‘đổi thân’ rồi.

Nghĩ đến đây anh thấy đau đầu vô cùng, đ.ấ.m mạnh vào bức tường bên cạnh: “Tóm lại, tôi nhất định sẽ cưới được Thiệu Mỹ Lan. Chuyện hôm nay cứ thế đã, còn cái này cho anh.” Nói xong từ trong túi móc ra một bao t.h.u.ố.c lá ném thẳng vào lòng Thiệu Kiến Quốc: “Trả anh bao t.h.u.ố.c lúc trước, ngày mai đưa thêm bao nữa, thế được chưa?”

Thiệu Kiến Quốc ném bao t.h.u.ố.c trả lại: “Tôi sắp làm cha rồi, giờ vợ không cho hút t.h.u.ố.c, không tốt cho con, anh tự mà hút đi.”

Tim Hứa Bân như bị đ.â.m chảy m.á.u, anh gần như không muốn nói chuyện với Thiệu Kiến Quốc nữa, vì anh em rể này đúng là chuyên đi ngược đãi anh.

Bản thân hạnh phúc thì thôi đi còn đi ngược đãi kẻ độc thân, anh vất vả lắm mới có đối tượng mà anh em rể này lại trăm phương ngàn kế không đồng ý, còn khoe khoang mình có vợ có con, thật là quá đáng.

“Vậy tôi đi gặp em gái mình chắc được chứ!” Vốn định bỏ đi nhưng không muốn nhìn thấy vẻ đắc ý của Thiệu Kiến Quốc, tuy là vợ hắn nhưng vẫn là em gái anh mà, cùng lắm thì anh đi nói xấu hắn với em gái, chẳng sao cả.

Thiệu Kiến Quốc phản ứng rất nhanh, giữ tay anh lại: “Anh đi gặp vợ tôi làm gì? Cô ấy giờ không chịu nổi kích thích đâu, chuyện gì cũng đừng nói với cô ấy.”

Hứa Bân vô ngữ: “Chẳng phải anh không đồng ý sao? Vậy tôi đương nhiên phải nói vài câu với em gái mình rồi.” Luôn có người quản được anh, để xem anh còn dám mặt dày nữa không.

“Đừng mà, hay là để tôi hỏi ý kiến Tiểu Hân xem sao. Cô ấy mà đồng ý thì tôi không phản đối, nhưng cô ấy không đồng ý thì tôi cũng chịu.”

“Anh đúng là đồ cuồng vợ, ít nhất cũng phải giúp tôi nói vài câu chứ, cùng lắm thì ngày mai tôi mua ít đồ tẩm bổ cao cấp mang qua cho Tiểu Hân.” Hứa Bân nghĩ đi nghĩ lại vẫn phải dùng chính sách với anh em rể.

“Anh mang đồ tẩm bổ cho em gái mình chẳng phải là lẽ đương nhiên sao, còn đặt điều kiện nữa. Được rồi được rồi, anh về đi.” Thiệu Kiến Quốc thật ra trong lòng cũng rất loạn, tuy nói Hứa Bân là người tốt nhưng nhà anh ta có Tống Tiểu Linh. Cô gái đó không nói là lòng lang dạ thú thì cũng chẳng kém bao nhiêu. Lần trước vợ anh đi vào nhà giam đã tìm hiểu rõ ràng, nghe nói tất cả đều do Tống Tiểu Linh đứng sau chỉ huy. Chẳng qua họ không có chứng cứ, chỉ có thể âm thầm điều tra sơ hở của cô ta. Nhưng Tống Tiểu Linh và gã đàn ông kia làm việc rất kín kẽ, dường như không để lại nhược điểm gì.

Vì thế, có người phụ nữ đó ở đó, anh không dám để vợ qua lại, càng không muốn em gái mình vốn tính thẳng thắn phải gả vào đó.

Mà Hứa Bân không biết những chuyện này, tức đến mức trợn trắng mắt.

Anh sải bước đi thẳng về nhà, anh em rể này đúng là chẳng giúp được gì.

Dọc đường anh cảm thấy vô cùng buồn bực, nên tự mình đi uống hai ly rượu, ngày thường uống ba bốn ly không say mà hôm nay mới hai ly đã thấy choáng váng.

Người ta bảo tâm trạng không tốt uống rượu dễ say, trước kia không biết thật giả giờ thì anh đã cảm nhận được rồi.

Hết cách đành nhờ đồng nghiệp lái xe đưa về, vào phòng thấy mẹ đang ngồi trên sô pha đợi, còn những người khác đã đi ngủ cả.

Hứa Bân không nói gì, anh tưởng bà tìm mình để bảo đừng tìm hiểu Thiệu Mỹ Lan nữa, thật ra anh rất muốn nói với bà là đừng lo, người ta đã từ chối anh rồi, sau này anh vẫn là kẻ độc thân thôi.

Nhưng không ngờ Khúc Mai lại hỏi: “Nghe Tiểu Hân nói, con chiếm tiện nghi của con gái nhà họ Thiệu à?”

“Vâng.” Hứa Bân không ngờ em gái lại kể chuyện này với mẹ, nhưng nghĩ đó là sự thật nên anh thừa nhận.

“Vậy con có nghiêm túc với cô bé đó không?”

“Con chưa bao giờ nghiêm túc với cô gái nào khác cả.”

“……” Khúc Mai nghĩ lại đúng là có chuyện như vậy, con trai bà cũng giống lão già nhà bà, ngoài chuyện đi lính và công việc ra thì chẳng quan tâm đến gì khác.

Vì một cô gái mà tranh luận với bà rồi còn đi uống rượu, đây chắc là lần đầu tiên, xem ra anh rất để tâm đến lời bà nói, nếu không sao lại phiền não đến mức đi uống rượu chứ?

Vì thế bà nghĩ một lát rồi nói: “Mẹ đã xem qua cô bé đó rồi, nếu con muốn tìm hiểu thì cứ tìm hiểu đi.”

Hứa Bân gần như không tin vào tai mình, còn tưởng mình uống nhiều quá nên sinh ra ảo giác.

“Mẹ nói là, cô bé đó không tệ, chỉ cần con có thể giữ chân được cô ấy thì tìm hiểu cũng được.” Khúc Mai có chút bất đắc dĩ nói.

Vốn dĩ đây là chuyện đáng vui mừng, nhưng Hứa Bân lại có chút do dự: “Mẹ, sao mẹ đột nhiên thay đổi ý định thế? Chuyện đổi thân thì sao ạ?”

“Tiểu Hân nói đúng, mẹ đang nói đến em gái con ấy. Nó bảo gia đình mình đâu có nghèo đến mức không có cơm ăn mà phải đổi thân, người ta chẳng ai tin đâu, vả lại nếu con đã thích thì mẹ cản làm gì. Hơn nữa, người ta còn nhỏ, là con chiếm tiện nghi của người ta.”

“Đúng vậy, đúng vậy ạ.”

“Con đã chiếm tiện nghi của người ta rồi, nhà mình cũng không phải hạng người làm mà không nhận, nếu cô bé đó đồng ý thì đính hôn cũng được.”

“Vậy để con đi hỏi ý kiến đồng chí Thiệu xem sao.”

Hứa Bân giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng vừa lên lầu đóng cửa phòng lại là anh nhảy phắt lên giường ngay. Trách không được em gái không cho anh nhắc đến chuyện anh đã tỏ tình với Thiệu Mỹ Lan, nếu để mẹ biết cô ấy từ chối chắc chắn bà sẽ không vui. Không ngờ em gái đã dọn đường sẵn cho anh rồi, đúng là em gái ruột thịt của anh có khác.

Anh chàng to xác lăn lộn vài vòng trên giường, ngày hôm sau liền chải chuốt một chút để đi làm.

Ngay cả Tống Tiểu Linh cũng nhận xét: “Anh cả hôm nay định làm gì mà ăn mặc chỉnh tề thế này.”

“Nó vẫn mặc bộ cảnh phục đó thôi, chỉnh tề chỗ nào?” Khúc Mai chẳng nhận ra điểm gì khác biệt.

Nhưng Tống Tiểu Linh lại nói: “Râu anh cả cạo sạch nhẵn nhụi, áo sơ mi cũng là áo mới, giày da còn đ.á.n.h bóng loáng nữa kìa……” Cô ta nói xong Khúc Mai nhìn lại đúng là vậy thật, không khỏi cười nói: “Đúng là tính nóng nảy.” Đây là định đi tìm Thiệu Mỹ Lan đây mà?

Tống Tiểu Linh cười: “Mẹ, không lẽ anh cả đi xem mắt ạ.”

Hứa Bân ho nhẹ một tiếng: “Không việc gì đến cô, đi làm đi.”

Khúc Mai cười: “Nó ấy à, đúng là đi xem mắt đấy, nhưng mẹ không cần đi theo đâu. Chờ hai đứa quyết định tìm hiểu nhau thì dẫn về nhà, tiện thể gọi cả Tiểu Hân và con rể qua luôn.”

Nụ cười trên mặt Tống Tiểu Linh suýt chút nữa không giữ được: “Chẳng lẽ anh cả định thành đôi với em gái anh rể sao? Thế chẳng phải là người một nhà sao?”

“Thành gì mà thành, còn thiếu một chút nữa.” Có gia đình ủng hộ, có lẽ anh chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa là có thể đuổi kịp người ta, Hứa Bân hôm nay tâm trạng rất tốt, nhanh ch.óng ăn xong cơm rồi đi làm.

Nhưng anh không chú ý tới, bàn tay Tống Tiểu Linh dưới gầm bàn đã nắm c.h.ặ.t thành quyền, thậm chí còn nổi cả gân xanh. Cô ta cực lực muốn đẩy Hứa Hân ra khỏi nhà họ Hứa, nhưng không ngờ mối ràng buộc giữa họ và Hứa Hân ngày càng sâu đậm. Nếu người phụ nữ nhà họ Thiệu kia thật sự trở thành chị dâu cô ta, thì ngày tháng của cô ta ở nhà họ Hứa chỉ sợ càng khó khăn hơn. Phải biết rằng, dù con gái có quan trọng đến đâu nhưng tình cảm lớn nhất vẫn luôn hướng về con trai và con dâu, dù sao anh cả Hứa Bân mới là người nhà họ Hứa thực sự, còn cô ta sớm muộn gì cũng phải đi lấy chồng.

Khúc Mai nhạy cảm chú ý tới tia xa cách trong mắt con gái, không khỏi nói: “Anh cả con mãi mãi là anh cả con, dù Tiểu Hân có chút không hợp với con nhưng không có nghĩa là em chồng nó sẽ gây hấn với con. Chỉ cần cô ấy vào cửa, các con cứ hòa thuận với nhau là sẽ không có chuyện gì đâu.” Bà tưởng Tống Tiểu Linh sợ Thiệu Mỹ Lan vào cửa sẽ bất hòa với mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.