Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 103: Cái Bụng Nhỏ Mập Mạp

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:43

“Nếu em nói nhất định phải nói, thì anh có nói không?”

“Anh có thể đợi nhiệm vụ kết thúc, khi quân đội không còn ràng buộc nữa thì sẽ nói cho em biết được không?”

“...” Hứa Hân nghiêm mặt một hồi, cuối cùng không nhịn được mà bật cười ha ha: “Được rồi, em đùa anh thôi, nếu là bí mật thì em không hỏi nữa. Đàn ông các anh bí mật đúng là nhiều thật, vả lại em là quân tẩu mà không biết điều này thì hỏng bét.” Cô cười đủ rồi liền tiếp tục nghỉ ngơi.

Thiệu Kiến Quốc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, một lát sau nằm trên giường nắm lấy tay cô nói: “Cảm ơn em.”

Hứa Hân nắm lại tay anh, rồi ghé tai nói nhỏ: “Con trai anh lớn rồi đấy, có muốn sờ thử không?”

Cả người Thiệu Kiến Quốc cứng đờ, hồi lâu sau mới lắp bắp: “Có thể, có thể sờ sao?”

“Em là của anh, nó cũng là của anh, anh bảo xem có được không?”

“Vậy, vậy anh sờ một chút.” Thiệu Kiến Quốc xoay người lại, luồn tay vào trong chăn sờ nhẹ lên bụng nhỏ của Hứa Hân, rồi nói: “Mập mạp quá.”

Hứa Hân lập tức hất tay anh ra, lườm anh một cái sắc lẹm: “Ngủ đi.” Thật chẳng biết nói năng gì cả, bụng ai mập chứ, đó rõ ràng là đứa bé mà!

Thiệu Kiến Quốc thực ra là đang khen đứa bé mập mạp kháu khỉnh, kết quả lại vô tình đắc tội vợ mình. Anh thực ra còn muốn làm chút chuyện "không thể miêu tả", nhưng giờ lỡ làm người ta giận rồi, phải làm sao đây?

Hay là mai xin lỗi nhỉ?

Sợ làm phiền vợ ngủ nên anh cũng thôi, sáng hôm sau anh làm cho Hứa Hân hai quả trứng ốp la, rồi cắt bánh mì kiểu cũ, lại tìm miếng thịt bò đem chiên, sau đó viết lên giấy: Vợ bảo muốn ăn đồ Tây, anh làm xong rồi em nếm thử xem.

Hứa Hân nhìn mấy thứ này mà chớp mắt, giờ cô mới thấy Thiệu Kiến Quốc không chỉ đáng yêu mà còn có chút ngốc nghếch. Cô đúng là có nói muốn ăn đồ Tây, và cũng nói qua cách làm đại khái. Nhưng chỉ nói sơ sơ là phải có bánh mì, trứng chiên, bít tết, thế là ra nông nỗi này đây.

Người ta đã cất công làm thì không thể không nếm thử.

Biết rõ là không ngon nhưng cô vẫn dùng d.a.o phay để cắt bít tết. Đúng vậy, chỉ có thể dùng d.a.o phay, vì d.a.o nhỏ cắt không nổi. Thịt bò không được tẩm ướp thì đúng là chẳng ngon lành gì, cũng may cô có rắc chút muối lên trên. Lúc này chưa có muối tinh, nên còn phải nghiền nát muối ra nữa.

Đúng là hơi lãng phí đồ ăn, nhưng cũng là tấm lòng của Thiệu Kiến Quốc mà.

Bữa sáng này ăn hơi nghẹn, tối đến Thiệu Kiến Quốc còn mặt dày hỏi: “Ngon không em, mai anh lại làm cho em nhé.”

“Quả nhiên người Trung Quốc vẫn nên ăn đồ Trung Quốc thì hơn, hay là mai anh đừng làm nữa, để em tự làm.”

“Không sao đâu, mai anh làm đậu phụ cho em ăn.”

“... Thế thì cũng được.” Thôi thì ăn tạm vậy, làm đậu phụ chắc chắn là khá hơn đồ Tây rồi.

Qua ba tháng, Hứa Hân cảm thấy bụng mình như thổi hơi, to lên trông thấy.

Mấy thứ quần áo nhỏ cho trẻ con cô đã tự chuẩn bị không ít, còn Thiệu Mỹ Lan làm ở xưởng may cũng dùng vải vụn may cho đứa bé mấy bộ đồ. Công nhân ở đó biết nhiều kiểu dáng lắm, cứ cách vài ngày cô lại nhờ Hứa Bân mang qua hoặc tự mình mang tới, loáng cái cô đã tích cóp được hai bao chăn nhỏ, một bao quần áo nhỏ, ngay cả tã lót cũng có gần hai mươi cái, xếp đầy trong tủ sắt ở phòng ngủ phụ, trông thật đồ sộ.

Chị Quách qua chơi nhìn thấy liền thốt lên: “Trời đất, đứa bé này làm sao dùng hết được ngần này, chị thấy em sinh thêm hai đứa nữa cũng đủ dùng đấy.”

“Ách, em sợ lúc đó không có ai giúp chăm sóc nên chuẩn bị nhiều một chút.”

Chương 74

“Mẹ chồng em chắc chắn phải tới chứ, rồi cả mẹ đẻ em nữa... Đúng rồi, chuyện nhà em hơi phức tạp.”

“Chắc là cũng qua được, em chồng em chủ nhật cũng rảnh, thực ra em vẫn có thể tự lo được.”

Chị Quách giúp cô sắp xếp đồ đạc, rồi nói: “Gần đây nhà em có nhiều tin đồn lắm, chị thấy phía quân đội tuy đang cấm nhưng mấy bà tám buôn chuyện vẫn nhiều vô kể.”

“Không sao đâu chị, em cũng chẳng ngăn được miệng thiên hạ, nhưng em thấy họ cũng chẳng nói được gì quá đáng.” Dù sao mọi người cũng không biết nội tình, thật không biết họ định thêu dệt thế nào.

Cô hiện tại thực sự chẳng muốn quản chuyện gì cả, m.a.n.g t.h.a.i vốn đã mệt mỏi, ngày nào cũng phải lo lắng thăm nom cha mẹ thực sự rất quá sức. Hơn nữa Tống Tiểu Linh và Tống Lão Oai đều đã vào tù, gần đây người nhà họ Tống cứ tìm đến cô, hy vọng cô ra mặt cứu Tống Lão Oai, cũng may họ không vào được bộ đội nên đành chịu, nếu có làm loạn họ cũng chẳng có lý do gì, vì hành vi mua bán người của Tống Lão Oai rất nghiêm trọng, hơn nữa lại bán con gái của quân nhân nên chắc chắn sẽ bị xử nặng.

Người nhà họ Tống thực sự cuống cuồng, nhưng Hứa Hân không ra mặt thì họ chẳng có cách nào. Không còn cách nào khác, họ đứng ngoài cổng căng biểu ngữ, rồi tập hợp một số người đến gây rối. Tiếc là trước đó Thủ trưởng Hứa đã đ.á.n.h tiếng với cấp trên trong bộ đội, mọi người đều biết rõ ngọn ngành nên chẳng ai thèm để ý đến họ. Hơn nữa thời đại này chưa có truyền thông rầm rộ, nên dù họ có làm loạn thế nào cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.

Hứa Bân dùng kỳ nghỉ tìm kiếm em gái suốt ba bốn ngày nhưng chẳng có manh mối gì, cuối cùng đành lủi thủi quay về, sau đó Thiệu Mỹ Lan hỏi anh: “Anh tìm em gái như vậy có nghĩ đến cảm nhận của chị hai không, chị ấy rõ ràng cũng là con gái nhà anh mà.”

“Anh... suýt nữa thì quên mất. Tiểu Hân có giận anh không nhỉ?”

“Chắc là không đâu, chị hai không phải người hẹp hòi như vậy.”

“Thực ra anh vẫn luôn muốn hỏi, cách xưng hô của chúng ta có hơi lộn xộn không?”

“Nhưng chị ấy đúng là chị dâu của em mà, gọi thế này thân thiết hơn.”

“Em gọi là em gái cũng rất thân thiết mà.”

“Tóm lại là anh gọi đằng anh, em gọi đằng em.”

Hứa Bân chẳng làm gì được cô, dù sao mỗi lần đi thăm em gái họ đều vì chuyện này mà tranh luận vài câu, lâu dần đã thành đề tài cãi cọ quen thuộc của hai người. Đương nhiên không ảnh hưởng đến tình cảm, chỉ là cãi nhau cho vui thôi.

Hiện tại tình cảm của họ tiến triển rất nhanh, chủ nhật này Khúc Mai bảo con trai đưa Thiệu Mỹ Lan đến ăn cơm, dù sao trước đó nghe lời Tống Tiểu Linh nói nên bà có chút hiểu lầm với cô, luôn muốn nói rõ ràng một chút để sau này hai đứa kết hôn mọi người không còn vướng bận gì trong lòng.

Khúc Mai chuẩn bị một bàn thức ăn rồi gọi điện đến văn phòng Thiệu Kiến Quốc bảo vợ chồng anh lát nữa qua nhà. Thiệu Kiến Quốc nghĩ vợ mình mấy ngày nay vì tránh né nhà họ Tống nên cũng lâu rồi chưa về ngoại, thế là anh xin xe bộ đội đưa cô qua nhà họ Hứa.

Hiện tại việc xử lý Quan Vân Nam vẫn chưa được công bố rộng rãi, thậm chí cũng không ai nói hắn có khả nghi hay không. Đương nhiên Hứa Hân cũng không truy vấn, vì ba người đàn ông này đều xuất thân quân đội nên kín miệng lắm. Đừng nhìn Thiệu Kiến Quốc trông thật thà thế thôi, nhưng nếu hỏi đến là anh sẽ im lặng, rồi dùng đôi mắt to chính trực nhìn cô như thể bị oan ức lắm vậy.

Cuối cùng, Hứa Hân dứt khoát không hỏi nữa, cứ như thể mình làm chuyện gì sai trái lắm không bằng.

Sau khi cả nhà tề tựu đông đủ, Khúc Mai đã nghĩ thông suốt, thấy con trai và Thiệu Mỹ Lan rất tốt đôi nên trong bữa cơm bà nói: “Hai đứa cũng nhanh ch.óng lo chuyện cưới xin đi thôi.”

Thiệu Mỹ Lan đỏ mặt, còn Hứa Bân lập tức đáp: “Vâng ạ, nhưng Mỹ Lan muốn đợi đến sau vụ thu hoạch vì sợ người nhà cô ấy không rảnh.”

“Vậy cũng được, nhưng sau vụ thu thì trời lạnh rồi, cháu không mặc được váy áo đẹp đâu. Nhưng cũng phải xem thông gia có thời gian không, cứ chọn lúc nào hợp lý là được.”

“Vâng ạ.”

“Sợ là không được đâu nhỉ?” Hứa Hân ngồi bên cạnh lên tiếng, vì năm nay sẽ khôi phục kỳ thi đại học, nếu Thiệu Mỹ Lan kết hôn sớm chẳng phải sẽ không thể đi thi sao? Nhưng cô nhớ kỳ thi diễn ra vào mùa đông, dường như kết hôn rồi vẫn có thể thi được.

“Tại sao lại không được?” Hứa Bân nhíu mày hỏi em gái, không ngờ cô lại phản đối mình vào lúc này.

Hứa Hân lườm anh một cái: “Sao, em vẫn là người nhà ngoại của Mỹ Lan mà, em ấy vừa mới đi làm nên cần thời gian ổn định công việc thì có sao đâu?”

“Kết hôn cũng đâu có ảnh hưởng đến công việc.”

“Ai bảo không ảnh hưởng, anh định để cô dâu mới cưới ngày hôm sau đã đi làm luôn à?”

“À, cũng đúng.”

Hứa Bân nghĩ lại thấy đúng là ảnh hưởng đến công việc thật, nhưng anh lại đang vội kết hôn, vậy phải làm sao đây?

“Kết hôn mất mấy ngày đâu, cùng lắm là bốn năm ngày nghỉ thôi. Vả lại từ giờ đến cuối vụ thu còn một thời gian nữa, chừng đó đủ để Mỹ Lan đứng vững ở xưởng rồi, nếu không được mẹ sẽ lo chuyển cho con bé sang ca nào nhẹ nhàng hơn một chút.”

Khúc Mai đến giờ vẫn rất lo lắng cho con trai, nếu đứa con gái mất tích phải tìm từ từ, thì bà thà trông chờ vào đứa cháu nội đích tôn hơn.

Hứa Hân làm sao không biết tâm tư của mẹ mình, nếu họ đều đồng ý thì cô cũng chẳng có ý kiến gì.

Sau khi ăn xong, Khúc Mai lại trò chuyện để thắt c.h.ặ.t tình cảm với Thiệu Mỹ Lan, rồi lấy được địa chỉ liên lạc của nhà họ Thiệu, bà định tự tay viết thư qua đó bàn chuyện hôn sự. Bà làm vậy là để bù đắp cho thái độ lạnh nhạt trước đây.

Lúc ba mẹ con nói chuyện, Khúc Mai chú ý thấy con gái mình béo lên, bà nói: “Xem ra phải mặc quần áo rộng một chút rồi, hay để mẹ may cho con cái quần yếm, sau này mặc cho thoải mái.”

“Vâng ạ, giờ bụng con cũng bắt đầu lộ rồi.” Đợi thêm một thời gian nữa trời nóng lên, cái bụng này chắc chắn sẽ rất gây chú ý.

“Dì bận rộn thế lấy đâu ra thời gian ạ, hay để cháu làm cho. Đợi tan làm cháu sẽ nói với xưởng trưởng một tiếng, tự mua vải rồi dùng máy may loáng cái là xong thôi ạ.”

“Cháu một ngày cũng bận lắm.”

“Không sao đâu ạ, cháu coi như luyện tay nghề, dì có quần áo gì cần may cứ đưa cháu làm cho, ít nhất cũng luyện được tốc độ ạ.”

“Trong nhà cũng chẳng thiếu quần áo gì, chỉ có Hứa Bân là thiếu cái áo sơ mi thôi.” Khúc Mai đẩy sang cho con trai.

Hứa Bân lập tức nói: “Anh không thiếu đâu, em đừng lãng phí thời gian làm cho anh, để thời gian mà nghỉ ngơi.”

“Mất bao nhiêu công đâu ạ, để cháu tự chọn vải luôn.”

“Đúng đúng, cháu am hiểu cái này.” Thấy Thiệu Mỹ Lan là người sảng khoái, dễ gần nên Khúc Mai thấy yên tâm, bà còn chủ động tìm cho cô một số tài liệu học bổ túc rồi mới để cô về.

Hứa Bân vốn định đưa cô về nhưng Thiệu Kiến Quốc không cho, anh tự mình chở em gái và vợ đi. Trên đường Hứa Hân cười hỏi: “Thấy em và mẹ chị hòa hợp thế chị cũng mừng, chỉ là đám cưới này em có muốn kết không?”

“Em cũng chẳng quyết định được, anh hai...” Thiệu Mỹ Lan nhìn anh hai mình, Thiệu Kiến Quốc nói: “Cứ thuận theo tự nhiên đi, người ta muốn cưới thì mình gả thôi, nhà mình không có lệ thách cưới hay làm khó dễ gì đâu.”

“Vâng.” Thiệu Mỹ Lan thấy mình vẫn còn may mắn chán, vì ở quê thường đính hôn xong vài tháng là cưới ngay, cơ bản chẳng cần hỏi ý kiến ai. Mọi người đều biết đính hôn xong là nhà trai phải lo cho nhà gái, mỗi dịp lễ tết đều phải tốn tiền cung phụng. Giờ làm gì có nhiều tiền thế, nên cưới ngay cho xong, người về nhà mình rồi thì đỡ tốn tiền nuôi không.

Sau khi đưa Thiệu Mỹ Lan về nhà máy, hai vợ chồng không về nhà ngay mà đi dạo trên phố lúc hoàng hôn, Hứa Hân nắm tay Thiệu Kiến Quốc, anh có chút ngượng ngùng sợ người khác nhìn thấy nhưng lại không muốn buông ra, nên cứ cứng đờ cả người.

Đang đi thì đột nhiên thấy phía trước có người đẩy xe đi qua, cả hai bên đều ngẩn người, người đó lập tức cười nói: “Đây chẳng phải Hứa tiểu thư sao, thật là đã lâu không gặp.”

“Đúng vậy, Quan Vân Nam, anh sống đúng là tiêu sái thật, xúi giục học trò mình g.i.ế.c người mà vẫn có thể nhởn nhơ đi lại khắp nơi, đúng là tâm kế thâm sâu thật đấy.” Hứa Hân nhìn Quan Vân Nam, kiếp này cô thực sự không sợ hắn.

Quan Vân Nam cũng nhìn Hứa Hân cười, rồi quay sang Thiệu Kiến Quốc: “Đồng chí Thiệu nhất định phải quản vợ mình cho tốt nhé, đừng để cô ấy nói năng lung tung.”

“Tôi nói năng lung tung sao? Anh và Tống Tiểu Linh đã làm đến mức đó mà anh còn đẩy cô ta vào đường cùng, anh là phiên bản nam của 'góa phụ đen' à?” Hứa Hân cười nói tiếp, cô rất muốn chọc giận người đàn ông này để xem lúc hắn nổi giận trông thế nào.

Bởi vì, một người đàn ông nếu bình tĩnh đến mức dù cô nói gì cũng không sao cả, thì người đó chắc chắn vô cùng đáng sợ.

Thiệu Kiến Quốc cũng thấy hôm nay lời lẽ của vợ quá sắc bén, nên anh nắm c.h.ặ.t t.a.y đứng cạnh bảo vệ cô, sợ hắn làm gì tổn thương cô. Nhưng đối phương không hề động đậy, vẫn mỉm cười: “Hứa tiểu thư nên tích đức cho con cái mình đi.”

“Đức hạnh của tôi đủ dùng rồi, còn hơn hạng người đạo mạo ngụy quân t.ử như anh nhiều. À đúng rồi, em gái anh cũng phiền phức y như anh vậy, không biết gia đình nào lại nuôi dạy ra cặp anh em như hai người, chậc chậc... nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn rồi.”

“Được rồi, tôi thấy nói chuyện với cô chẳng đi đến đâu cả, tôi đi trước đây.”

“Quan Vân Nam, lúc trước sao anh không chọn hợp tác với tôi nhỉ, nhìn anh bây giờ sa sút thế này, thật làm người ta đau lòng.”

“Lý do không hợp tác là vì chúng ta thực sự chẳng hợp nhau chút nào.”

“Thế sao?” Lợi hại thật, nói đến thế mà vẫn không giận, ngay cả vẻ mặt tức giận cũng không thấy lộ ra.

Sau khi hắn đi rồi, cô nói với Thiệu Kiến Quốc: “Người đàn ông này nhẫn nhịn giỏi thật, chắc là đã qua huấn luyện rồi nhỉ?”

“Ừm.” Thiệu Kiến Quốc không nói nhiều, cùng Hứa Hân mua vài thứ rồi về bộ đội. Tối đến anh lại đi ra ngoài một lúc lâu, lúc về còn mang theo một con gà rừng.

“Oa, anh lấy ở đâu ra thế?”

“Triệu Minh Lượng đi làm nhiệm vụ về gửi cho em đấy, để anh nướng cho em ăn nhé?”

“Nướng ăn á? Nướng ở đâu bây giờ.” Hứa Hân thấy nếu nướng trong bếp thì khói bụi mù mịt mất, nên cô nhíu mày. Cô hiện tại không chịu nổi phòng ốc bừa bộn, điều đó sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.

Thiệu Kiến Quốc nói: “Anh mang đồ ra sau nhà nướng, làm món gà ăn mày cho em.”

“Anh cũng biết làm món đó sao?”

“Hồi nhỏ anh hay làm lắm.”

Hứa Hân gật đầu, thầm hiểu ý bà cụ Thiệu hay nói Thiệu Kiến Quốc hồi nhỏ nghịch ngợm là thế nào, đến cả bắt gà nướng cũng làm được thì đúng là nghịch thật!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.