Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 14: Lời Xin Lỗi Hôm Qua
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:25
Hứa Bân đi đến bên bếp nói: “Em chẳng phải không thích ăn sao! Trước kia mẹ làm em liền cãi, sao đột nhiên lại nghĩ đến làm món này.”
“Em không thích ăn nhưng anh thích ăn mà, anh khó khăn lắm mới đến nhà em tổng không thể không chiêu đãi t.ử tế chứ, hơn nữa em cũng muốn ăn, đã lâu không ăn rồi. Nếu còn thừa có thể mang cho anh ăn trưa, đến lúc đó anh cũng không cần chạy ra ngoài ăn, chỉ cần ở bếp ăn của đơn vị hâm nóng là được.”
Đã rất rất nhiều năm không quay về, Hứa Hân quả thật nhớ nhung khoảng thời gian ở nhà họ Hứa, lúc đó Hứa Bân mỗi lần về mẹ Hứa đều sẽ làm một bàn đồ ăn anh ấy thích, món phổi xào rán này chính là một trong những món ăn ngon nhất, nhưng nàng không thích ăn, liền kén chọn, kỳ thật cũng chính là nhân cơ hội làm nũng không có ý khác.
“Nhớ nhà phải không? Hay là ngày mai cùng anh về?” Hứa Bân cẩn thận hỏi.
“Không cần, bây giờ về họ chắc sẽ giật mình, để qua một thời gian nữa đi!” Đem phổi luộc trong nước sôi hai lần vớt ra, sau đó chờ nguội liền thái sẵn, chỉ sợ ngày mai dậy muộn.
Kỳ thật Hứa Bân làm việc ở địa phương cũng không như trong quân đội mà phải dậy sớm như vậy, 8 giờ đến là được, hơn nữa anh ấy còn có xe.
Chuẩn bị xong liền đun nước, sau đó dùng chậu nhỏ từng chút một dọn vào phòng vệ sinh, bên trong đặt một cái chậu rất lớn, có thể dùng để tắm rửa. Đương nhiên không phải bồn tắm, chỉ là cái chậu giặt đồ lớn bình thường.
“Anh cả, anh có muốn tắm rửa rồi ngủ không?”
“Anh lau một chút là được, em tắm trước đi.”
Bây giờ là mùa thu nên thông thường rất ít ra mồ hôi, đàn ông cũng quả thật chỉ lau một chút là được, nếu muốn tắm rửa thông thường đơn vị đều có nhà tắm có thể mỗi tuần đi một lần. Quân đội cũng có nhà tắm, tắm rửa không cần tốn tiền nhưng mùa hè là mở cửa vào ngày chẵn, qua thu thì là mỗi tuần một lần, tắm rửa là phải xếp hàng.
Hứa Hân cảm thấy có công đi xếp hàng thì thà ở nhà mình đun chút nước tắm rửa t.ử tế cũng không tồi, hơn nữa tắm xong nước còn có thể dùng để đặt vào thùng gỗ đổ vào WC cũng không lãng phí. Đi vào phòng cầm quần áo liền đi phòng vệ sinh, đứng trong chậu cầm cái gáo bầu dội nước lên người, vì hôm qua Tống Tiểu Hoa ở đó nàng cũng không tắm, nên hôm nay liền cố ý kỳ cọ lâu hơn một chút. Chờ tắm xong liền lau khô mặc vào chiếc áo sơ mi rộng thùng thình làm đồ ngủ hôm qua rồi đi ra, vừa mới ra thì nghe thấy có người gõ cửa.
Hứa Bân đi mở cửa, sau đó nàng cũng thò đầu ra nhìn xem là ai đến. Kết quả nhìn thấy là Tống Tiểu Hoa sau liền không để ý, dù sao bị nhìn đều là phụ nữ nàng cũng chẳng có gì. Còn về Hứa Bân thì càng không để ý, dù sao cũng là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, khi còn nhỏ anh ấy thường ôm nàng đi lại trong khu đại viện quân khu đó thôi.
“Có việc gì sao?” Hứa Bân quay đầu lại liếc nhìn em gái một cái, sau đó nhíu mày cho Tống Tiểu Hoa vào rồi đóng cửa.
Đôi mắt Tống Tiểu Hoa lóe lên một chút, đặc biệt là sau khi nhìn thấy hai chiếc đùi trần của Hứa Hân thì ngẩn người, lại ái muội nhìn Hứa Bân một chút rồi mới nói: “Thật xin lỗi, em không biết sẽ xảy ra loại chuyện này, kỳ thật thật sự không phải em nói ra, em cũng không biết đôi mắt mình lại đỏ lại sưng sẽ bị người khác nhìn thấy, sau này em sẽ chú ý.”
“Vậy được, cô có thể về nghỉ ngơi, đừng ở nhà tôi lâu quá, nếu không lại truyền ra chuyện tôi mắng cô đó.” Hứa Hân đầu cũng chưa nâng, trong lòng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại đến giả vờ tiểu bạch hoa thật là đủ rồi.
“Em gái, em có thể tha thứ cho chị không?” Tống Tiểu Hoa lại bắt đầu khóc.
Hứa Hân “bang” một tiếng đặt cuốn sách vừa mới cầm lên xuống, nghiến răng nói: “Cô có thể không cần lại coi người khác là đồ ngốc không, tôi đã đủ chịu đựng cô rồi. Mắt cô sưng đỏ người khác liền có thể đoán biết là bị tôi ức h.i.ế.p, đoán biết cô làm bữa sáng không ai ăn ngược lại bị mắng? Chuyện này tôi và anh cả sớm đã ra ngoài không thể nói với bất kỳ ai, chẳng lẽ họ đều có dị năng nhìn thấu chuyện trong lòng cô sao?”
“Không, không phải, là họ truy hỏi, tôi một không cẩn thận nói ra.” Tống Tiểu Hoa có chút căng thẳng khóc càng dữ dội, vừa khóc vừa hướng Hứa Bân cầu cứu, nhưng Hứa Bân vì trước đó đã làm em gái bị tủi thân nên không dám mở miệng nhiều, hơn nữa anh ấy cũng không phải đồ ngốc.
“Không cẩn thận? Cô sẽ không không cẩn thận nói là mới đến ngủ không được, cô sẽ không không cẩn thận nói, nhớ nhà khóc đỏ mắt? Lý do như vậy có hàng ngàn cái, tại sao cố tình nói là do tôi?”
“Em, em không quá biết nói dối…”
“Ha ha, vậy tôi mắng cô sao, cái này không phải nói dối là gì? Cô cho rằng cô rất thông minh sao, kỳ thật tôi chính là không muốn lãng phí thời gian trên người cô.” Hứa Hân quay đầu sang một bên, ý tứ là bảo nàng ta đi ra ngoài.
Hứa Bân mở cửa, nói: “Mời đi, sau này không có việc gì đừng đến đây nữa.” Bây giờ anh ấy còn có gì mà không rõ.
Thế nhưng không ngờ Tống Tiểu Hoa không đi, chỉ đứng ở cửa nói: “Anh Hứa, cho em ở lại một đêm nữa đi, em không phải vì em, chỉ là cảm thấy các anh không phải anh em ruột, ở cùng một chỗ không phải quá tốt.”
Những lời này khiến hai người trong phòng bị sốc nặng, ngay cả Hứa Bân bình thường không nói lời nào, nói chuyện còn mang theo ba phần ôn hòa cũng đen mặt, lớn tiếng nói: “Đồng chí Tống Tiểu Hoa, xin cô đoan chính thái độ của mình.”
Xong rồi, Hứa Bân nổi giận. Hứa Hân lập tức đứng dậy vào nhà mặc quần vào, vì biết nếu người anh cả này một khi nổi giận thì vô cùng đáng sợ, hơn nữa anh ấy một khi quát lên chắc chắn có người xem.
Đặc biệt địa điểm vẫn là cửa, nàng vừa ra khỏi phòng liền thấy Tống Tiểu Hoa cũng giống như bị dọa đến mà nhìn Hứa Bân, một bộ dáng đau lòng. Hứa Hân cảm thấy nàng ta đau lòng này có thể là thật, vì chị em nhà họ Tống này từ nhỏ đã biết giả vờ tiểu bạch hoa để chọc đàn ông thương mến, rất ít có đàn ông đối với họ quát tháo.
“Em, em không có ý khác, chỉ là trong thôn… chú trọng nhiều. Hơn nữa, em gái mặc cũng táo bạo một chút, em… em… nghĩ nhiều rồi.” Tống Tiểu Hoa cả người run rẩy, chỉ thiếu không ngất xỉu.
Hứa Hân đi lên cũng không khách khí nói: “Tống Tiểu Hoa, tôi từ nhỏ cùng anh cả lớn lên, cô nói như vậy là có ý gì?”
Tống Tiểu Hoa chắc cũng nóng nảy, nói: “Chính là các người không phải anh em ruột, Tiểu Linh mới là em gái ruột của anh Hứa.”
Thấy nhà hàng xóm cũng mở cửa, trên lầu tin tưởng cũng có người bò ra ngoài nhìn, Hứa Hân liền thở dài nói: “Tôi biết tôi không phải con ruột của nhà họ Hứa, cái này không cần cô lần nữa nhắc nhở, tôi cũng không có đi cướp đoạt thứ gì của Tiểu Linh nhà cô. Nhưng mà cũng giống như cô và Tống Tiểu Linh cùng nhau lớn lên vậy, anh cả khi còn nhỏ vẫn luôn ôm tôi trong khu đại viện quân khu chạy đi chạy lại, đào tổ chim, xuống sông bắt cá, thứ tình cảm này không phải ba năm câu có thể nói rõ. Tôi dám nói, Tống Tiểu Linh mặc bộ đồ này đứng trước mặt anh cả anh ấy nhất định sẽ khó chịu, nhưng mà tôi thì khác, vì tôi là do anh ấy từ nhỏ mang lớn. Cô nói các người trong thôn chú trọng nhiều, đó là cũng phải có trật tự mà chú trọng chứ, loại lời nói vô sỉ này thật mệt cô có thể nói ra. Hơn nữa, cô như vậy trống rỗng đoán mò có chứng cứ sao? Chẳng lẽ cô không biết anh cả tôi là công an, còn chồng tôi là quân nhân? Trống rỗng phỏng đoán là muốn cho họ không có cách nào làm việc tiếp sao? Cô cho dù là người nông thôn đến cũng nên hiểu được nhân ngôn đáng sợ, không có ảnh hưởng gì thì đừng nói bậy.”
Hứa Bân sờ sờ đầu cô em gái này, hôm nay nàng không nổi giận cùng Tống Tiểu Hoa này cãi vã mà lại bình tĩnh phân tích tất cả những chuyện này quả nhiên là đã trưởng thành, vui mừng nói: “Hứa Hân chính là em gái ruột của anh, anh không muốn lại nghe thấy những lời như vậy, nếu không thì đừng trách anh không khách khí. Đồng chí Tống Tiểu Hoa, hy vọng cô có thể đoan chính tư tưởng của mình, không cần ở đó lung tung suy đoán, mời về đi!”
Nhưng Tống Tiểu Hoa còn đang khóc, Hứa Bân liền nóng nảy nói: “Cảnh vệ viên, cảnh vệ viên, đơn vị các anh làm ăn thế nào vậy, khu nhà ở của gia đình quân nhân cũng không có cảnh vệ viên trực sao, hay là đi lười biếng?”
