Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 115: Chạy Không Thoát, Quan Vân Nam Đền Tội
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:45
“Có thể là vừa rồi đứa bé gặp chuyện nên dọa cô ấy ngất đi, anh có thể ra ngoài được chưa? Còn không ra tôi gọi bảo vệ đấy.” Bác sĩ sốt ruột, vừa dứt lời thì đứa bé bên cạnh cũng khóc yếu ớt vài tiếng.
Thiệu Kiến Quốc không còn cách nào đành phải ra ngoài, vừa ra đã thấy Hứa Thủ trưởng và Khúc Mai chạy tới. Theo sau còn có Thiệu Mỹ Lan, xem ra họ trước sau chân đều tới cả. Nhưng ở cửa chắc không đụng mặt nhau, Thiệu Mỹ Lan chạy nhanh nên mới đuổi kịp.
Ba người vây quanh hỏi dồn dập tình hình của Hứa Hân.
Thiệu Kiến Quốc lắc đầu: “Con cũng không rõ lắm, đại khái là đứa bé vừa rồi không thở được nhưng giờ đã ổn rồi, chuyện khác con cũng không biết.”
“Vậy chỉ có thể đợi thôi.” Vừa dứt lời thì một y tá đi ra, nói với họ: “Chúc mừng, là con trai, nhưng bé rất yếu, cần phải nằm l.ồ.ng ấp một thời gian. Người lớn không sao, mọi người thu dọn chút rồi đưa cô ấy về phòng bệnh đi.”
“Đứa bé không sao chứ?”
“Chắc không sao đâu, cái này cần phải kiểm tra thêm. Người nhà cử một người đi xem bé, một người đi nộp viện phí, rồi đặt phòng nằm viện.”
Thiệu Kiến Quốc đương nhiên đi chăm sóc Hứa Hân, Khúc Mai thì đi giúp chăm sóc đứa bé.
Họ không ngờ đứa bé lại sinh sớm như vậy, tình hình khẩn cấp nên cũng chưa kịp gọi bà cụ Thiệu lên, chỉ có thể nhờ bà giúp chăm sóc. Cũng may bà sẵn lòng, dù sao cũng là cháu nội mà.
Luống cuống tay chân một hồi, lát sau Hứa Hân đã được đẩy ra. Có lẽ do đột ngột thay đổi môi trường nên cô tỉnh lại ngay, nhìn mọi người xung quanh hỏi: “Con đâu, con em đâu rồi?”
Khúc Mai lập tức nói: “Con không sao đâu, con đừng lo lắng.”
Hứa Hân nói: “Mẹ gạt con, vừa rồi bác sĩ nói nó không thở được, Thiệu Kiến Quốc anh mau đi xem con chúng ta đi.”
Thiệu Kiến Quốc lập tức nắm lấy tay cô: “Em đừng vội, con thực sự không sao. Nó rất kiên cường đã vượt qua rồi, anh còn nghe thấy nó khóc mà. Nhưng vì bị thiếu oxy nên phải nằm l.ồ.ng ấp, em nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa anh bế nó qua cho em xem.”
“Thật không?”
“Thật mà, anh có bao giờ lừa em đâu? Hơn nữa còn là một bé trai, là con trai đấy.”
“Cái gì, không phải là con gái sao?” Hứa Hân lập tức có chút thất vọng nghiêng đầu, sau đó đại khái vì quá mệt nên lại ngủ thiếp đi.
Thiệu Kiến Quốc sờ mũi, nếu biết vợ thích con gái thì sinh con gái có phải tốt không. Anh thì sao cũng được, con trai hay con gái đều quý. Tuy rất hy vọng sinh con trai, nhưng nhìn vợ đau đớn như vậy, anh thấy thực ra chỉ sinh một đứa là đủ rồi, bất kể trai hay gái.
Đưa người về phòng bệnh xong, mọi người bắt đầu tất bật chuẩn bị đồ đạc, dù sao đồ Hứa Hân chuẩn bị trước đó đều để ở khu nhà ở quân đội.
Đồ dùng cho trẻ sơ sinh hay người lớn đều phải mang tới, lại thêm Thiệu Mỹ Lan còn phải gọi điện về quê bảo bà cụ Thiệu lên.
Nhất định phải để bà cụ Thiệu lên giúp chăm sóc đứa bé, vì Khúc Mai dù sao cũng phải đi làm, không thể cả ngày ở bộ đội giúp chăm sóc Hứa Hân ở cữ được.
Hứa Hân tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối, vì quá mệt nên cô ngủ khá lâu. Nếu là sản phụ thể chất tốt khác thì giờ đã có thể xuất viện rồi, nhưng vì cô bị kinh hãi trước đó, lại bị lăn lộn lâu như vậy nên khi tỉnh lại không có sức như người khác. Nhưng cô đã có thể ngồi dậy được rồi.
Khi tỉnh táo lại cô vẫn nghi ngờ mọi người lừa mình, nhưng nhìn thấy đồ dùng trẻ em đã mang tới cô mới tin lời Thiệu Kiến Quốc, nhưng nghĩ đến con trai vẫn còn nguy hiểm nên cô cứ gặng hỏi mãi.
Thiệu Mỹ Lan nói: “Dì đi xem rồi, chị cứ uống hết bát cháo này rồi ăn quả trứng gà đi, nếu đứa bé không sao thì ngày mai chúng ta có thể xuất viện.”
Không ngờ chị dâu thứ sinh con lại gặp nguy hiểm lớn như vậy, nếu không phải họ phản ứng nhanh thì e rằng giờ đã bị nổ c.h.ế.t rồi.
Hứa Bân tới thăm với tâm trạng vô cùng sa sút, biết em gái không sao anh mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng anh kể lại ở Cục Công an có rất nhiều đồng chí bị nổ c.h.ế.t, nói đến đây mắt anh đỏ hoe.
Hứa Hân thấy thần sắc anh không ổn, hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”
Thiệu Mỹ Lan bưng cháo tới, bóc trứng gà cho cô nói: “Hứa Bân tới rồi, anh ấy trông không vui lắm và cũng rất bận, nên không thể ở lại bồi chị được.”
“Em biết mà, không sao đâu, cứ để anh ấy bận việc đi. Em cũng đừng lo lắng, mấy người đàn ông đó đều đã trải qua sóng gió rồi, chắc không vấn đề gì đâu.” Hứa Hân biết tâm trạng anh cả chắc chắn không tốt, ngay cả cô giờ nhớ lại cũng thấy sợ hãi, vì cảnh tượng lúc đó thực sự quá kinh khủng.
Những x.á.c c.h.ế.t nằm la liệt, có công an, có dân thường, và đương nhiên có cả phạm nhân nữa.
“Đúng rồi, Quan Vân Nam thế nào rồi, đã bắt được hung thủ chưa?”
“Hứa Bân không nói, anh ấy thực sự rất bận.” Thiệu Mỹ Lan có chút lo lắng cho anh, vì công việc này thực sự vô cùng nguy hiểm.
“Vậy sao?”
“Chị đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa, mau dưỡng sức cho tốt đi.”
“Em muốn xem con.” Hứa Hân nhìn ra ngoài ngóng đợi, đến giờ cô vẫn chưa biết mặt mũi con trai mình ra sao.
Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng khóc yếu ớt của trẻ sơ sinh, cô lập tức nhìn ra cửa. Thấy Khúc Mai bế một đứa trẻ quấn tã đi vào. Nước mắt Hứa Hân lập tức rơi xuống, định xuống giường bế con. Nhưng Khúc Mai nói: “Con đừng cử động, mẹ bế qua cho con xem.”
Thiệu Kiến Quốc cũng vừa lúc bưng khay cơm vào, anh đi mua cơm cho mọi người. Nhìn thấy con trai, anh liếc mắt một cái rồi đặt hộp cơm lên bàn: “Mọi người ăn cơm đi, đứa bé để con bế cho.”
Khúc Mai có chút lo lắng: “Con biết bế không đấy?” Bà đặt đứa bé lên giường giao cho Hứa Hân: “Con bế là được rồi, tiểu gia hỏa đã b.ú sữa rồi, con không cần vội cho b.ú đâu.”
Hứa Hân gật đầu, mắt dính c.h.ặ.t vào con trai, nhất thời không nhìn ra giống ai, cho đến khi Thiệu Kiến Quốc ghé sát vào nhìn, thấy đôi lông mày rậm mắt to đó liền nói: “Ách, thằng bé này như đúc từ khuôn mặt anh ra vậy, sao chẳng giống em tí nào thế?” Đôi mắt và lông mày này tuy còn nhỏ nhưng đã rất đậm, nhìn là biết ngay con trai Thiệu Kiến Quốc. Cái này thì dù giờ có ai nói đứa bé không phải con Thiệu Kiến Quốc chắc cũng chẳng ai tin.
“Anh cả gọi điện rồi, ngày mai mẹ sẽ bắt xe lên, đại khái ngày kia là tới.”
“Đứa bé đã kiểm tra chưa, không sao chứ?”
“Không vấn đề gì, tuy là sinh non nhưng cũng chỉ sớm vài ngày thôi. Cơ thể có hơi yếu một chút, nhưng về chăm sóc kỹ chắc không sao đâu.”
“Vậy anh đi làm thủ tục xuất viện đi, em không muốn ở đây nữa.” Cô cảm thấy đã khỏe hơn nhiều, vả lại đã lâu không về nhà nên rất nhớ.
“Ừm, bác sĩ nói chắc là được, nhưng cần quan sát thêm nửa ngày nữa, nếu tinh thần em tốt mới được.” Thiệu Kiến Quốc nhẹ nhàng vuốt tóc Hứa Hân, nói: “Sắc mặt em còn tái lắm, ăn cơm xong thì nghỉ ngơi đi, mọi chuyện cứ giao cho anh.”
“Em không mệt, ngủ lâu thế rồi chỉ muốn nhìn con thôi.” Hứa Hân nhẹ nhàng vuốt ve bảo bối của mình, tiểu gia hỏa này cũng thật kiên cường, lúc sinh ra không thở được mà vẫn vượt qua được. Nhưng cũng phải nhờ các bác sĩ cấp cứu kịp thời, nếu không có lẽ nó đã mất mạng rồi.
“Xem cái gì mà xem, thằng bé này phải nuôi cho chắc chắn vào. Con trai chúng ta rắn chắc lắm, suýt tắt thở mà vẫn vượt qua được là giỏi lắm rồi, em cứ lo chăm sóc bản thân cho tốt là được.”
Thiệu Kiến Quốc sợ vợ lo lắng cho con mà không chịu nghỉ ngơi, hiện tại cô dưỡng sức mới là quan trọng nhất.
Hứa Hân bĩu môi: “Anh không biết đâu, nó vừa sinh ra đã trải qua kiếp nạn lớn như vậy, nhất định phải nuôi nấng tinh tế mới được.”
“Vậy... vợ nói sao thì nghe vậy, nhưng con trai thì nhất định phải nuôi kiểu thô... à nuôi tinh tế một chút cũng tốt.”
Phụt...
Thiệu Mỹ Lan bên cạnh đang ăn bánh bao thì phun cả ra, rồi ho sặc sụa. Anh hai này là tới để tấu hài à, rõ ràng vừa trải qua đại nạn ai cũng căng thẳng, vậy mà bị anh nói một câu không khí bỗng chốc thay đổi hẳn. Không thể không nói, anh hai ở khoản này vẫn rất lợi hại.
“Ăn cơm của em đi.” Thiệu Kiến Quốc biết mình chiều vợ bị em gái cười nhạo, không khỏi lườm cô một cái.
Thiệu Mỹ Lan cũng chẳng thèm để ý đến anh, tiếp tục ăn cơm.
Hứa Hân cũng có chút bất đắc dĩ, Thiệu Kiến Quốc này luôn làm cô không biết nói gì cho phải.
Cuối cùng chỉ đành nói: “Em nghỉ ngơi một lát, anh đi làm thủ tục xuất viện đi.”
“Ừm, đợi chút, con vừa mới ngủ.” Thiệu Kiến Quốc nói vậy Hứa Hân cũng không còn cách nào, chỉ đành nằm đó nghỉ ngơi một chút. Một lát sau bác sĩ tới, kiên quyết không đồng ý cho Hứa Hân xuất viện, bắt cô phải ở lại đến ngày mai.
Không còn cách nào, ngoài việc sinh con ra Hứa Hân còn bị thương tích khác trên người, nên cần phải nằm viện quan sát.
Vết thương trên người Thiệu Kiến Quốc cũng nặng, nên bác sĩ thấy anh hiện tại có thể đi lại bình thường đã là một kỳ tích rồi.
Bị bác sĩ nói vậy Hứa Hân mới thấy mình thực sự đau nhức khắp người, đặc biệt là eo và chân. Có lẽ do lúc ở trong tủ sắt cô luôn cố gắng bảo vệ con, dẫn đến việc dùng sức gập người bảo vệ bụng, kết quả làm eo và chân bị thương.
Vì vội vàng sinh con nên thực sự không có cơ hội kiểm tra vết thương ở eo lưng, hiện tại cơ thể đã hồi phục đôi chút nên đương nhiên phải kiểm tra lại.
Thế là lại nhờ bác sĩ kiểm tra thêm một ngày, đợi đến khi bà cụ Thiệu sắp tới họ mới xuất viện.
Tuy nói không có vết thương lớn, nhưng thương gân động cốt vẫn cần nghỉ ngơi, vả lại cô còn không thể dùng t.h.u.ố.c vì đang trong thời kỳ cho con b.ú, chỉ có thể dùng một số loại cao dán không gây kích thích cho cả mẹ và con.
Thời này cao dán toàn là loại cao đen lớn, rất dễ làm bẩn quần áo, còn phải dùng vải quấn lại.
Cũng may tạm thời có nhiều người chăm sóc, Khúc Mai và bà cụ Thiệu đều ở lại phòng phụ, còn Thiệu Kiến Quốc vì bị thương nên cũng chưa vội quay lại làm việc mà ở nhà chăm sóc vợ ở cữ.
Ba người chăm sóc một đứa trẻ và một sản phụ, nhưng một người có thể đi lại làm việc còn một người thì bận rộn quay cuồng, vì đứa bé này đại khái sinh non nên tì vị không tốt, hễ rảnh là lại khóc, hễ nó khóc là cả nhà đều cuống cuồng.
Lúc đầu bà cụ Thiệu mới tới còn rất vui vẻ, dù sao cũng có thêm một đứa cháu đích tôn mà. Nhưng thời gian dài quầng thâm mắt bà cũng lộ ra, Khúc Mai còn vất vả hơn, vì ban ngày bà còn phải đi làm, buổi tối lại thiếu ngủ nên thực sự rất mệt mỏi.
Bà cụ Thiệu buổi tối vất vả nhưng ban ngày còn có thể ngủ bù một lát, dù sao Hứa Hân và Thiệu Kiến Quốc đều có thể giúp chăm sóc đứa bé. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bà cụ Thiệu thực sự không yên tâm để mấy người trẻ này chăm sóc, vì họ thực sự chẳng có kinh nghiệm gì, đặc biệt là đứa con trai này của bà quả thực coi con mình như món đồ chơi vậy, lúc thì dùng một tay nhấc cái bọc nhỏ lên chơi, lúc thì véo mặt con, đúng là một ông bố vô tâm.
